Đôi Lúc Tôi Nói Dối

Lượt đọc: 1549 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Ngày hôm đó
thứ sáu, ngày 23 tháng mười hai - buổi chiều

Cả nhóm dự dịnh nâng ly mừng Giáng sinh vào trưa nay trước kỳ nghỉ, nhưng có hai người vắng mặt: bà Madeline và Matthew. Trước cơn bão mạng xã hội cấp 5 mới nổ ra và câu chuyện đang được một số đài truyền hình khác tiếp tục, tôi không lấy làm ngạc nhiên. Toàn bộ cuộc phỏng vấn đã được đăng tải trên YouTube và nhãn #FrostBitesTheDust phổ biến thịnh hành trên Twitter, bất chấp những lý do hơi khác so với trước đây. Tôi tự hỏi liệu bà ta có còn thời gian để ý tới bức thư tống tiền cuối cùng của tôi được giấu trong túi xách của bà hay không. Không có gì phải lo, bức thư có thể nằm đó đợi.

Madeline và Matthew đang bận bịu giải trình về vụ bê bối này với các ông chủ của đài trên tầng bảy. Tôi không thể tưởng tượng làm thế nào mà câu chuyện này có thể dẫn đến một kết thúc có hậu cho một trong hai người bọn họ. Matthew bảo đám người chúng tôi đi ăn trưa mà không có anh ta. Anh ta đã đặt trước một nhà hàng Ý nhỏ ở gần đó, vì không có gì thể hiện tiệc Giáng sinh ngon lành bằng thịt viên xốt cà chua!

Chủ nhà hàng tỏ ra niềm nở khi nhìn thấy chúng tôi. Có một chiếc bàn dài, giống như chúng tôi đang ngồi dự một bữa tiệc thời trung cổ, chuẩn bị đâu vào đó với khăn ăn, bánh quy giòn và những chiếc vương miện bằng giấy. Chúng tôi chừa chỗ ngồi ở đầu bàn cho Matthew phòng khi anh ta đến, tôi đoán vì anh ta là người đứng đầu đại gia đình rối loạn chức năng này. Tôi ngồi ở cuối bàn, gần lối ra nhất và cảm thấy nhẹ nhõm khi Jo ngồi xuống chiếc ghế trống bên cạnh. Tạ ơn Chúa, cô ấy đã ở đây.

Vino rosso [1] nhé?” Cô ấy hỏi, trước khi với lấy chai rượu vang đã mở sẵn trên bàn.

“Đừng rót cho tớ, cảm ơn cậu.” Cô ấy ra dấu trên mặt, nhưng tôi không thể kể sự thật với Jo, cho tới khi tôi xác định chắc chắn. “Tớ không sao, tối qua tớ uống hơi quá.”

“Với Paul à?”

“Không, với bạn cũ.”

“Bạn mà không phải là tớ ấy hả?”

“Cậu biết là tớ còn có những người bạn khác mà,” tôi nói, và cũng nhận ra tôi chẳng có người bạn nào khác nữa cả. Năm nay, nhà tôi nhận được ít thiệp Giáng sinh hơn so với số thiệp tôi đã viết.

Một trong những nhà sản xuất nghiêng người với một chiếc kẹo, cố gắng thu hút sự chú ý của tôi. Tôi mỉm cười đáp lại chị ấy và quấn các ngón tay quanh mép tờ giấy bọc màu vàng sáng bóng. Tôi cố gắng kéo mạnh nhưng chẳng có gì xảy ra và cả hai chúng tôi cùng cười xòa. Tôi kéo mạnh hơn và chiếc kẹo gãy đôi, khiến tôi giật bắn mình dù đã biết trước. Tôi đã giành được. Tôi đội chiếc vương miện bằng giấy lên đầu và đọc truyện cười cho những thành viên còn lại của nhóm.

“Cái gì nằm ở đáy biển mà run rẩy?” Tôi nhìn một lượt những gương mặt háo hức của bọn họ. “Một cái xác tàu đắm kinh hoàng.”

Một vài người cười mỉm, một người thấy tiếc nhưng chẳng ai cười quá lố. Có người kể câu chuyện cười giải khuây.

