Đôi Lúc Tôi Nói Dối

Lượt đọc: 1520 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Trước đây
thứ hai, ngày 16 tháng chín năm 1991

Nhật ký dấu yêu,

Hôm nay là một ngày thú vị, mình bắt đầu học ở trường mới. Chuyện này vốn chẳng dễ chịu cho lắm, nó vẫn diễn ra thường xuyên, nhưng hôm nay thật khác lạ, có vẻ như lần này mọi thứ sẽ tốt đẹp lên. Giáo viên chủ nhiệm mới của mình có vẻ hiền. Khi mẹ gặp cô ấy, mình cá là mẹ sẽ nói, “Cô MacDonald nghiện ăn thì phải?” Mẹ vẫn hay nói những câu đại loại như thế, đó là cách mẹ nói ai đó thừa cân. Mẹ nói việc giữ ngoại hình bắt mắt rất quan trọng, bởi ngoài miệng người ta thường bảo đừng trông mặt mà bắt hình dong, nhưng thực tế họ vẫn thường làm thế. Cô MacDonald lớn tuổi hơn mẹ, nhưng trông còn khá trẻ. Cô giới thiệu mình với cả lớp nhưng cô không hát hay nhảy như mấy giáo viên khác vẫn thường làm, rồi cô bảo mình tìm chỗ ngồi. Chỉ còn duy nhất một bàn trống ở cuối lớp, cho nên mình ngồi ở đó. So với những ngày đầu tiên ở trường khác, ngày hôm nay rất ổn. Mẹ nói lần này chắc chắn nhà mình sẽ ở lâu, nhưng lần trước mẹ cũng đã nói thế đấy thôi.

Cả lớp đang đọc nhật ký của một cô bé tên là Anne Frank, nhưng lớp cũng chỉ vừa bắt đầu đọc, cho nên mình không bị bỏ lỡ quá nhiều. Cô bạn ở bàn bên cạnh cho mình xem chung sách. Bạn ấy bảo mình cứ gọi bạn ấy là Taylor, đấy là họ, không phải là tên, nhưng sao cũng được. Mình để ý thấy vết phấn trên áo ngoài của bạn ấy, mình đoán ngay bạn ấy thuộc đối tượng không được đám còn lại thích chơi cùng.

Về bài tập, trong một tuần, bọn mình phải viết nhật ký mỗi ngày, giống như Anne Frank, nhưng bạn ấy làm thế lâu hơn. Song, điều tuyệt nhất là bọn mình thậm chí không cần nộp bài, bởi vì cô MacDonald nói rằng nhật ký luôn là chuyện riêng tư. Mình đã định không làm bài tập này, sẽ chẳng ai biết cả, nhưng bố mẹ lại đang cãi cọ dưới nhà, cho nên mình nghĩ mình có thể làm một chút.

Mình không cho rằng nhật ký của mình sẽ hay ho như của Anne Frank. Mình vốn không phải là một đứa văn hay chữ tốt. Cô MacDonald nói nếu bọn mình gặp khó khi viết, bọn mình chỉ cần nghĩ tới ba điều thành thực về bản thân. Cô nói rằng ai cũng nghĩ ra được ba điều và thành thực với bản thân quan trọng hơn nhiều so với thành thực với người khác. Cho nên, đây là ba điều đầu tiên mình muốn chia sẻ với cậu (tất cả đều là thật nhé):

1. Mình gần mười tuổi.

2. Mình không có bạn.

3. Bố mẹ không yêu mình.

Vấn đề của sự thật là nó rất tệ.

Bà mình qua đời vì bệnh ung thu. Nhà mình đã dọn đến ở với bà khi bà mắc bệnh, nhưng việc này cùng chẳng giúp cho bà đỡ hơn. Bà sáu mươi hai tuổi, nghe thì có vẻ già, nhưng mẹ nói thực ra chết ở tuổi đó là còn khá sớm. Mình thường xuyên ở bên bà, bà vẫn luôn dẫn mình đến những nơi siêu đáng yêu và lắng nghe mình. Bà chẳng bao giờ có nhiều tiền, nhưng Giáng sinh năm ngoái, bà đã tặng mình cuốn nhật ký này. Bà nghĩ việc viết ra những điều mình cảm nhận sẽ giúp mình giải quyết được mọi việc. Gần tròn một năm trôi qua, mình đã chẳng nghe lời bà, nhưng giờ mình ước gì mình chịu nghe bà. Ước gì mình đã viết lại hết thảy những điều bà thường nói, bởi vì mình sắp quên mất tiêu rồi.

