Đôi Lúc Tôi Nói Dối

Lượt đọc: 1559 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Hiện tại
đêm giao thừa, 2016

“Cậu sao rồi?”

Tôi mở mắt, thấy Jo đang ngồi cuối giường bệnh của mình. Tôi mừng khôn xiết khi gặp cô ấy, kể cả khi cô ấy không đến một mình.

“Nếu cậu không muốn quay trở lại làm việc sau Giáng sinh thì cứ nói ra chứ không cần phải đâm xe vào cây để phải hôn mê thế này đâu.” Cô ấy mỉm cười và nắm lấy tay mình.

Trông cô ấy tươi trẻ quá. Tôi ước gì thời gian cũng đối đãi hào phóng với tôi như với cô ấy. Tôi có thể nhìn thấy căn phòng của mình, phòng đẹp đẽ hơn tôi tưởng tượng, tràn đầy ánh sáng và sắc màu. Cửa sổ đang rộng mở, để lộ khung trời xanh lơ cùng lũ chim ríu rít khúc nhạc nền.

“Cậu nhớ hết những chuyện xảy ra chưa?” Cô ấy hỏi. Tôi lắc đầu. “Cậu biết rằng không phải do Paul, đúng không? Anh ấy sẽ không bao giờ làm tổn thương cậu. Không phải như thế này.” Tôi gật đầu vì giờ tôi biết cô ấy nói đúng. Sự thật có một chút rối rằm và xoắn bện lại trong khi tôi nằm ở đây, nhưng những sợi dây đang bắt đầu bung dần và duỗi ra.

“Đó không phải là một vụ tai nạn, đúng không?” Tôi hỏi. Cảm giác nghe thấy giọng mình nói to rõ quả thật lạ lẫm.

“Không phải.”

Tôi lại gật đầu. Những mảnh ghép hình bắt đầu hiện ra, nhưng vẫn chưa ăn khớp.

“Sao cậu lại làm thế?” Jo hỏi. Cô ấy không còn nói về vụ tai nạn.

Được gặp lại cô ấy thật tốt biết bao, cô ấy là người duy nhất tôi hoàn toàn có thể thành thực trải lòng, không chút giấu giếm, không chút dối trá. Tôi cố gắng sàng lọc sự thật từ những mảnh vụn ký ức của mình.

“Cậu biết vì sao mà,” tôi trả lời.

“Tớ không biết lý do cậu lại từ chức, cậu không cần làm thế.”

“Tớ nhận công việc đó để tiếp cận bà Madeline, cậu cũng biết mà.”

“Tớ cũng biết công việc ấy tốt cho cậu, thứ thuộc về chính cậu.”

“Công việc đó dở hơi dở hám lắm.”

“Là người dẫn trên chương trình radio hàng đầu được hàng triệu thính giả đón nghe, đó đâu phải là việc dở hơi.”

“Không, nhưng tớ không hẳn là người dẫn chương trình, đúng không nào? Bọn mình chỉ bịa cho vui thôi,” tôi nói.

Jo cau mày. “Có á?”

“Ừ. Tớ chỉ là trợ lý của bà Madeline thôi.”

“Thật không đấy?”

“Thật mà Jo, cậu biết mà.”

“Có lẽ thế. Tớ nghĩ tớ đã quên mất rồi. Thỉnh thoảng mọi thứ trong đầu tớ cứ lộn tùng phèo.”

“Không, người đó là tớ mới đúng, mọi thứ trong đầu tớ cứ lộn tùng phèo lên ấy,” tôi nói và cô ấy thả tay tôi ra.

Không gian nhanh chóng tối sầm lại, trời ngoài kia bắt đầu mưa. Tiếng chim đã bị thay thế bằng tiếng gió bất nhẫn thổi qua rèm cửa, ga giường của nơi này. Căn phòng dường như mờ nhạt đi, giống như thể tôi đang xem phiên bản phim màu được làm lại từ bản phim đen trắng cũ, lời tôi nói có thể có gì đó không hẳn là đúng. Khung cảnh dường như không còn xác thực nữa và nó nhắc tôi rằng mình đã bị lạc. Tôi ngồi dậy và vươn ra chỗ Jo.

“Hãy tìm tớ, tớ muốn được tìm thấy.”

Nhưng cô bé mặc áo choàng ngủ hồng đứng dậy, nắm lấy tay Jo trước khi tôi với tới. Cô bé lôi cô ấy ra cửa. Căn phòng bắt đầu vỡ ra, những mảnh xếp hình khổng lồ rớt xuống vùng đen thẫm bên dưới. Tôi phải tiếp tục. Tôi thèm muốn khâu những mảnh cuộc sống mình lại, nhưng tôi không biết cách làm.

“Cậu phải đi à?” Tôi hỏi.

“Tớ nghĩ thế, cậu thì sao?” Jo nói và họ cùng nhau rời khỏi căn phòng, khép cửa lại.


Nguồn: TVE 4U
Được bạn:Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 31 tháng 12 năm 2025

« Lùi
Tiến »