Jo chỉ vào con cá nhựa màu đỏ rớt ra từ cái kẹo pháo. Tôi nhặt nó lên và đặt nó nằm gọn trên lòng bàn tay ngửa ra của mình; tôi vẫn nhớ những chuyện như thế này khi tôi và Claire còn nhỏ. THẦY BÓI - CHÚ CÁ KỲ DIỆU, dòng chữ in trên bao bì, tôi mỉm cười trước kỷ niệm ấy. Đầu con cá cuộn tròn trong tay tôi. Tôi không thể nhớ như thế có nghĩa là gì, vì vậy tôi đọc tờ giấy vuông nhỏ màu trắng in chi chít lời hướng dẫn, dò tìm ý nghĩa diễn giải: CHUYỂN ĐỘNG ĐẦU - GHEN TUÔNG.

Tôi thảy con cá khỏi tay mình, nụ cười trên mặt cũng bay biến. Tôi đang ghen tuông. Tôi có mọi quyền để mà ghen.

Cửa nhà hàng mở ra, một luồng khí lạnh xộc vào, cuốn đi những chiếc mũ giấy trên đầu mọi người, thổi chúng xuống sàn. Matthew đã tới. Bà Madeline không đi cùng anh ta.

Anh ta từ từ cởi áo khoác rồi ngồi vào bàn. Sau đó, anh ta dùng dao gõ vào thành ly Prosecco của mình, việc này thực sự không cần thiết: cả nhà hàng không có thực khách nào ngoài chúng tôi và mạch trò chuyện lịch sự của những đồng nghiệp tỉnh táo đã cạn kiệt, bất chấp mọi thứ chúng tôi đã cùng nhau tán nhảm.

“Tôi muốn tất cả mọi người được tận hưởng bữa trưa Giáng sinh cùng buổi chiều thật thư thả...” anh ta nói, rồi ngừng một lúc để tạo ấn tượng, tôi chỉ muốn táng chiếc đĩa của mình vào đầu anh ta. Tôi mở chiếc khăn ăn, đặt lên lòng mình. “Nhưng trước khi làm thế, tôi có tin buồn báo cho mọi người.” Giờ thì anh ta đã chiếm trọn sự chú ý của tôi. “Tôi biết tất cả mọi người đều đã rõ về vụ việc không may liên quan đến micro của bà Madeline trên bản tin trưa nay.”

Tôi nhấp một ngụm từ ly nước chanh, món đồ uống toàn đá lạnh ngắt làm ê buốt răng tôi.

“Những gì tôi sắp nói với các bạn hoàn toàn không liên quan đến chuyện đó.”

Nói dối. Tôi đặt ly nước xuống, hai tay nắm chặt dưới bàn thành tư thế cầu nguyện, cố gắng ngăn bản thân lột da môi trước mặt mọi người.

“Tôi rất tiếc phải thông báo với mọi người rằng bà Madeline đã đau lòng quyết định rời khỏi chương trình vì những lý do cá nhân và không tiếp tục dẫn trên Cà Phê Sáng nữa.”

Những tiếng hít hà vang lên, trong đó có cả tôi nữa.

“Tôi báo với các bạn bây giờ vì ngày mai đám báo chí chết tiệt sẽ ngửi được tin, tôi muốn đảm bảo với các bạn rằng chương trình sẽ vẫn tiếp tục, công ăn việc làm của các bạn được bảo toàn. Chúng ta sẽ có vài vị khách mời dẫn vào dịp năm mới - Amber, anh hy vọng em sẽ gắng hết sức giúp đỡ họ - sau đó, chúng ta sẽ tìm một giải pháp dài hạn.” Tôi gật đầu. Đó là cách anh ta bảo với tôi rằng tôi đã qua truông.

Những tiếng xì xào bàn tán lại nổi lên. Lúc này, chúng tôi đã có chủ đề mới để bàn, chỉ có một chủ đề duy nhất. Matthew bảo lý do Madeline rời đi mang tính cá nhân - tôi cho rằng mình là người duy nhất ở chiếc bàn này biết được mức độ cá nhân đó.

