Tôi nghe thấy tiếng mưa nặng hạt, giống như một đội quân những chiếc móng tay bé xíu không ngừng cào cấu cửa sổ, cố lay thức tôi khỏi giấc miên man này. Khi mỗi giọt mưa giận dữ không thể giải mê, tôi hình dung nó biến thành giọt nước mắt chảy dọc theo tấm kính. Tôi nghĩ lúc này chắc là ban đêm, không gian tĩnh lặng hơn trước. Tôi tưởng tượng mình có thể đứng dậy, bước tới cửa sổ, vươn tay ra ngoài, để cảm nhận mưa thấm đẫm làn da và mắt ngước nhìn bầu trời đêm. Tôi khát thèm điều này và tôi tự nhủ không biết liệu mình có thể ngắm sao lần nữa không. Tất cả chúng ta đều được tạo tác từ xác thịt và các vì sao, nhưng cuối cùng ta đều trở thành cát bụi. Tốt nhất hãy tỏa sáng khi còn có thể.
Tôi đang ở một mình, nhưng tôi vẫn nghe giọng Paul âm âm trong đầu. Cố lên. Tôi vẫn đang cố, nhưng mọi thứ cứ trượt hết qua kẽ tay tôi. Tôi không hiểu vì sao anh và Claire lại cãi nhau, họ vốn vẫn luôn hòa hợp. Em gái tôi là đứa lúc nào cũng đi trước một bước. Tôi vẫn nghe mọi người bảo chúng tôi trông giống nhau, nhưng em tôi tóc vàng, xinh đẹp, còn tôi giống như một phiên bản buồn tẻ với mái tóc sẫm màu. Nó là đứa con gái mà bố mẹ tôi mong muốn hiện diện trong đời, họ nghĩ nó thật hoàn hảo. Ban đầu tôi cũng thế, nhưng ngay khi nó xuất hiện trong gia đình chúng tôi, tôi gần như đã bị lãng quên. Họ không bao giờ hiểu cô em giống như cách hiểu của tôi, họ không nhìn nhận em gái tôi giống như tôi.
Tôi cảm thấy mình bắt đầu trôi dạt đi. Tôi đã cố níu kéo lâu nhất có thể, rồi ngay khi tôi định từ bỏ, cánh cửa mở ra.
Tôi biết là nó.
Claire vẫn luôn xức loại nước hoa mẹ tôi thường xức; cô em luôn hành động theo thói quen. Và cô em luôn dùng mùi quá nồng. Tôi còn ngửi thấy mùi nước xả vải thoang thoảng khi cô em chậm rãi bước quanh căn phòng. Tôi nghĩ nó đang mặc bộ đồ vừa vặn, đậm đà nữ tính, một lối ăn vận khin khít mà tôi chẳng thể nhét nổi người mình vào. Tôi nghe tiếng giày cao gót gõ lên sàn và băn khoăn không biết cô em đang nhìn gì. Nó chẳng có gì phải vội cả. Nó đang ở một mình cơ mà.
Cô em kéo chiếc ghế rồi ngồi xuống cạnh giường, giờ đến lượt nó ngồi lặng yên đọc sách. Tôi nghe thấy tiếng các trang sách lật giở lẻ tẻ, hẳn nó đã chuẩn bị tâm thế. Tôi có thể tưởng tượng đôi bàn tay tỉa tót cẩn thận của cô em đang ôm cuốn sách vào lòng. Tôi bắt đầu hình dung căn phòng của mình như một thư viện vô trùng, và bản thân tôi là một thủ thư ma quái, người áp đặt hình phạt im lặng đối với tất cả bạn đọc bước vào: Suỵt! Bình thường Claire đọc rất nhanh, vì vậy khi không nghe thấy tiếng các trang lật quá thường xuyên, tôi biết nó chỉ đang giả vờ. Nó “diễn” khỏi chê vào đâu được.
“Em ước gì bố mẹ đang ở đây,” nó nói.
Chị thì mừng vì họ không có mặt.
Nó chỉ ước họ có mặt ở đây vì bản thân nó, không phải vì tôi. Có lẽ họ sẽ vẫn nghĩ đó là lỗi của tôi, trước giờ vẫn thế. Tôi nghe thấy nó đặt cuốn sách đang vờ đọc xuống, tiến lại đứng sát tôi thêm chút ít. Những ý nghĩ của tôi xao động hơn cho đến khi tôi buộc phải lắng nghe, nhưng chúng cứ xoay mòng mòng trong đầu, quyện vào nhau. Thế nên, tôi không thể nấn ná đủ lâu với một ý nghĩ nào đó để chạm đến tầng ý nghĩa được. Giờ đây, gương mặt Claire cúi gần đến nỗi tôi như nếm được cả vị cà phê trong hơi thở của nó.
