Nhật ký dấu yêu,
Đã một tuần trôi qua kể từ lần cuối mình gặp Taylor và mình có ti tỉ chuyện để kể cho bạn ấy nghe. Mình đã viết rất nhiều điều trong thiệp Giáng sinh gửi cho bạn ấy, nhưng không đủ chỗ, dù mình đã cố viết chữ thật nhỏ. Mình biết bạn ấy đã nhận được, mình phải tự đi gửi vì bố quên mua tem. Mình đã gõ cửa chính nhà bạn ấy nhưng không có ai ra mở, nên mình đã nhét vào hộp thư. Mình hy vọng bạn ấy sẽ gọi điện vì mình thực sự cần bắt chuyện với bạn ấy.
Những người lạ cứ thay nhau tới nhà mình và mình chẳng thích chút nào. Có một ông cao kều, gầy gò, đầu trọc lóc tới nói chuyện với bố mẹ mình. Ông ta nói tên mình là Roger, và nụ cười trắng lóa của ông ta thật giả trân. Roger là người môi giới bất động sản, diện bộ vest rất bảnh. Ông ta nói ông ta nghĩ tốt hơn cả là không ai ở trong nhà khi ông ta dẫn khách tới xem. Ông ta không nói lý do, nhưng mình nghĩ vì lúc này mẹ trông đầu bù tóc rối, có lẽ ông ta nghĩ mẹ khiến mọi người sợ mà lánh đi.
Bố bảo với mình rằng bố không nghĩ có ai đó muốn mua nhà của bà lúc kề cận Giáng sinh thế này, nhưng bố đã nhầm. Mới sáng bảnh mắt người ta đã tới xem nhà, thậm chí trước cả khi mình thay đồ, theo đúng lời của ông Roger. Có lúc ông ta gõ cửa, có lúc ông ta tự vào vì có chìa khóa. Ông ta nói về ngôi nhà của bà như thể ông ta đã sống ở đây vậy.
Mình không muốn mất bình tĩnh. Bố có cuộc hẹn phỏng vấn việc làm chiều nay, bố đã quyết định tìm việc mới. Mẹ đã đi ra cửa tiệm ở góc phố để mua một thùng đậu nướng, cho nên mình ở nhà một mình khi ông Roger tự vào nhà. Mình rón rén ra khỏi phòng và nhìn thấy đỉnh đầu sáng bóng của ông ta qua lan can. Ông ta đang nói oang oang, giống như một diễn viên trên sân khấu trong một vở kịch mà bà thường đưa mình đi xem. Diễn viên làm vậy để những người ngồi ở hàng ghế bình dân ở cuối rạp vẫn có thể nghe thấy. Roger đang nói như hét vào một cặp đôi béo phục phịch mặc dù họ đứng ngay bên cạnh ông ta. Mình tự hỏi liệu họ có bị mắc chứng khó nghe như ông không. Họ lạch bạch quanh hành lang như những chú vịt bị cho ăn quá nhiều bánh mì thiu và mình không thích bộ dạng ấy của họ.
Ông Roger đang nói to đến mức mình phải nhấc cái chặn cửa hình chim cổ đỏ và lặng lẽ đóng cửa phòng ngủ của mình lại, nhưng mình vẫn có thể nghe thấy họ. Mình cố gắng đọc sách nhưng chẳng thể tập trung khi biết rằng họ đang lần mò ở những nơi mà họ không nên dọ chân đến. Họ đi lên cầu thang, tiếng cót két to hơn bình thường, và sau đó dành nhiều thời gian xem qua phòng tắm. Đó không phải là một phòng tắm đặc biệt lớn, trong đó chỉ toàn những thứ bình thường, vì vậy mình không biết điều gì khiến họ mất nhiều thời gian như vậy. Cảm giác giống như nghe những tên trộm rảo quanh nhà của mình, điều khác biệt duy nhất là mẹ và bố đã mời họ vào.
Họ bước vào nơi từng là phòng của mẹ và bố. Họ đứng ở ngay bên kia bức tường phòng ngủ của mình, mình nghe ông béo nói rằng ngôi nhà mình cần phải “đại tu”, và tự hỏi từ đó có nghĩa là gì. Giờ chỉ có mẹ ngủ ở trong căn phòng đó, mình ghét mẹ, nhưng mình vẫn không thích cảnh họ đứng đó, sờ mó vào đồ đạc của mẹ. Mụ béo bắt đầu nói, trước đó bà ấy không nói gì mấy, ấy thế nhưng chính bà ấy chứ không phải ông Roger hay ông béo kia khiến cho mình thực sự bực bội.