Bánh mì tỏi Giáng sinh của chúng tôi được mang ra, trông khô khốc và chả ngon lành tẹo nào. Tôi đang tự hỏi làm cách nào để thoát khỏi tình huống này thì nghe thấy tiếng gõ cửa sổ nhà hàng sau lưng. Tôi quay lại và nhìn thấy bóng dáng của ai đó, nhưng lớp tuyết giả khiến tôi khó lòng nhận ra khuôn mặt cười đang nhìn tôi.

“Cậu có quen anh ta không?” Jo hỏi.

Lúc đầu tôi không đáp. Tôi đang mải suy nghĩ xem vì sao và anh ấy làm gì ở đây. Edward mỉm cười với cả hai chúng tôi.

“Tôi xin phép một lúc nhé,” tôi nói lấy lệ rồi bước ra khỏi bàn. Tôi bước ra phố, cơn gió lạnh nhắc tôi nhớ rằng đáng lẽ tôi nên mang theo áo khoác.

“Chào em,” anh ấy nói, như thể việc anh ấy ở đây là điều tất lẽ dĩ ngẫu.

“Anh làm gì ở đây thế? Anh đi theo em à?”

“Ồ! Không đâu, anh xin lỗi. Trông thì có vẻ như thế nhưng anh không hề lén theo em đâu, anh thề đấy. Tối qua em có kể hôm nay em tới đây ăn trưa.”

Có sao?

“Anh có cuộc họp dưới phố, khi nhìn thấy em qua kính cửa sổ, tự nhiên anh muốn chào em.”

Tôi không tin anh ấy.

Tôi nhận ra anh ấy chưa cạo râu, những cọng râu lún phún trên chiếc cằm rám năng, và anh đang mặc lại đúng bộ đồ hôm qua, chiếc áo sơ mi trắng bên trong áo khoác len dài. Anh ấy đợi tôi để nói điều gì đó, khi tôi không chịu nghe, anh ấy thử lại lần nữa.

“Anh đang dối em đấy. Anh xin lồi, đáng lẽ anh không nên làm thế. Em đã nhìn thấu anh, dù sao lúc nào em cũng nhìn thấu anh. Chẳng có cuộc họp nào cả. Anh nhớ em sẽ tới đây, anh chỉ tìm cách để gặp lại em...”

“Nào, Edward...”

“Để nói xin lỗi em. Sáng nay lúc thức dậy và nhớ lại chuyện tối qua, anh đã rất xấu hổ. Anh chỉ muốn có cơ hội xin lỗi em, chỉ thế thôi. Anh không biết vì sao mình lại nói những lời đó, hẳn là do rượu cồn. Không phải anh không nghĩ em xinh đẹp, nhưng tất cả đều đã là chuyện của quá khứ rồi. Anh phải để em quay về bữa tiệc trưa thôi - anh rất xin lỗi - anh chỉ muốn làm ấm bầu không khí giữa chúng ta và cam đoan với em rằng đầu óc anh hoàn toàn ổn.”

“Được rồi mà.”

“Ngoài này lạnh ngắt, em vào với các bạn đi. Anh chỉ sợ rằng mình làm cho mọi thứ tệ hại hơn. Anh sẽ không làm phiền em nữa, Amber ạ. Anh thực sự xin lỗi về cách hành xử của anh.”

Trông anh ấy thực sự thành khẩn; rất thành khẩn khiến tôi bắt đầu cảm thấy thương thương - thật khó khăn khi sống ở một thành phố mà không ai thực sự biết đến ta. Tôi quay nhìn nhà hàng và thấy Jo ở cửa sổ đang ra hiệu cho tôi quay vào trong. Tôi cảm thấy mình cần phải nói điều gì đó nhưng dường như tôi không thể tìm được lời lẽ thích hợp. Tôi lúng túng khó xử, vì vậy tôi đã nói những lời sai lạc.

“Chúc mừng Giáng sinh, Edward. Gặp anh sau nhé,” tôi nói trước khi quay trở lại nhà hàng, để anh ấy đứng giữa tiết trời lạnh cóng.

Một loại rượu vang đỏ của Ý.


Nguồn: TVE 4U
Được bạn:Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 31 tháng 12 năm 2025

« Lùi
Tiến »