Đôi Lúc Tôi Nói Dối

Lượt đọc: 1563 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Ngày hôm đó
giáng sinh 2016 - giờ ăn trưa

Khu chợ bắt đầu nhộn nhạo, cảm giác như đang quay cuồng, tôi cần thứ gì đó để bấu víu. Mùi rượu ngâm bốc lên át đi mùi của nến, gia vị và hơi người. Tôi phải bình tĩnh lại. Tôi cố gắng định thần, tập trung vào những gì tôi dự định đến đây để chia sẻ. Tôi đẩy Edward đến một góc tăm tối nào đó trong tâm trí và nhốt gã trong một chiếc hộp ở đó. Trước đây, tôi đã từng cất giấu ký ức trong những chiếc hộp trong đầu mình. Đôi khi đó là cách duy nhất để giải quyết mọi việc.

“Ta đi uống chút gì nhé?” Tôi hỏi.

“Vậy mình đi thôi.”

Tôi xếp hàng trước quầy trong khi cô em tìm bàn. Tôi thấy nó cho cặp sinh đôi ít bim bim để chúng chịu yên cho. Hai đứa nhóc không nên ăn thứ đồ ăn rác đó nhưng tôi sẽ không ý kiến ý cò gì cả. Tôi nghe thấy ai đó đang chụp ảnh đằng sau mình và tôi quay nhìn quanh. Tâm trí tôi soát lại những bức ảnh có sự hiện diện của tôi dạo gần đây mà tôi nhìn thấy trong hành lang nhà Edward. Tôi nửa mong chờ thấy gã trong đám đông, lúc này đang chụp ảnh tôi. Tôi phải thôi nghĩ về gã, cần phải giải quyết từng việc một. Những bức ảnh như thế ghi lại cách chúng ta đứng dậy khi cuộc sống cố kéo ghì ta xuống. Một hình chữ nhật bằng giấy tiết lộ cách chúng ta có thể phô bày mình.

Tôi đặt đồ uống xuống bàn, làm ấm tay trước khi cầm lấy chiếc ly nóng hổi. Cảm giác hơi bỏng nhưng tôi không quan tâm vết đau. Claire nhấp một ngụm thứ chất lỏng màu tím, tôi quan sát tâm trạng cô em dần bình tĩnh lại khi được sưởi ấm. Nhiệt độ được điều chỉnh đã đưa em gái tôi trở về một phiên bản ít biến động hơn nhưng giữa chúng tôi vẫn cứ có cảm giác ngượng ngập. Thật nguy hiểm.

“Chị đừng giận nữa. Cũng đã bao nhiêu năm rồi,” cô em nói, nhấp thêm một ngụm nữa.

“Chị không giận.”

“Thế thì là chuyện gì?”

Câu hỏi ấy khiến tôi mất cảnh giác và tôi cảm thấy mình có thể trượt khỏi chỗ ngồi. “Không có gì.”

“Thôi nào, chị nói toạc ra đi. Chị phải nhớ là em quá hiểu chị mà.” Cô em mỉm cười, nó vẫn nghĩ mình giữ quyền kiểm soát. “Chị có điều muốn nói, thế thì hãy nói ra thôi.”

Tôi nhìn quanh. Ở đây đông người thật.

“Chị đã làm như em bảo rồi,” tôi nói.

Cô em đặt cái ly xuống.

“Madeline sao?”

“Phải.”

Nó lại mỉm cười. Tôi cũng không ngạc nhiên khi nó chẳng hề hay biết, nó dành phần lớn cuộc sống của mình trong chiếc bong bóng mang dáng hình Claire. Nó không quan tâm đến truyền thông xã hội, thậm chí còn không có email, nó chỉ vào Intemet để mua sắm trực tuyến. Nó không còn xem chương trình tin tức trên ti vi vì giờ đây tôi không còn lên hình, chỉ thích chìm đắm trong những bộ phim truyền hình dài tập cùng những chương trình truyền hình thực tế dài lê thê.

“Chà, chỉ là vấn đề thời gian thôi. Không hiểu điều gì đã khiến chị mất nhiều thời gian như vậy. Chị kể cho em nghe hết đi,” cô em nói, ánh mắt háo hức như mắt một đứa trẻ vào buổi sáng Giáng sinh.

“Điều quan trọng là bà ta đi đời rồi. Bà ta đã nghỉ việc.”

