Đôi Lúc Tôi Nói Dối

Lượt đọc: 1584 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Ngày hôm đó
ngày giáng sinh 2016 - buổi đêm

Claire luồn đầu dưới cánh tay tôi, đỡ lấy phần lớn cơ thể tôi rồi dìu tôi trở ra xe. Tôi để mặc nó, đằng nào tôi cũng không biết chắc liệu mình có tự đứng được không. Tôi vẫn đi chân trần trong khi chúng tôi loạng choạng bước trên đường lái xe vào nhà, những viên đá cuội ẩm ướt cứa vào chân tôi. Nó hạ người tôi bên ghế phụ, tôi để ý thấy nó đang xỏ đôi găng tay da màu đỏ mà trước đây tôi chưa từng thấy. Tôi ngồi ngoẹo sang bên, tôi nghe ai đó khóc trong xe, phải mất vài giây tôi mới nhận ra chính tôi đang khóc. Nó ngồi vào sau tay lái, thắt dây an toàn rồi đóng cửa lại.

“Mấy cuốn nhật ký đâu rồi, Amber?”

“Chị nói rồi, chị đã đốt chúng.”

“Chị nói dối.”

“Vì Chúa, hãy đưa chị tới bệnh viện đi.”

Trước đây nó chưa từng lái chiếc MG của Paul, nhưng vẫn điều khiển được xe như thể đây là xe của nó. Một chiếc găng tay đỏ đặt trên vô lăng, chiếc kia luôn giữ cần số, giống như một quái xế xe đua luôn nắm quyền kiểm soát. Tôi nhắm mắt lại, đặt tay lên bụng, như thể cố giữ con bé lại bên trong người mình. Tôi biết chắc đứa bé là gái.

Claire và tôi không nói chuyện trong khi nó lái xe đưa chúng tôi khỏi con đường nhà nó. Những giọng nói duy nhất tôi nghe thấy phát ra từ radio, nhưng chúng cũng không có thực, tất cả đều được ghi âm trước. Đôi lúc, tôi mở mắt nhìn ra bên ngoài cửa sổ, để đảm bảo nó đi đúng đường, nhưng tất cả những gì tôi nhìn thấy toàn một màu đen. Tôi phải chống một tay vào vách xe để giữ vững người khi xe rẽ ở góc phố.

“Em cứ nghĩ chị không thể mang thai,” nó nói, vào số hai. Tôi nghĩ giờ chúng tôi đã ra đến đường lớn, sẽ không còn lâu nữa.

“Chị cũng thế.”

Số ba.

“Paul có biết không.”

“Không.”

Số bốn.

“Sao chị không kể cho em nghe?”

“Em luôn nói chúng ta không cần ai khác.”

Số năm.

Tôi mở mắt, nhận thấy cơn co rút đã ngừng. Tôi không biết nó có nghĩa là gì.

“Chị hết đau rồi,” tôi bảo, cố ngồi thẳng dậy. “Chị nghĩ chắc chị sẽ ổn thôi.” Cảm giác nhẹ nhõm tràn qua tôi. Tôi nhìn sang Claire nhưng gương mặt nó không đổi, như thể nó không nghe thấy tôi. “Em từng, bị chảy máu một lần khi mang song thai, phải không?” Tôi hỏi.

“Chị vẫn phải tới bệnh viện kiểm tra, dù gì cũng phải đảm bảo an toàn.”

“Em nói đúng. Nhưng giờ em có thể chạy chậm lại chút.” Nó không đáp, chỉ nhìn thẳng phía trước. “Claire, chị nói em nên chạy chậm lại, chị nghĩ chị ổn rồi.” Đôi tay tôi theo trực giác lại ôm lấy bụng.

“Đáng lẽ chị phải kể cho em nghe,” nó nói, khẽ đến mức tôi không dám chắc mình đã nghe thấy nếu không nhìn thấy môi nó mấp máy. Gương mặt nó cau có xấu xí. “Chúng ta đã từng kể cho nhau nghe mọi chuyện. Nếu chị làm theo những gì em bảo và đừng có nói dối bất cứ lời nào thì chuyện này sẽ chẳng xảy ra. Nếu nó chết, chị chỉ có thể tự trách bản thân.”

“Nó sẽ không chết,” tôi nói. Nước mắt tràn ra khỏi bờ mi, lăn dài xuống má. Tôi dám chắc như vậy, tôi thề tôi có thể cảm nhận nhịp đập của đứa bé chưa chào đời, rõ ràng như nhịp tim tôi vậy. Claire gật đầu. Nó tin tôi, đứa bé vẫn còn sống. Tôi nhắm mắt lại, giữ chặt ghế hơn. Tôi cần phải cố gắng, sẽ không xa nữa. Giờ chúng tôi đang lao lướt như bay, hắn là gần đến rồi.

“Amber.”

Claire đặt bàn tay xỏ găng lên tay tôi. Tay lạnh tanh, tôi mở mắt thấy nó đang nhìn tôi thay vì nhìn đường. Nó mỉm cười, nỗi hoảng hốt khiến tôi mụ người đi.

“Em yêu chị,” nó nói, trước khi quay lại nhìn đường, hai tay đặt trên vô lăng.

Tôi nghe tiếng phanh rít lên, rồi mọi thứ chậm lại. Cả người tôi bật tung khỏi ghế, tôi đang bay. Tôi lao xuyên qua kính chắn gió, tay hướng về trước, như thể đang lặn vào một vũng kính. Hàng nghìn mảnh nhỏ xé toạc từng bộ phận trên cơ thể tôi. Không đau đâu, hết đau rồi. Tôi bay cao vào bầu trời đêm. Tôi có thể nhìn thấy những ngôi sao, gần đến mức dường như tôi có thể chạm vào chúng, nhưng sau đó đầu tôi đập vào lớp nhựa đường, tiếp đó là vai, sau nữa là ngực, da thịt bị xé nát khi tôi đột ngột dừng lại. Tất cả mọi thứ đều bất động. Tôi không bay nữa.

Cơn đau trở lại, giờ nó ở khắp mọi nơi và quằn quại hơn trước gấp bội. Tôi suy sụp hoàn toàn và thấy kinh hãi. Tôi không thể khóc, tôi không thể, nhưng tôi cảm thấy máu chảy trên mặt như những giọt nước mắt đỏ quạch. Tôi nghe thấy tiếng cửa xe đóng sầm lại và âm thanh yếu ớt của radio, một bài hát Giáng sinh vẫn đang phát. Sự thống khổ tăng lên cho đến khi mọi thứ hóa thành màu đen. Và sau đó tôi không thể cảm nhận được cơn đau nữa, tôi không thể cảm thấy gì nữa, tôi chỉ có thể ngủ.


Nguồn: TVE 4U
Được bạn:Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 31 tháng 12 năm 2025

« Lùi
Tiến »