“Em đã bỏ lại chị ở đó.”
“Em đã uống ruợu, đáng ra em không được ngồi sau ghế lái. Em đã rất hoảng sợ.”
“Em hoảng sợ sao? Em có gọi nhờ giúp không?”
Nó nhìn đi chỗ khác. “Em cứ nghĩ chị đã chết.”
“Cô chỉ hy vọng tôi đã chết.”
“Không đúng, đừng bao giờ nói như vậy, em yêu chị mà.”
“Cô cần tôi, cô không yêu thương gì tôi. Hai vấn đề này khác nhau.”
“Chị có biết chuyện gì sẽ xảy ra nếu bọn họ biết em cầm lái không? Em còn hai đứa con nhỏ luôn cần đến em.”
“Tôi đã mang thai. Giờ thì không còn nữa.”
“Em biết. Em rất tiếc. Em không bao giờ cố ý làm gì hại đến chị, chị biết mà.”
“Cô kể với Paul chưa?”
“Kể chuyện gì?”
“Chuyện cô cầm lái ấy?”
“Chưa. Chị kể rồi sao?”
“Cô nghĩ anh ấy sẽ để cô ở đây sau khi tôi đã kể sao?”
Bấy giờ cơn giận của nó bộc phát. “Đó chỉ là tai nạn thôi, chị Amber. Em đang cố giúp chị. Em đang cố đưa chị tới bệnh viện. Chị không nhớ sao?”
“Tôi nhớ cô đã cài dây an toàn của cô, lái vù vù rồi giậm mạnh phanh. Tôi nhớ tôi đã bay vào không trung.”
“Em phải dừng xe lại.”
“Không, cô đâu có buộc phải dừng.”
“Chúng ta đang trên đường, chị la khóc đau đớn, rồi chị nói điều gì đó về một cô bé mặc áo choàng ngủ màu hồng. Em cứ nghĩ có đứa bé trên đường. Chị thét bảo em dừng lại.”
Nó trút hết lời lẽ vào tai tôi, cuối cùng những lời ấy cũng chạm đến tôi. Tôi không biết điều nào là thực. Tôi không biết nên tin vào phiên bản nào. Lời của em gái tôi hay của chính tôi. Căn phòng góp phần chữa trị vết thương cho tôi bằng bầu không khí yên lặng, nhưng Claire đã xé toạc những vết khâu.
“Khi em ra khỏi xe, không có đứa trẻ nào cả, em không hề thấy. Có thể chị đã tưởng tượng ra hoặc nó đã chạy đi mất,” nó nói.
Cả hai.
Tôi quay đi, tôi không thể nhìn nó thêm nữa. Tôi đã yêu thương nó bao nhiêu để rồi giờ ghét nó bấy nhiêu.
“Đáng ra em không nên để lại chị ở đó. Nhưng đáng lẽ chị phải kể cho em về đứa bé. Và chị cũng nên kể cho em về cái gã kia nữa. Đây là những gì sẽ xảy ra khi chúng ta nói dối nhau.”
“Tôi không nói dối.”
“Chị cũng đâu có kể cho em nghe sự thật. Em đã tìm được hắn, Edward Clarke. Hắn bị đuổi khỏi trường y chẳng bao lâu sau khi đường ai nấy đi.”
“Vì những lá thư cô viết đấy.”
“Có lẽ. Dù sao đi nữa thì em cũng đã hành xử đúng, có gì đó không ổn ở hắn. Hắn đã xin làm vài công việc ở các bệnh viện khác nhau cho tới khi nhận việc ở đây. Em nghĩ hắn chọn bệnh viện này để gần chỗ chị. Chị có hiểu không? Em nghĩ hắn đã theo dấu chị nhiều năm nay, em không nghĩ mọi chuyện sẽ chấm dứt. Hãy nói cho em nơi hắn ta sống.”
“Tôi không nhớ.”
“Có, chị nhớ mà. Nói cho em đi. Em sẽ không để hắn làm hại chị nữa. Em sẽ không để bất cứ ai làm tổn thương đến chị.”
“Giờ tôi muốn ngủ,” tôi nói và nhắm mắt lại.
“Em mang cái này đến cho chị,” nó nói, tôi nghe nó đặt thứ gì đó lên chiếc bàn cạnh giường. Tôi mở mắt để xem vật đó, nhưng tôi không nhìn được. “Em nghĩ vật này sẽ nhắc chị nhớ chúng ta từng là ai, và chúng ta có thể trở lại như thế.” Nó nói. Tôi không đáp. Chiếc lắc tay bằng vàng nhỏ hơn hẳn so với trong trí nhớ của tôi. Tôi sửng sốt vì chiếc lắc đã từng vừa với cổ tay tôi. Đó là món đồ nó đã trộm của tôi khi chúng tôi còn nhỏ. Ngày sinh của tôi được khắc trên lớp vàng. Cũng là ngày sinh của nó. Một cặp đôi khủng khiếp. Chiếc lắc vẫn còn chiếc kim băng tôi ghim để sửa lại khi nó làm hỏng. Quá sức mỏng mảnh. Tôi ngạc nhiên là nó vẫn còn giữ chiếc lắc, tôi muốn chạm vào, nhưng tôi không làm vậy. Tôi khép mắt, quay lưng lại với nó. Tôi chỉ ao ước sự im lặng sẽ quay trở lại, nuốt chửng tôi vào bóng tối, tôi không còn muốn nghe nữa. Tôi đạt được ước muốn. Cảnh cửa khép lại, tôi lại một mình. Chiếc lắc đã biến mất, em gái tôi cũng vậy.