Đôi Lúc Tôi Nói Dối

Lượt đọc: 1537 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Hiện tại
thứ năm, ngày 29 tháng mười hai năm 2016

Gia đình tôi không giống những gia đình khác. Tôi nghĩ mình đã biết điều này từ hồi còn bé. Tôi vẫn ao ước bố mẹ sẽ thương tôi như mấy bậc phụ huynh khác. Một cách vô điều kiện. Mọi thứ chẳng hề tốt đẹp trước khi mẹ đưa Claire từ viện về nhà, nhưng sau đó mọi việc đã tốt dần lên. Lúc đó, không ai vì tôi mà có mặt; lúc này, cũng không ai có mặt vì tôi cả.

Paul không quay trở lại. Mỗi khi cửa mở, tôi hy vọng đó là anh, nhưng những người ghé tới chỗ tôi sau ca khám bệnh sáng chỉ là mấy người được trả tiền để làm việc đó. Họ nói với tôi, nhưng họ không kể cho tôi nghe chuyện tôi cần được biết. Tôi nghĩ thật khó lòng cho người khác câu trả lời khi mà chính ta cũng không biết câu hỏi. Nếu Paul thực sự đã bị bắt giữ, thế thì tôi càng cần phải tỉnh lại hơn bao giờ hết. Tôi phải nhớ lại chuyện gì đã xảy ra.

Ca khám bệnh buổi tối diễn ra chóng vánh, tôi không còn là bệnh nhân nguy kịch nữa. Giờ tôi đã là bệnh nhân cũ rồi. Có ai đó bị thương nặng hơn tôi mới được đưa vào. Ngay cả những người tốt cũng chật vật khi phải cố sửa chữa những thứ không thể sửa được nữa. Cô y tá Bốn-Mươi-Lần-Một-Ngày đang kể cho một trong những y tá của ca trực trước nghe về kỳ nghỉ sắp tới của mình. Cô sẽ tới Rome cùng một anh chàng quen qua mạng, dường như cô vui vẻ hơn mọi khi, nhẹ nhàng hơn một chút. Tôi băn khoăn không biết tên thật của cô là gì: có lẽ là Carla chăng? Giọng nói cho thấy có thể là một cô Carla nào đấy. Cô không phải là người tôi mến, nhưng tôi vẫn sẽ nhớ nhung nếu cô đi vắng, giờ cô đã trở thành một phần cuộc sống thường nhật của tôi, mà tôi thì vốn không bao giờ thích sự thay đổi.

Trong thế giới mới này, tôi phụ thuộc hoàn toàn vào những người lạ mặt: họ lau rửa cho tôi, họ thay đồ cho tôi, họ cho tôi ăn bằng ống xông dạ dày. Họ dọn phân của tôi vào trong bao, họ chùi đít cho tôi. Họ làm những việc này để chăm sóc tôi, ấy thế nhưng tôi vẫn lạnh, đói, khát và sợ hãi. Tôi có thể ngửi thấy mùi bữa tối ở phòng bệnh ngoài kia. Tôi cảm thấy nước bọt trào lên trong miệng khi chờ đợi thứ sẽ không bao giờ xuất hiện. Nước bọt trượt vòng quanh và chảy xuống theo chiếc ống trong cổ họng tôi, trong khi cái máy trợ thở cứ rít lên và ục ục như thể chán ngán tất cả. Tôi sẽ đổi bất cứ thứ gì để được nếm lại thức ăn, để tận hưởng cảm giác thực phẩm trôi trên lưỡi, để nhai và nuốt ngay xuống bụng. Tôi cố gắng không nghĩ về tất cả những điều gợi nhớ sinh hoạt khi trước. Tôi cố gắng không nghĩ về bất cứ điều gì cả.

Tôi nghe tiếng ai đó bước vào - một người đàn ông, tôi nghĩ, dựa trên mùi cơ thể phả ra phảng phất. Những người đang có mặt chẳng nói năng gì, nên tôi chẳng thế biết được họ là ai và đang làm gì. Tôi cảm nhận các ngón tay chạm lên gương mặt mình mà không hề báo trước, rồi ai đó banh mắt phải của tôi ra, rọi ánh sáng chói vào đó. Tôi bị ánh sáng làm mù tịt cho tới khi họ để mí mắt tôi khép lại. Ngay khi tôi vừa bình tĩnh lại thì họ làm hệt như thế với mắt trái, tôi cảm thấy mất phương hướng hơn cả trước đây. Cho dù bất cứ ai là người rời đi ngay sau đó, tôi vẫn lấy làm vui mừng. Tôi chưa bao giờ nghĩ rằng nằm trên giường lại có thể khó chịu như vậy. Tôi đã nằm nghiêng bên phải hơn sáu nghìn giây, tôi không đếm nổi phần sau đó. Họ sẽ sớm trở người cho tôi. Sẽ chẳng có gì tốt đẹp xảy ra khi họ để tôi nằm nghiêng bên phải, tôi nghĩ thế nằm ấy thật bất tiện.

