Nhật ký dấu yêu,
Hôm nay là ngày mẹ từ bệnh viện trở về nhà, sự việc có vẻ vô cùng ăn khớp với lễ Halloween ngày mai và mẹ là phù thủy. Mọi thứ dường như tốt đẹp hơn nhiều khi mẹ vắng nhà. Mình nghĩ mẹ Taylor sẽ thực sự nổi đóa sau những gì xảy ra với chiếc lắc tay, thế nhưng cô ấy lại đối xử tốt với mình hơn mức bình thường; cô ấy đưa mình đi học và đón mình về nhà trong suốt hai tuần liền vì bố phải đi làm.
Mình đã cố trả lại chiếc lắc cho Taylor, xin lỗi bạn ấy vì đã sơ ý mượn dùng lâu như thế, nhưng bạn ấy bảo không sao, mình cứ tiếp tục giữ nó. Thậm chí bạn ấy còn sửa chiếc lắc bằng cách dùng chiếc kim băng nhỏ nối lại. Mình nghĩ trông nó khá xinh xẻo, có khi còn đẹp hơn trước. Mình nghĩ bạn ấy thực sự biết ơn sau sự cố ở trường vào tuần trước và đấy là cách bạn ấy nói lời cảm ơn mình.
Mình thực lòng không biết điều gì ở Taylor khiến đám con gái ghét bỏ bạn ấy đến thế. Bạn ấy rất xinh, tốt bụng và khéo léo, nhưng đó đâu phải là lý do để bọn kia đối xử tệ với bạn ấy. Mình mừng vì đã tìm thấy bạn ấy ở nhà vệ sinh nữ. Có hai đứa trong đám ấy: Kelly O’Neil và Olivia Green. Chúng đang cầm những cục giấy vệ sinh ướt trong tay và cười ha hả. Chúng đứng trên bồn cầu ở buồng vệ sinh kế bên Taylor, nhìn xuống qua vách ngăn bằng gỗ. Mình nghe thấy tiếng bạn ấy khóc sau cánh cửa đóng kín ở buồng giữa. Kelly bảo bạn ấy đứng dậy và xoay người lại. Đứa kia huýt sáo. “Bọn tao sẽ bỏ đi nếu mày cho bọn tao nhìn,” nó nói và cả hai đứa cùng cười. “Đừng ngại, cho bọn tao nhìn đi nào.” Máu giận sôi lên, mình đá vào cửa buồng vệ sinh của chúng. Kelly lườm mình, rồi quay sang phía Taylor qua bức vách. “Bạn gái của mày đang ở đây, nó đang ghen đấy. Tốt hơn hết là kéo quần lót của mày lên.”
Cửa nhà vệ sinh mở ra, cô MacDonald xuất hiện, bảo bọn mình phải ra ngoài. Kelly và đứa kia bỏ đi, cả hai ngoác cười khi đi ngang qua chỗ mình. Mình nói rằng mình cần dùng nhà vệ sinh và sẽ ra ngoài ngay sau khi xong việc. Khi bọn họ đi hết, mình gõ lên cánh cửa ở buồng đứng giữa, nhưng Taylor vẫn không chịu ra. Thế là mình trèo vào toa lét bên cạnh, giống như Kelly đã làm và nhìn xuống. Bạn ấy vẫn đang ngồi trên bồn cầu, quần lót đã tụt xuống mắt cá. Người bạn ấy được bao phủ bởi những cục giấy vệ sinh ướt dẫm - giấy được cuộn lại như khi người ta muốn ném lên trần nhà. Mình không nghĩ chúng tình cờ rớt xuống người bạn ấy. Mình bảo bạn ấy mở cửa, và lần này bạn ấy đã làm theo.
