Đôi Lúc Tôi Nói Dối

Lượt đọc: 1535 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Hôm đó
thứ tư, ngày 21 tháng mười hai năm 2016 - buổi chiều

Lúc đi trên đường, tôi chợt nhận ra hơi thở nóng hổi như chòm mây tỏa ra từ miệng và rồi nở môi mỉm cười với vẻ thỏa thích. Vào lúc này chẳng có mấy chuyện đáng vui, vì thế nụ cười kia cũng sớm tan biến khỏi khuôn mặt mình. Bầu trời đang dần tắt lịm ở trên cao trong khi ánh đèn đường nhấp nháy sống động suốt đường về nhà. Tôi khép cổng lại, những ngón tay lạnh ngắt của tôi chuyển sang chế độ tự động, lục tìm chìa khóa bên trong túi xách của mình. Khi những ngón tay đủ ấm để cảm nhận được thứ cần tìm, tôi cuối cùng đã vào được trong nhà. Có tiếng gì đó thoảng lại. Không kịp đóng cửa lại, tôi đi ngang qua hành lang nhỏ dẫn tới phòng khách và thấy Paul đang nằm trên ghế sô pha nhìn chằm chằm vào ti vi. Người chồng mất tích đã trở về. Anh ngước nhìn lên tôi một lúc, trước khi đảo mắt vào màn hình.

“Em về sớm thế,” anh nói. Chỉ có vậy. Tôi đã không gặp hay nghe tin tức gì từ anh suốt hai mươi bốn tiếng đồng hồ, và những gì anh nói chỉ là ngần ấy. Tôi khoanh tay không chủ định, lúc này giống hình tượng bà mẹ giận dữ mẫu mục.

“Anh đã đi đâu vậy hả?” Tôi hỏi. Giọng hơi run, tôi không biết chắc mình có thực sự muốn nghe câu trả lời không. Tôi đang tức giận, nhưng đồng thời cũng nhẹ nhõm khi thấy anh vẫn bình an.

“Ở nhà mẹ anh. Em quan tâm làm gì?”

“Anh đang nói gì thế? Em đã lo đến phát ốm lên được. Đáng lẽ anh phải gọi điện chứ?”

“Anh bỏ quên điện thoại, tín hiệu ở nhà mẹ cứ dở dở ương ương. Em sẽ biết điều này nếu em chịu hạ cố đi cùng anh khi anh ghé thăm mẹ. Anh đã để lại giấy nhắn, anh cũng đã gọi theo số cố định. Trong trường hợp này, anh cứ nghĩ em sẽ tới cùng anh.”

“Anh đâu có gọi cho em. Cũng chẳng có tờ giấy nhắn nào cả,” tôi khăng khăng.

“Anh đã để lại giấy nhắn trong bếp,” Paul nói, mắt anh đăm đăm nhìn tôi. Tôi sải bước vào bếp, và dĩ nhiên, tờ giấy nhắn nằm trên bàn bếp. Tôi giật lấy mẩu giấy, đưa lại gần để đọc.

Mẹ bị ngã. Anh về xem mẹ ổn không. Chắc sẽ phải đưa mẹ đi khám. P X

Tôi cố nhớ lại đêm hôm trước. Tôi đã chuẩn bị bữa tối cho cả hai, tôi phải sắp xếp lại tủ đựng thức ăn. Tôi ở suốt trong bếp mà không nhớ từng thấy tờ giấy này. Paul đang đứng ở ngưỡng cửa.

“Làm gì có tờ giấy này ở đây. Rõ rằng anh mới đặt vào.” Tôi nói.

“Em đang nói cái quái gì thế hả?”

“Đèn ở chòi vẫn sáng. Em cứ nghĩ anh đang viết. Lúc ấy em đang nấu ăn.”

“Anh nhìn ra được,” anh nói. Tôi nhìn theo ánh mắt anh quanh bếp, mọi thứ y hệt những gì tôi đã sắp xếp tối qua, xoong chảo vẫn đầy ngập thức ăn trên bếp. Chai vang trắng rỗng không. Mọi thứ thật lộn xộn, tôi không thể tin nổi mình đã để căn bếp trong tình trạng thế này.