Tôi nghĩ có thứ gì đó nhỏ lên mặt tôi, lạnh toát. Rồi lại tiếp tục. Những giọt nước nhỏ xuống, đọng trên da tôi. Cảm giác giống như mưa, nhưng nếu thế thì thật vô lý. Theo bản năng, tôi mở mắt và nhìn thấy bầu trời đêm bên trên. Dường như mái đã bị dỡ đi, mưa đổ xuống căn phòng này. Tôi có thể mở mắt nhưng không thể cử động được. Tôi nhìn xuống và thấy chiếc giường đã hóa thành một con thuyền bồng bềnh trên làn nước. Tôi nhủ bản thân đừng sợ hãi, đây chỉ là một giấc mơ, cũng giống như những giấc mơ khác. Mưa nặng hạt hơn, tấm chăn vải phủ trên các chi bất động của tôi bắt đầu trở nên ẩm ướt, lạnh lẽo. Cái cơ thể đang trở nên xa lạ với tôi bắt đầu rùng mình. Có thứ gì đó di chuyển bên dưới tấm vải và đó không phải là tôi. Cô bé mặc áo choàng ngủ màu hồng chui ra khỏi tấm chăn ở chân giường và ngồi dậy, thế là chúng tôi đối diện nhau. Tóc cô bé đã ướt đẫm và cô bé vẫn không có khuôn mặt. Cô bé không nói được nhưng điều đó không cần thiết bởi im lặng là ngôn ngữ chung của chúng tôi. Cô bé đã chọn cách đó, còn tôi tồn tại nhờ lựa chọn của cô bé. Cô bé chỉ lên bầu trời đen và tôi nhìn thấy hàng trăm ngôi sao, gần đến mức tôi có thể với tay lên và chạm vào chúng, nếu tôi có thể cử động. Nhưng chúng không có thật. Chúng là những miếng dán dạ quang bắt đầu bong ra và rớt xuống giường, các góc nhọn bằng nhựa trắng quăn lên ở mép. Giờ ở trên bầu trời có những chiếc lỗ hình ngôi sao. Cô bé bắt đầu hát và tôi ước gì cô bé sẽ không hát.

Nào ta chèo, chèo thuyền nào, chèo thật nhẹ xuôi dòng nước.

Cô bé rút đôi tay ra khỏi chăn, tôi nhìn thấy ánh vàng lấp lóa nơi cổ tay cô.

Vui thay, vui biết dường nào.

Cô bé giữ lấy cạnh giường đã hóa thành chiếc thuyền và bắt đầu đung đưa. Tôi cố bảo cô bé đừng làm thế nữa, nhưng tôi không nói được.

Cuộc đời chỉ là một giấc mơ.

Tôi nhắm mắt lại trước khi cô bé lật úp chúng tôi. Nước lạnh và tối om. Tôi không thể bơi vì tôi không động đậy gì được, thế nên tôi chìm xuống một cách vô vọng vào màn đêm tối đen như một tảng đá có màu da người. Tôi vẫn nghe giọng cô bé văng vằng bên dưới làn nước.

Cuộc đời chỉ là một giấc mơ.

Có tiếng bíp chói tai, rất nhiều âm thanh dội lại nhưng tôi không còn ở duới nước nữa. Có những giọng nói tôi nhận ra và có những gương mặt tôi chẳng hề quen biết.

Đôi mắt tôi mở to.

Tôi nhìn thấy bác sĩ và y tá bận rộn xung quanh.

Đây là đời thực.

Rồi những tiếng nói bặt lặng, chỉ còn giọng một người.

“VF [1] rồi, phải sốc điện thôi.”

Đó không phải chữ cái viết tắt tên tôi.

“Lùi lại.”

Những gương mặt biến mất, tất cả những gì tôi nhìn thấy là trần nhà màu trắng.

Mọi thứ đều trắng.

Tôi nhắm mắt lại bởi tôi sợ những gì họ có thể nhìn thấy được. Rồi tôi nghe giọng bố ở cuối chân giường.

“Cố lên nào, Đậu Phộng.” Bố nói. Cảm giác như nghe lời của một bóng ma vậy.

Tôi lại mở mắt, và bố mỉm cười nhìn tôi, tôi nhận ra mình thực sự nhìn thấy ông. Lúc này trông bố già sọm đi, gầy yếu, mỏi mệt. Mọi thứ khác đều trắng toát, chỉ có bố và tôi, tôi cảm thấy nước mắt bắt đầu chảy xuống má mình.

“Bố rất tiếc về những gì đã xảy ra.” Bố nói. Tôi muốn bảo bố rằng không sao cả, nhưng tôi không thể nói đuợc. Tôi muốn nắm tay ông lần nữa, nhưng tôi không thể cử động.

“Nếu bố biết được đó là lần cuối cùng chúng ta nói chuyện, bố sẽ không bao giờ nói những lời đó. Bố không có ý đó. Bố yêu con, cả bố lẫn mẹ đều yêu con. Chúng ta vẫn luôn yêu con. Cuộc đời này là một giấc mơ.” Bố xoay người đi, bố không nhìn lại. Tôi trở lại làm cô bé ấy; cô gái nhỏ cuống quýt đuổi theo cho kịp bước chân bố. Bố đã bước chậm hơn trước đây; nhưng bố vẫn bỏ tôi lại sau lưng.

Rung thất là tình trạng nhịp tim tăng lên, xung điện phát ra một cách bất thường khiến tâm thất rung động bất thường không mục đích, nên không thể bơm máu đến những nơi khác được.


Nguồn: TVE 4U
Được bạn:Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 31 tháng 12 năm 2025

« Lùi
Tiến »