“Chị vẫn còn mảnh gương trên tóc đây này,” nó thì thầm.
Ngay khi những lời ấy của nó chạm tới tai tôi, tôi cảm thấy bản thân bị lôi ngược trở lại chóng vánh. Giống như thể đi xuyên qua một đường hầm tối tăm dài dằng dặc, hồi cố. Tôi bắt gặp mình đang ngồi trên cành cao của một cái cây chết khô, tôi nhìn xuống và nhận ra mình vẫn đang mặc đồ bệnh nhân. Tôi nhận ra con phố dưới chân, tôi sống ở gần đây, tôi ở gần nhà mình. Có tiếng bão ầm ào từ xa, tôi ngửi thấy mùi khét, nhưng chẳng hề sợ hãi. Tôi vươn tay ra chạm vào những giọt mưa vừa bắt đầu rơi, ấy thế mà tay tôi vẫn ráo hoảnh. Tất thảy mọi thứ tôi nhìn thấy chỉ là sắc độ đậm đặc của màu đen, tách biệt hẳn với tia sáng le lói phía đằng xa. Tôi mừng vì mình đã nhìn thấy nó, cho đến khi tôi nhận ra đó không phải là một ngôi sao mà là ánh đèn pha. Lại là một cặp đèn pha. Gió thổi mạnh thêm, tôi thấy một chiếc xe lao xuống đường hướng về phía tôi, cực nhanh. Tôi nhìn xuống con phố bên dưới, thấy một cô bé mặc bộ áo choàng ngủ màu hồng mịn mượt đứng giữa đường. Cô bé đang ca hát.
Này ngôi sao nhỏ lấp la lấp lánh...
Cô bé ngửa đầu nhìn tôi.
Mình băn khoăn không biết bạn là ai.
Cô bé hát sai lời.
Tít trên cao, phía trên thế giới buồn bã này.
Giờ chiếc xe đã tiến rất gần. Tôi hét gọi cô bé tránh khỏi đường.
Đó không phải là liều thuốc. Bạn đang loạn trí mất rồi.
Chỉ đến lúc ấy, tôi mới nhận thấy cô bé không có gương mặt.
Tôi nhìn chiếc xe lái chệch đi để tránh cô bé, trượt dài rồi đâm sầm vào cái cây mà tôi đang ngồi ở trên. Lực đâm khiến tôi suýt ngã khỏi cành cây, nhưng ai đó ở phía xa bảo tôi hãy cố lên. Bên dưới tôi, thời gian khẽ trôi chậm lại. Cô bé kia cười điên dại, tôi hãi hùng nhìn một cơ thể phụ nữ đập vào kính chắn gió. Cô ta bay trong không trung với tốc độ chậm, tấm thân như được phủ một chiếc áo choàng từ hàng ngàn mảnh kính vỡ. Thân thể cô ta đập mạnh xuống mặt đường bên dưới. Tôi ngoái nhìn, thấy cô bé đã thôi cười. Cô bé đưa ngón trỏ lên vị trí đáng lẽ là của đôi môi: Suỵt! Tôi quay lại nhìn thân thể của người phụ nữ. Tôi biết chính tôi nằm dưới đó, nhưng tôi không muốn xem nữa. Tôi nhắm mắt lại. Mọi thứ đều lặng câm, ngoại trừ tiếng radio trên ô tô, bản nhạc Giáng sinh đang phát từ chiếc vỏ kim loại dúm dó. Nhạc ngừng đột ngột, tôi nghe giọng Madeline giữa làn sóng chập chờn. Tôi ngồi trên nhánh cây, giơ tay lên bịt tai, nhưng tôi vẫn nghe tiếng bà ta lặp đi lặp lại.
Xin chào mừng các bạn đến với Cà Phê Sáng.
Chẳng có gì ngẫu nhiên xảy ra cả.
Tôi muốn hét lên nhưng giọng Madeline càng to thêm. Tôi nghe tiếng cửa mở và rồi tôi ngã khỏi cây, trở lại giường bệnh của mình.
“Tôi quay lại rồi đây,” Paul nói.
“Em biết mà,” Claire đáp.
