Nhật ký dấu yêu,
Đêm qua mình ngủ lại nhà Taylor và mình không muốn về tí nào. Bạn ấy sống trong ngôi nhà đẹp nhất và có bố mẹ tuyệt nhất thế gian. Bạn ấy chào đời ở ngôi nhà đó, bọn họ chưa từng chuyển đi nơi nào khác, không giống như nhà mình. Thậm chí còn có những vạch trên cánh cửa chạn đựng đồ ăn cho thấy mỗi năm Taylor cao thêm bao nhiêu kể từ khi sinh ra. Chạn là chiếc tủ siêu to chỉ đựng các loại đồ ăn thức uống. Họ cần dùng chạn vì họ có rất nhiều thực phẩm không đông lạnh. Khi lớn lên, mình cũng muốn một ngôi nhà có một cái chạn.
Taylor nói bố mẹ bạn ấy kỳ quặc giống bố mẹ mình, nhưng rõ ràng điều này không đúng. Mẹ bạn ấy rất thân thiện, còn bố bạn ấy không phải làm việc trễ. Khi chú ấy về nhà, mọi người cùng quây quần bên bàn ăn tối, đồ ăn ngon tuyệt. Đó là món lasagne [1] mẹ Taylor nấu trong bếp lò, chứ không phải lò vi sóng. Bố mẹ bạn ấy không hề cãi nhau lấy một lời, bố bạn ấy thực sự khá là hài, suốt cả buổi chú ấy kể toàn chuyện tiếu lâm. Taylor trợn trừng mắt, có lẽ trước đây bạn ấy nghe hết rồi, nhưng mình thì cười phá lên.
Ăn tối xong, cô chú nói bọn mình có thể lên phòng Taylor hoặc ngồi xem phim cùng họ. Họ có chiếc ti vi khủng nhất mà mình từng thấy. Mình nghĩ Taylor muốn mình cùng bạn ấy lên phòng, nhưng mình bảo muốn xem phim. Mẹ bạn ấy làm bỏng ngô, còn bố bạn ấy tắt hết đèn, thế là thứ duy nhất chúng mình thấy là đèn nháy từ cây thông Noel cùng ánh sáng phát ra từ ti vi. Cảm giác giống như đi xem phim rạp vậy. Bố mẹ bạn ấy ngồi trên sô pha, còn mình và Taylor ngồi chung trên chiếc ghế lười trên sàn, như thể những người trong cùng một gia đình thực sự vậy. Mình không thực sự để tâm đến bộ phim, mải lo nhìn quanh căn phòng. Mọi thứ thật hoàn hảo, ước gì mình được sống ở đó.
Khi hết phim, Taylor đã lơ mơ ngủ, nên mình nghĩ mình cũng nên vờ ngủ theo. Mẹ bạn ấy bế bạn ấy lên, ban đầu mình hơi sợ khi bố bạn ấy bế mình trong vòng tay, nhưng rồi họ bế bọn mình lên cầu thang giống như em bé và đặt bọn mình xuống giường. Phòng Taylor chỉ có một chiếc giường, thế nên hai đứa mình ngủ chung. Ga giường có mùi thật dễ chịu, giống như mùi hương đồng nội. Taylor đã ngủ rồi, nhưng mình chẳng thể ngủ được, đây là đêm tuyệt vời nhất, và mình không muốn nó chấm dứt. Mình nhìn lên trần căn phòng của bạn ấy, thấy hàng trăm ngôi sao. Mình biết đó là những hình dán phát sáng trong bóng tối, nhưng vẫn đẹp bá cháy. Mình giơ tay lên, nếu đưa ngón tay đúng chỗ và nhắm mắt lại, dường như mình có thể chạm tới sao vậy.
Đến khi nghe thấy bố mẹ Taylor đi ngủ rồi, mình vẫn không chợp mắt được, những ý nghĩ trong đầu mình tăng động quá sức. Mình nhổm dậy đi vào nhà vệ sinh, ở đó mình thấy có ba chiếc bàn chải trong cốc. Hồi nãy mình có hỏi Taylor, bạn ấy nói bàn chải của bạn ấy màu đỏ, của bố màu xanh lam còn của mẹ màu vàng. Bạn ấy kể họ luôn dùng màu đó. Rồi bạn ấy nói có lẽ mình nên chọn bàn chải xanh lục, như thế mình có thể trở thành thành viên trong gia đình họ. Nhưng mình không thích bàn chải xanh lục. Mình muốn chiếc màu đỏ cơ.
Mình rón rén trở lại phòng ngủ, Taylor vẫn đang nằm ngủ say. Mình không định làm, nhưng mọi việc cứ tự nhiên xảy ra. Mình tiến lại chỗ bàn gương, cầm hộp đồ trang sức của bạn ấy lên. Trước đó, bạn ấy yêu cầu mình đừng chạm vào, điều này càng khiến mình tò mò muốn xem. Mình chậm rãi mở nó ra, nhìn ngắm cô búp bê bé xíu xoay tròn bên trong. Hẳn sẽ có phần nhạc nền để búp bê múa, nhưng ai đó đã làm hỏng nhạc rồi. Mình nhìn búp bê bé xíu xoay vòng, lặng lẽ hoa chân múa tay với một nụ cười tươi màu dâu xinh xắn trên gương mặt. Bên trong hộp có một chiếc lắc tay bằng vàng. Mình đưa chiếc lắc tới gần để nhìn cho rõ và để ý thấy có khắc ngày sinh của Taylor, đó cũng là sinh nhật của mình. Ở phía đối diện của chiếc lắc có khắc dòng chữ nhỏ nối liền nhau, “cô gái yêu quý của tôi”. Mình không định lấy nó, chỉ muốn xem xem cảm giác thế nào. Mình sẽ trả lại.
Sau đó, mình trèo lên giường, ngọ nguậy người khiến mặt mình sát cạnh mặt Taylor, mũi bọn mình gần như chạm vào nhau. Dù thế bạn ấy vẫn ngủ, trông như thể bạn ấy đang cười, có lẽ vì bạn ấy quá may mắn. Mình dám cá những giấc mơ của bạn ấy cũng đẹp đẽ hơn so với mình.
Có ba thứ Taylor có mà mình không có được:
1. Bố mẹ tuyệt vời.
2. Một ngôi nhà tuyệt đẹp.
3. Những ngôi sao của riêng bạn ấy.
Giờ thì mình thấy vui vì Taylor và mình đã trở thành bạn bè. Mình sẽ trả lại chiếc lắc tay, mình hứa như vậy. Mình hy vọng nhà mình sẽ không bao giờ chuyển đi nữa vì mình sẽ nhớ bạn ấy lắm. Ước gì mình được sống trong một ngôi nhà sực nức mùi bỏng ngô và lấp lánh những ngôi sao trên trần.
Lasagne là một loại mì Ý dạng tấm hoặc lá và thường được phục vụ dưới dạng xếp lớp chồng lên nhau xen kẽ với phô mai, nước xốt, cùng với các thành phần khác như thịt hoặc rau quả.