“Em thậm chí còn chẳng buồn hỏi mẹ sao rồi,” tiếng Paul nói từ ngưỡng cửa trong khi tôi tiếp tục nhìn mớ hổ lốn. Một ít vỏ khoai tây đã chuyển màu nâu sẫm trên thớt gỗ, phần thịt khoai nhiều hơn phần vỏ vì tôi gọt bằng dao. Tôi không thể chịu nổi khi nhìn gian bếp thế này, cho nên tôi bắt đầu dọn dẹp trong khi anh tiếp tục.

“Xin em, chúng ta đừng gấu ó nhau nữa, anh đang trải qua một quãng thời gian tồi tệ,” anh nói.

Tôi cũng đâu có muốn chì chiết làm gì. Những lời lẽ cứ tuôn ra từ mồm anh trong khi tôi lau dọn và chẳng thể tin lấy một lời. Tôi không chịu nổi những vết bẩn và những lời dối trá, chỉ muốn chấm dứt chúng cho xong. Tôi không nhớ mọi việc trở nên sai lạc từ khi nào, chỉ biết chúng đã trở nên lầm đường.

“Amber, mẹ bị rạn xương hông. Mẹ gọi anh khi bà đang nằm trên sàn bếp, anh phải bỏ ngang hết để về với mẹ.” Tôi mở bếp lò tìm món chân cừu đã nấu, khô khốc và dúm dó đến tận xương. “Em cũng sẽ làm thế nếu đó là mẹ em.” Tôi sẽ không làm thế với mẹ tôi vì bà sẽ không bao giờ gọi cho tôi trong trường hợp đó, bà sẽ gọi cho Claire.

“Thế tại sao xe của anh lại ở nhà của Claire?” Tôi vừa nói vừa quẳng món thịt vào thùng rác, quay sang nhìn thẳng vào mặt anh.

“Gì cơ? Vì giấy đăng kiểm xe của anh hết hạn rồi. Anh không thể đăng ký lại nếu không sửa xong, Dave nói sẽ kiểm tra xe cho anh,” anh đáp, không một chút do dự.

David, không phải Dave, cô em tôi sẽ không thích nghe thế.

Anh có lời đáp cho toàn bộ sự việc, và tất cả mọi mảnh ghép dường như đều hợp lý. Tôi bắt đầu cảm thấy mình thật ngớ ngẩn; trạng thái ngớ ngẩn ấy lại xoa dịu tôi.

“Em xin lỗi,” tôi lẩm bẩm, không biết chắc mình có nên nói xin lỗi hay không.

“Anh cũng xin lỗi.”

“Mẹ anh sẽ ổn chứ?”

Chúng tôi bỏ lại căn bếp bừa bộn sau lưng, ra ngồi nói chuyện một lúc. Tôi đóng vai người vợ tần tảo mà anh cần, anh kể cho tôi anh đã làm chàng trai hiếu thảo ra sao, dường như những điều ấy chỉ càng tô đậm thất bại của anh trong vai trò một người chồng. Không có thời gian để tập luyện lời thoại, vì vậy tôi buộc phải ứng biến. Đó không phải là một màn trình diễn được tưởng thưởng, nhưng đủ để làm hài lòng khán giả. Tôi chưa bao giờ thích mẹ của Paul. Bà ấy sống một mình trong một căn nhà gỗ cũ ấm cúng gần bờ biển Norfolk. Tôi ghét nơi đó và chỉ mới đến một vài lần. Tôi luôn có ấn tượng rằng bà ấy nhìn nhưng phớt lờ tôi và tôi không thích điều đó.

Paul kể về đêm anh ở bệnh viện, tôi căng tai nghe bất kỳ lỗ hổng nào trong câu chuyện ấy, nhưng hoàn toàn không có. Tôi quan sát miệng anh khi phát ra lời nói, chỉ ước rằng tiếng anh át đi những ý nghĩ đang chạy mòng mòng trong đầu tôi. Tôi thực sự muốn tin anh. Điện thoại di động của tôi để trên bàn cà phê, bây giờ tôi có thể nhìn thấy một cuộc gọi nhỡ... Có lẽ Paul đã gọi điện báo cho tôi biết anh đang ở đâu nhưng tôi nào hay biết.

“Anh muốn uống chút không?” Tôi hỏi. Paul gật đầu. Tôi cầm lấy điện thoại trong khi bước vào bếp và nghe tin nhắn thoại, nhưng giọng nói tôi nghe thấy không phải là của Paul.

« Lùi
Tiến »