“Như vậy giờ cô có thể về rồi. Lúc tôi ở đây thì cô sẽ không ở lại. Chúng ta đã thỏa thuận rồi.”
“Đó là điều anh thỏa thuận,” cô em nói. “Em sẽ không về đâu.”
Claire nhặt cuốn sách bị bỏ ở cuối giường lên, ngồi trở lại xuống ghế. Không gian im ắng một hồi, rồi tôi nghe thấy tiếng Paul ngồi xuống ở đầu kia căn phòng. Dường như chúng tôi cứ duy trì trạng thái như thế suốt hồi lâu. Tôi không biết trong khoảng thời gian đó tôi tỉnh hay mê, không biết mình có bỏ lỡ khoảnh khắc nào không. Giờ giấc của tôi bị đánh cắp, những chương đoạn tôi muốn xem bị xóa bỏ trước khi tôi có cơ hội được xem.
Tôi nghe thấy tiếng người, những giọng nói khác. Lúc đầu dường như ai cũng lên tiếng át giọng người khác, cho nên từ ngữ cứ rối tinh trước khi tới tai tôi. Tôi phải gắng sức tập trung để phân định lời lẽ.
“Anh Reynolds phải không? Tôi là Chánh thanh tra thám tử Jim Handley, còn đây là cảnh sát Healey. Chúng tôi muốn nói chuyện với anh ở bên ngoài được không?” Giọng một người đàn ông phát ra từ ngưỡng cửa.
“Tất nhiên rồi,” Paul nói. “Liên quan đến vụ tai nạn phải không, thưa ông?”
“Có lẽ tốt hơn hết chúng ta nên trao đổi riêng,” viên thám tử nói.
“Được, tôi sẽ rời khỏi đây,” Claire nói.
Dạ dày tôi như thắt lại khi cô em rời khỏi phòng. Tôi nghe thấy tiếng cửa đóng lại trước khi ai đó hắng họng.
“Đêm hôm kia vợ anh lái xe của anh đi, có phải không?” Viên thám tử hỏi.
“Đúng vậy,” Paul trả lời.
“Anh có biết cô ấy đi đâu không?”
“Tôi không biết.”
“Nhưng có phải anh nhìn thấy cô ấy rời đi?”
“Phải.”
Tôi nghe thấy một hơi thở dài, dồn dập. “Ngay sau khi vợ anh được xe cấp cứu đưa đến bệnh viện, hai đồng nghiệp của chúng tôi đã đến nhà anh. Anh không có ở nhà.”
“Tôi đi tìm cô ấy.”
“Đi bộ sao?”
“Phải. Tôi đã ở nhà khi họ quay lại vào sáng hôm sau.”
“Vậy là anh biết rằng đêm hôm trước cảnh sát đã ghé nhà mình?”
“À, lúc đó thì không, tôi không biết, nhưng ông vừa nói họ...”
“Sáng qua các cảnh sát viên được điều tới nhà anh để báo với anh rằng vợ anh đang ở viện. Còn những nhân viên cảnh sát được điều đến tối hôm trước vì có người báo rằng anh và vợ anh lớn tiếng cãi cọ trên phố.” Paul không nói gì. “Nếu anh không biết vợ mình đi đâu, thế thì anh đi tìm cô ấy ở đâu được?”
“Tôi say rượu, dù sao hôm đó cũng là Giáng sinh. Tôi không suy nghĩ theo logic, tôi chỉ loanh quanh kiếm tìm một hồi...”
“Tôi thấy tay anh đang băng bó. Tại sao lại thế?”
“Tôi không nhớ.”
Anh ta đang nói dối, tôi dám đảm bảo, nhưng tôi không biết tại sao.
“Chúng tôi vừa nói chuyện với nhân viên y tế có mặt ở đây khi vợ anh mới được đưa vào. Họ nói một vài vết thương đã có trên người cô ấy trước cả những vết thương trong vụ tai nạn. Anh có biết vì sao cô ấy có những vết thương đó không?”
Những vết thương nào cơ?
“Không.” Paul đáp.
“Anh không nhận ra những dấu vết trên cổ hay vết bầm tím trên mặt cô ấy à?” Tiếng nữ cảnh sát hỏi.
“Không,” anh ta lặp lại.
“Tôi cho rằng tốt hơn hết chúng ta nên nói chuyện ở chỗ nào riêng tư hơn, anh Reynolds ạ,” viên thám tử nói. “Chúng tôi muốn anh theo chúng tôi về đồn.”
Căn phòng lặng im.