Ba điều mà mụ ấy nói khiến mình nổi điên lên chính là:
1. “Không ai có đầu óc bình thường lại muốn sống ở đây.”
2. “Thực tình căn nhà này nên bị kéo sập.”
3. “Nhà gì xấu tệ mà lại bé như cái lỗ mũi.”
Mình cảm thấy hơi thở mình dồn dập hơn, mọi thứ trong đầu mình nhốn nháo hết cả, những gì họ làm khiến mình đâm quạu. Mình không thể tin được sẽ có ai đó thô lỗ và xúc xiểm đến vậy. Mình không biết mình phải làm gì, mình chẳng nghĩ ra được gì, nhưng mình phải làm gì đó. Mình không muốn cặp đôi béo tởm lợm kia mua căn nhà của bà. Mình không định làm chuyện xấu, mình nghĩ mình chỉ muốn bọn họ biến đi cho phứt mắt.
Mọi việc diễn ra rất chóng vánh. Mình nghe thấy họ rời khỏi phòng mẹ và bước dọc hành lang, rồi ông Roger mở cửa phòng ngủ của mình, mình hét to nhất có thể một hồi lâu. Mụ béo hoảng hồn, cả ông Roger cũng hơi sợ, ông béo mặt vẫn đỏ bừng vì leo cầu thang, mình nghĩ hẳn ông ta lên cơn đau tim.
“Bình tĩnh nào, cô bé,” ông Roger nói. Điều đó càng khiến mình điên hơn, mình không phải là cô bé. Rồi ông ta nói bọn họ không định làm mình sợ, điều này thật ngu ngốc. Họ không làm mình sợ, là mình khiến họ sợ. Mình muốn họ xéo đi, nên mình nói những lời mẹ từng nói với mẹ Taylor khi muốn cô ấy ra ngoài. Mình hét lên, “Cút ra khỏi nhà tôi ngay, đồ khốn kiếp!” tiếng hét thật to hết lần này tới lần khác. Kể cả khi bọn họ đã xuống đến chân cầu thang, mình vẫn đứng ở trên lầu la hét. Rồi mình ném cái chặn cửa bằng sắt xuống đầu ông Roger nhưng trượt mất, thay vào đó nó văng vào tường và rớt xuống thảm. Mình lấy làm mừng khi bọn họ cuốn xéo đi. Mình cũng lo sợ mình làm vỡ con chim cổ đỏ, thế nhưng nó vẫn hệt như cũ, không có lấy một vết xước, không giống như mảng tường có một lỗ sâu hoắm trên đó. Thật buồn cười khi một thứ nhỏ bé lại gây ra thiệt hại lớn đến thế mà bản thân nó lại không chút suy suyển!
Khi mẹ mang đậu nướng về, mình chẳng kể cho mẹ nghe chuyện vừa xảy ra. Điện thoại reo, mẹ nghe máy trong bếp, mình không nghe được gì và không biết mẹ nói chuyện với ai. Một lát sau mẹ gọi mình xuống lầu, nói rằng ông Roger vừa gọi. Mẹ bảo mình ngồi xuống sô pha, mình nghĩ mình đã gặp rắc rối. Nhưng rồi mẹ ngồi xuống cạnh mình, khi mình ngước nhìn mẹ, mình thấy mẹ đang khoác lên mình vẻ mặt buồn bã, không phải vẻ mặt giân dữ. Mẹ bảo mình rằng người đến xem sáng nay đã mua nhà và nhà mình phải sớm dọn đi. Mình khóc, mình không kìm được, cả mẹ cũng khóc. Mẹ xích lại ôm mình, nhưng mình đẩy mẹ ra rồi chạy lên phòng.
Một lúc sau mẹ đi lên lầu. Mẹ gõ cửa phòng nhưng mình lờ đi. Mình biết mẹ sẽ không vào nếu mình không đồng ý, nhất là sau chuyện xảy ra lần trước. Mẹ đứng đó một hồi lâu, cuối cùng mẹ cũng khẽ thì thầm “Chúc con ngủ ngon” như một bóng ma rồi bỏ đi. Mình đáp lời mẹ một cách trễ tràng, mình không nghĩ mẹ nghe thấy mình, đó là bài thơ mẹ từng dạy mình:
Đêm hằng đêm
Ngủ thật êm
Chớ để bọ giường cắn nhé em
Nếu bọ cắn, em cứ đè bẹp chúng.
Mình nằm lăn qua, lấy gối chẹn lên mặt mình. Mình nín thở lâu nhất có thể nhưng cuối cùng mình phải đẩy cái gối ra khỏi miệng và mình thở hồng hộc.