Đôi Lúc Tôi Nói Dối

Lượt đọc: 1582 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Hiện tại
thứ ba, ngày 3 tháng một năm 2017

“Em có đói không?” Paul hỏi. Tôi đã trải qua giấc ngủ thật say. Tôi ngồi dậy trên giường bệnh, để anh chỉnh gối giúp sau lưng. Cánh cửa mở ra, tôi thấy một chiếc xe đẩy bên ngoài.

“Cô ấy cần ăn thật chậm, mỗi lúc một ít,” Y tá Phương Bắc vừa nói với Paul vừa đưa cho anh khay thức ăn. Tôi nhận ra giọng chị ấy. Ngoài đời thực, trông chị ấy không như tôi tưởng tượng. Chị ấy trẻ hơn, mảnh mai hơn, trông có vẻ bớt mệt mỏi hơn. Tôi chưa bao giờ hình dung cảnh chị cười, nhưng lúc nào chị cũng tươi cười. Có một số người vẻ ngoài bao giờ cũng hớn hở, chỉ có những ai chịu để tâm lắng nghe mới biết họ đau khổ nơi thâm tâm.

Paul đón lấy khay đồ ăn và đặt xuống trước mặt tôi. Có thịt gà và đậu Hà Lan nghiền. Một hộp giấy nước trái cây và món gì đó trông giống như thạch dâu tây. Tôi đói ngấu, nhưng bây giờ khi tôi nhìn thấy những món được phát, tôi không muốn ăn nữa. Paul cam thìa nĩa lên, xắn một ít khoai tây nghiền vào nĩa.

“Em có thể tự ăn được,” tôi nói.

“Anh xin lỗi.”

Tôi đón lấy chiếc nĩa từ anh.

“Cảm ơn anh.”

Tôi ăn gần hết. Tôi nhai, mỗi lúc nuốt từng mẩu nhỏ, họng tôi vẫn còn đau do ống xông. Thoạt nhìn có vẻ không giống, nhưng ngay lúc này dường như tôi đã được ăn bữa ăn ngon nhất trong đời mình. Gà được hầm quá kĩ, khoai tây còn lổn nhổn, nhưng vì được nhai, nuốt và nếm vị lần nữa khiến cho từng miếng một đều ngon không tưởng. Bởi điều đó đồng nghĩa rằng tôi còn sống.

“Em còn nhớ gì không?” Paul hỏi.

Tôi lắc đầu, nhìn ra hướng khác. “Em không thực sự nhớ.”

Trông anh nhẹ hết cả người. Anh nói về tương lai như thể chúng tôi đang sở hữu nó và điều này lại khiến tôi cảm nhận được thực tế. Tôi không thể hình dung được cảm giác khi nhìn Paul chứng kiến, xem những việc gã đàn ông đó giở trò với tôi. Nhưng dường như với anh mọi thứ chẳng thay đổi, ít ra là chưa thay đổi. Những suy nghĩ của tôi bắt đầu trải ra gồ ghề lắm nếp, lời của anh ủi những nếp gấp cho đến khi chúng trơn phẳng. Anh vẫn tiếp tục ủi bất kỳ đường nét nào còn lại cho đến khi phần không hoàn hảo được làm cho gọn gàng và ngăn nắp, như còn mới tinh, chưa qua sử dụng và chưa hư hại gì.

Điện thoại của Paul rung lên ở bàn đầu giường. Anh vươn ra cầm, xem rồi nhìn tôi.

“Gì vậy anh?” Tôi hỏi.

“Em có khách tới thăm.”

Tôi cảm thấy người bắt đầu mất hết sức lực.

“Ai vậy?”

“Claire.” Anh đợi một lúc xem tôi nói gì, nhưng tôi không nói. “Có được không? Em không cần phải gặp em ấy nếu không muốn. Em không cần phải gặp ai cả. Nhưng cho dù có chuyện gì đã xảy ra giữa hai người, anh biết em ấy rất hối tiếc.”

“Không sao đâu.”

“Ừ. Claire đang ở trong bãi đỗ xe, sẽ có mặt ở đây sau vài phút. Anh bảo em ấy cứ vào nhé.” Tôi quay đi trong khi anh nhắn cho em gái tôi. Paul vẫn chưa biết tôi còn nhớ những chuyện xảy ra đêm đó. Tôi vẫn chưa quyết định được mình cần làm gì, tôi cần vờ như không biết đến.

“Em muốn anh lấy thêm gì không?” Paul hỏi.

“Em muốn một ly rượu,” tôi đáp.

Anh cười, tiếng sảng khoái. “Anh biết là em muốn, nhưng anh nghĩ vẫn còn hơi sớm nhấm nháp loại nước nho ấy. Mỗi ngày một chút thôi.”

Anh lấy chiếc khay, đặt trên sàn bên ngoài phòng, như thể đây là phòng khách sạn, chúng tôi vừa gọi đặt dịch vụ phòng. Khi chuyện này kết thúc, tôi muốn đi đâu đó. Trốn chạy khỏi thực tế cuộc sống một thời gian. Bất cứ nơi nào mà tôi cảm nhận được ánh ngày rực rỡ và nhìn thấy những vì sao ban đêm. Cửa đã mở nhưng nó vẫn gõ.

“Xin chào,” nó nói, đợi được mời trước khi tiến vào.

“Em vào đi,” Paul nói.

“Mọi người khỏe chứ?” Nó nhìn qua lại giữa hai chúng tôi, nhưng hướng đến tôi.

“Chị khỏe,” tôi nói.

Paul nhổm dậy khỏi ghế. “À, thế này. Có lẽ anh ra ngoài một chút, để hai người trò chuyện nhé?”

Tôi gật đầu ra hiệu cho anh là tôi sẽ ổn thôi. Claire và tôi nhìn nhau, một cuộc trò chuyện thầm lặng diễn ra sau ánh mắt chúng tôi. Nó ngồi vào chiếc ghế Paul vừa rời đi và đợi cho tới khi biết chắc anh đi đủ xa để không còn nghe thấy nữa.

“Em thành thật xin lỗi,” cuối cùng nó lên tiếng.

“Về điều gì?”

“Về mọi việc.”


Nguồn: TVE 4U
Được bạn:Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 31 tháng 12 năm 2025

« Lùi
Tiến »