Mình tụt xuống, nhẹ nhàng đẩy cửa ra. Bạn ấy chỉ đứng đó. Mắt bạn ấy ướt nhòe, má ửng đỏ, quần lót vẫn ở nơi mắt cá, thế là mình cúi xuống kéo lên. Bọn mình không nói gì về ngày hôm đó cả. Mình không biết chắc mình có nên viết ra hay không. Giờ bọn mình lúc nào cũng bám dính lấy nhau và đám con gái trong lớp tránh xa bọn mình, đối với mình thế là ổn.
Trước khi mẹ về nhà, mọi thứ đều khá tốt đẹp. Chiều nay, mình đã vui sướng lắm lắm khi rời khỏi chiếc Volvo đến nỗi mình nhảy chân sáo trên đường dẫn vào nhà. Mẹ Taylor mang bữa tối cho mình, bố đã giúp hâm nóng trong lò vi sóng; những món mẹ bạn ấy nấu có mùi và vị thật tuyệt. Bố không còn uống nhiều như trước, mình được tới nhà Taylor chơi và ngủ lại qua đêm những khi bố làm việc tới khuya hoặc ghé vào bệnh viện. Mẹ không muốn mình vào thăm mẹ. Không ai bảo mình cả, chỉ là mình đoán thế. Dù sao mình cũng không muốn đi; bệnh viện khiến mình nhớ lại lúc bà mất. Bố nói mẹ phải trải qua phẫu thuật ở bụng thế nên mẹ không về nhà trong một thời gian khá dài. Bố nói mẹ không được khỏe. Bố cũng nói đó không phải lỗi của mình.
Mình biết hôm nay mẹ sẽ về nhà, nhưng mình đoán là mình quên bẵng đi mất. Cho nên khi nhìn thấy mẹ đứng ở trên cầu thang lúc mình từ trường về, mình đã nhảy dựng lên và thấy sờ sợ. Lúc đầu mẹ không nói gì, chỉ mặc bộ đồ ngủ trắng toát đứng đó nhìn xuống chỗ mình, như một bóng ma vậy. Bên dưới đôi mắt mẹ có những quầng thâm đậm hơn trước, trông mẹ gầy hẳn, như thể lúc nằm viện mẹ đã quên cả ăn.
Mình không biết nên nói gì, nên mình đi vào phòng khách dán mắt vào ti vi lớn. Chiếc điều khiến từ xa không còn hoạt động được nữa, cho nên phải ấn vào nút bên dưới màn hình, đợi một lúc để màn hình hiện lên. Mình không thích bộ phim hoạt hình đang phát, nhưng vì đã đặt bàn tọa trên sô pha nên mình đành xem vậy. Mình vẫn đang đội mũ len và đeo găng vì trong nhà mình luôn lạnh lẽo, chiếc máy sưởi đã hỏng. Nhà mình có lò sưởi và vào những ngày Chủ nhật, cả nhà nhóm lò, nhưng mình chưa bao giờ được phép tới gần, hơn nữa hôm nay không phải là Chủ nhật.
Mình nghe thấy tiếng mẹ đi xuống lầu rất chậm chạp. Thực sự mình muốn bỏ chạy, nhưng chẳng biết chạy đi đâu. Mình đưa tay lên cắn móng, nhưng đôi găng tay cứ vướng víu, thế nên thay vào đó mình ngồi lên đôi tay và đung đưa đôi chân, như thể mình đang ngồi xích đu chứ không phải ghế sô pha.
Mẹ đứng ở ngưỡng cửa, hỏi mình có muốn nói gì với mẹ không. Mình lắc đầu, tiếp tục dán mắt vào màn hình ti vi. Chú mèo trong bộ phim hoạt hình đang rượt theo chú chuột, nhưng chuột ta đã trốn được, quả là một chú chuột thông minh. Mình cười vang, dù rằng phim chẳng hài hước gì cả.
“Lại thế nữa rồi, phải vậy không?” Mẹ nói.
Chú chuột lấy mấy que diêm, nhét vào giữa những ngón chân chú mèo, ấy thế mà chú mèo không nhận ra, cứ mải nhìn ở hướng khác. Thế rồi chú chuột đốt hết diêm và chạy biến. Chú mèo ngửi thấy mùi khói nhưng không thấy lửa đâu, cho đến khi đã quá muộn. Mình lại cười, tiếng cười vang vờ vịt, chỉ mong mẹ sẽ rời đi, để cho mình yên.