“Tuyệt. Em chỉ mong bả có quãng thời gian hưu trí khốn đốn.”

Tôi luôn biết mình ở vị trí nào khi ở cùng với Claire, nó không giả vờ là người khác khi ở bên tôi. Nó biết những thứ tôi nắm bắt và dường như không bao giờ có điều gì khiến nó phiền muộn. Katie bắt đầu khóc trên ghế ăn của mình. Claire thậm chí còn không liếc mắt về phía con gái.

“Trông bà ta thế nào?”

“Gì cơ?”

“Lúc chị nói với bà ta ấy?”

Giờ Katie đã khóc to hơn. Tôi thấy mọi người ném những ánh nhìn bực bội về phía chúng tôi, nhưng Claire vẫn chỉ nhìn tôi, gương mặt nó quá đỗi quen thuộc nhưng thật khó đọc vị được.

“Chị thực sự không muốn nói về chuyện đó.”

“Em muốn nghe.”

“Chị làm theo cách của chị. Quan trọng là giờ mọi việc đã xong.”

Lúc này, cả hai đứa trẻ đều cùng gào lên, nhưng dường như hai chị em tôi không nghe thấy chúng.

“Cảm ơn,” em gái tôi nói. Cuộc trò chuyện chẳng đầu chẳng đũa.

“Chính xác là chị không được lựa chọn. Giờ thì chị đã làm xong việc em yêu cầu, hãy để Paul yên.” Nó nhìn tôi khi tôi nói điều này, ánh nhìn đầy cảnh cáo. Một chiếc ly va vào sàn bằng đá cách chỗ chúng tôi vài bàn, có cảm giác như thứ gì đó giữa chúng tôi cũng đã gãy vỡ. Tôi biết mình không nên nói thêm nữa, nhưng một ngăn kéo vừa mở ra trong tâm trí tôi và những lời lẽ vốn được xếp gọn từ lâu lại ào ào tuôn ra.

“Ý chị là như thế đó, Claire. Hãy để Paul yên, còn không chị sẽ biến mất, em sẽ không bao giờ gặp lại chị nữa.”

“Có chuyện gì xảy ra sao?” Nó hỏi, dựng thẳng người hơn trên ghế.

“Không.”

“Em không tin. Chị không còn là chính chị nữa. Chị không... giữ được cân bằng. Anh ấy làm tổn thương chị sao?”

“Không!” Nó dò xét khuôn mặt tôi, tôi liền quay đi. Đã quá trễ. Nó đã nhận thấy điều gì đó.

“Người nào khác làm chị tổn thương à?”

“Không,” tôi lặp lại. Không đủ nhanh. Trong thoáng chốc, tôi muốn kể hết mọi chuyện với nó. Tôi muốn kể với nó rằng nó đã đúng, nó luôn đúng. Đã có người làm tổn thương tôi nhưng tôi vẫn không nhớ nổi vì sao rốt cuộc mình lại nằm trên giường của Edward. Khi nhớ lại thân thể trần truồng của mình trên tấm ga màu xanh navy, tôi lo sợ rằng đó là lỗi của tôi.

“Được rồi. Khi nào chị sẵn sàng thì hẵng kể em nghe. Chị vẫn luôn như vậy. Có điều anh Paul không hợp với chị nữa, không còn hợp nữa. Anh ấy đã mất phương hướng trong cuộc sống, chị có thể làm tốt hơn. Cả bố và mẹ cũng biết điều này.”

“Để cho anh ấy yên.”

“Chị đừng có nói nhảm.”

“Nếu có bất cứ việc gì xảy đến với anh ấy, chị sẽ tự sát.”

Khóe môi nó hơi cong lên. “Sẽ không đâu,” nó nói giữa điệu cười.

Thỏ con chạy đi, thỏ con chạy đi. Chạy ngay! Chạy ngay! Chạy!

Cặp sinh đôi đang gào khóc, giờ thì cả tôi cũng khóc. Claire là người duy nhất ở chiếc bàn này không khóc.

“Chúng ta đã thỏa thuận,” tôi nói. “Nếu mọi người biết việc em...”

Claire vươn qua bàn, nắm lấy tay tôi. Cái nắm tay chặt đến nỗi tôi thấy đau.

“Hãy cẩn thận đấy, chị Amber!”


Nguồn: TVE 4U
Được bạn:Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 31 tháng 12 năm 2025

« Lùi
Tiến »