Mình nghĩ bố mẹ đã từng yêu thương mình, nhưng mình thường khiến họ thất vọng cho nên tình yêu đó nhạt dần. Họ thậm chí còn chẳng yêu nhau, lúc nào họ cũng cãi cọ và hét vào mặt nhau. Họ tranh cãi đủ thứ, nhưng thường xuyên nhất là về khoản tiền nong. Họ cũng cãi cọ về mình. Có lần họ đã to tiếng đến mức một người hàng xóm lớn tuổi đã gọi báo cảnh sát. Mẹ nói chuyện đó quá sức xấu hổ, khi cảnh sát đi rồi, bọn họ lại cãi nhau hăng hơn vì việc đó. Giờ nhà mình không còn sống ở đó, nên mẹ nói chuyện đó chẳng đáng bận tâm nữa, người ta chỉ nên mảy may đến những chuyện của chính mình. Mẹ nói khi nhà mình chuyển tới đây là một “khởi đầu mới mẻ” và “chẳng phải có thêm vài bạn mới sẽ rất tuyệt sao?” Mẹ chẳng để ý rằng mình chẳng có người bạn “cũ” nào cả.

Mình đã từng làm quen với các bạn mỗi khi chuyển tới nơi ở mới, nhưng mỗi khi phải nói lời tạm biệt, mình vẫn luôn thấy buồn vô hạn, cho nên giờ mình chẳng buồn kết bạn nữa. Dầu sao mình cũng đâu có cần bạn bè. Khi chúng bạn mời mình đi dự tiệc sinh nhật, mình chỉ nói tiếc thật, cảm ơn, vờ bảo mình không được đi, dù rằng mình được phép. Mình thậm chí chẳng cho mẹ xem thiệp mời, lẳng lặng quẳng luôn vào thùng rác. Vấn đề là khi tới chơi nhà người khác, sẽ đến lúc họ muốn tới nhà bạn. Bà vẫn luôn nói rằng sách là những người bạn tốt hơn con người. Sách sẽ đưa ta tới bất cứ đâu nếu ta chịu để chúng dẫn dắt, bà từng nói thế, và mình nghĩ bà nói đúng.

Sau khi bà mất, mẹ nói nhà mình sẽ sửa sang lại, nhưng rồi vẫn như cũ. Mình ngủ trong phòng bà, trên chiếc giường mà ngày nọ bà từng đi ngủ rồi chẳng bao giờ tỉnh lại nữa. Mẹ nói mình sẽ có giường mới, nhưng mình không muốn, chưa đâu. Đôi khi mình nghĩ mình vẫn ngửi thấy mùi của bà, điều này thật ngớ ngẩn vì ga trải giường đã được giặt giũ, thậm chí đấy chẳng phải là những tấm ga cũ. Phòng mình có đến hai chiếc giường. Chiếc kia là giường ông, nhưng ông không trút hơi thở trên đó, ông qua đời ở một ngôi nhà vốn chẳng phải là nhà của ông.

Mình chẳng nghe thấy gì cả, điều này đồng nghĩa với việc lúc này họ đã ngừng cãi nhau. Bước tiếp theo bố sẽ mở một chai vang đỏ, rót một ly lớn. Trong khi đó, mẹ lấy đồ ra khỏi tủ đông, tự rót cho mình một cốc nom giống như là nước lọc. Khi lớn lên mình sẽ không bao giờ uống rượu, mình không thích những hậu quả mà rượu mang tới cho con người. Cả nhà mình sẽ im lặng ăn món mì lasagne được nấu trong lò vi sóng một hồi lâu, trước khi một trong hai người nhớ ra và hỏi về ngày đầu tiên tới trường của mình. Mình sẽ đáp rằng ổn ạ, rồi kể vài điều về thầy cô và lớp học, bọn họ sẽ vờ lắng nghe. Ngay khi bố ăn xong, bố sẽ nốc hết chỗ rượu còn lại và về phòng làm việc. Đó là phòng may vá của bà trước đây. Bố đã đổi tên căn phòng, nhưng chẳng làm việc gì ở đó hết, bởi chỉ ngồi dán mắt vào chiếc ti vi nhỏ. Mẹ sẽ giặt giũ, còn mình thì ngồi trên ghế dài đong đưa hai mắt trước ti vi lớn cho tới giờ đi ngủ. Rồi tới chín giờ, mẹ sẽ bảo mình lên lầu. Mẹ đặt giờ đồng hồ để nhắc hẹn việc này. Khi mình chui vào giường và họ nghĩ mình đã ngủ, trận cãi cọ sẽ lại bắt đầu. Hồi mình còn nhỏ, bà vẫn thường hát cho mình nghe lúc thiu thiu ngủ. “Những chiếc bánh xe buýt quay vòng quay vòng.” Mình vốn không thích bài này, nhưng dạo này mình vẫn thường ngâm nga để át đi tiếng chì chiết của bố, tiếng khóc của mẹ. Đấy, phần lớn cuộc sống của mình là thế đấy. Mình đã bảo với bạn là nó chẳng được thú vị như cuộc sống của Anne Frank đâu!

« Lùi
Tiến »