“Mẹ nói, lại thế nữa rồi, phải vậy không?” Giọng đằng đằng kiểu cách cho thấy mình đang gặp rắc rối.
Mình chỉ nhún vai, đứng dậy rồi bước ra bếp. Sản phẩm tô màu của mình vẫn nằm trên bàn từ đêm hôm qua, thế nên mình tiếp tục tô trong khi mẹ bước theo mình và ngồi ở ghế đối diện. Mình không ngước lên. Mấy cây bút chì màu của mình đều cùn hết cả. Thế là mình ngẩng dâu, nhờ mẹ gọt bút chì màu giúp. Mình không được phép tự gọt bút. Mắt của mẹ và mình giao tiếp nhưng môi mẹ không động đậy. Mẹ lắc đầu hàm ý rằng không. Lúc ấy, mình rất muốn sử dụng cây bút chì màu đỏ, nhưng nó cùn đến độ chẳng để lại một vết đỏ nào. Mình đè mạnh hơn, tạo ra một vệt lõm rõ ràng, lởm chởm trên tờ giấy. Mẹ cố nắm lấy tay mình để ngăn mình lại nhưng mình đã giật tay ra. Mẹ nói rằng hai mẹ con cần nói chuyện, nhưng mình không có gì để nói cả, vì thế mình cứ vờ như mẹ không có ở đó và cầm chiếc bút chì đen vẫn còn sót lại một chút màu. Tô theo các đường kẻ khi vẫn còn đeo găng tay quả thật không dễ, vì vậy bút chì đen vạch khắp bức tranh cho đến khi mình không thể nhìn thấy gì khác nữa.
Mẹ bảo mình nhìn mẹ. Mình ứ nhìn. Mẹ nói lại nhưng tách các từ ra khiến mỗi từ thành một câu.
Nhìn. Mẹ. Đây.
Mình vẫn không nhìn lên, nhưng môi khẽ thì thầm. Mẹ hỏi mình nói gì, mình lại thì thầm. Thế rồi mẹ đứng bật dậy nhanh đến nỗi cái ghế của mẹ bổ nhào ra sau, khiến mình nhảy dựng dậy. Mẹ nhướn người qua bàn, tóm lấy cằm mình để mặt mình nhìn vào mẹ. Mắt mẹ như xuyên sâu vào mắt mình khi mẹ hỏi lại mình vừa nói gì. Mẹ làm đau mặt mình, thế nên mình bảo mẹ:
Con. Ghét. Mẹ.
Lời ấy ngược hẳn với những gì thì thầm.
Mẹ thả mình ra, mình chạy khỏi bếp, lên phòng mình. Mình vẫn nghe thấy tiếng mẹ gào thét khi bước lên lầu, cho dù mình đã đóng cửa và giơ tay lên bịt tai lại.
“Tao cấm mày gặp Taylor nữa đấy. Tao không muốn nó tới căn nhà này.”
Mẹ không thể ngăn mình gặp Taylor, bọn mình học chung trường.
Mình cố đọc sách một lúc nhưng không thể tập trung, mình cứ đọc đi đọc lại một câu dù không cố ý. Mình ném sách xuống sàn, lấy chiếc lắc tay bị gãy của Taylor giấu trong chiếc tủ cạnh giường ra. Mình mở kim băng, thử đeo vào, nhưng đầu kia của chuỗi lắc tay cứ trượt khỏi cổ tay. Mình muốn tối mai đi chơi trò “Cho kẹo hay bị ghẹo” nhưng mình biết lúc này có hỏi xin cũng chẳng ích gì khi mẹ đã trở về nhà. Mình có thể nghe thấy tiếng mẹ dưới kia, xới tung rồi trút hết món hầm vào thùng rác và hủy hoại cuộc sống của mình.