Đôi Lúc Tôi Nói Dối

Lượt đọc: 1541 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Hiện tại
thứ năm, ngày 29 tháng mười hai năm 2016

Bố mẹ tôi đều đã mất. Tôi không biết làm sao ta lại có thể quên một điều như thế, nhưng đúng là tôi đã quên. Thế còn hai người đang ở đây, trong phòng bệnh này, giống như bao người vẫn tồn tại khác? Họ không thể ở đây; tính đến giờ họ đã qua đời hơn một năm rồi. Trí óc là một loại công cụ đầy quyền lực - nó có thể sáng tạo những thế giới toàn vẹn và chắc chắn nó thừa khả năng bày ra những tiểu xảo để tự bảo vệ. Chúng tôi thậm chí đã không nói các điều khoản khi họ qua đời. Tôi nhớ những lời cuối cùng mà bố từng nói với tôi - tôi vẫn có thể nghe thấy giọng ông thốt ra một bản ghi ký ức bị mắc kẹt tàn nhẫn:

“Hãy nghe bố, Amber. Mọi khoảng cách tồn tại trong mối quan hệ của chúng ta đều do con tạo ra. Kể từ khi con còn ở tuổi thiếu niên, con đã rút lui vào thế giới nhỏ của riêng con. Con không muốn bố mẹ ở đó và bố mẹ không thể tìm được con ngay cả khi bố mẹ đã cố gắng. Bố biết điều này vì bố mẹ đã nỗ lực. Trong nhiều năm. Thế giới không xoay quanh mình con; nếu con có con cái thì lúc này con đã biết được điều đó.”

Sau lần đó, họ không gọi lại nữa, tôi cũng thế.

Claire là người gọi báo cho tôi rằng họ đã mất. Đó là một vụ tai nạn xe buýt đường dài ở Ý. Tôi đã xem trên bản tin nhưng ngay cả khi người dẫn chương trình tường thuật vụ những du khách người Anh chết thảm, tôi vẫn không hay biết rằng giọng nói từ ti vi đang thông báo trực tiếp với tôi. Chúng tôi không bao giờ biết được chuyện gì đã xảy ra, không thực sự biết được. Có nhiều lời đồn đoán rằng tài xế của chiếc xe đã ngủ gật khi đang lái. Tin này xuất hiện trên bản tin trong một ngày hoặc lâu hơn và sau đó vụ việc lại nhanh chóng trôi khỏi trí nhớ của người đời. Một sự vụ tồi tệ đã xảy ra với một người nào đó ở một nơi khác và chuyện đó đã trở thành tin tức mới trong khi chỉ có chúng tôi tiếp tục theo dõi câu chuyện của mình. Họ đã viết tên Claire ở mục người thân trong hộ chiếu của họ, không phải là tôi. Ngay cả khi chết, họ vẫn chọn nó thay vì chọn tôi.

Claire làm hết mọi thứ: sắp xếp để đưa họ về nhà, tổ chức tang lễ, làm việc với người cố vấn pháp luật. Tôi dọn sạch nhà của họ, xử lý đồ đạc của họ, phân phát những thứ liên quan đến cho những người khác ở những nơi khác. Claire nói rằng nó không thể chịu đựng được khi làm điều đó.

Tôi vẫn còn sốc vì họ giống như có thực trong căn phòng bệnh viện này. Hẳn tôi đã khát thèm sẻ chia nỗi cô đơn của mình với ai đó đến nỗi trí óc của tôi buộc phải trả lại bố mẹ cho tôi dưới dạng những ký ức sống động. Khi ta thực sự cần đến người thân thì cái chết không còn có thể chia lìa; họ ở ngay phía bên kia bức tường vô hình. Nỗi buồn đau mãi mãi là của riêng ta và cảm giác tội lỗi cũng vậy. Đó không phải là thứ ta có thể chia sẻ. Claire thực sự rất đau lòng khi họ chết. Nó khóc lóc hàng tuần, còn tôi khóc thầm mãi mãi. Tôi bắt đầu đặt câu hỏi về mọi thứ mà trí óc phơi bày ra cho tôi, cố gắng sàng lọc xem đâu là thực và đâu có thể là mơ.

Cửa mở ra, ai đó kéo ra một chiếc ghế. Anh ta cầm lấy tay tôi và tôi biết ngay đó là Paul qua cách nắm tay. Đôi tay anh khá mềm mại, ngoại trừ một vệt chai ở ngón giữa do anh nắm chặt bút khi viết. Anh đã quay trở lại. Hẳn cảnh sát đã thả anh. Chúng tôi ngồi yên lặng một lúc lâu. Tôi có thể cảm nhận anh đang nhìn tôi, không nói một lời, chỉ đưa mắt nhìn. Khi các y tá đến ca trực thay đồ cho tôi, anh đợi ở bên ngoài như được yêu cầu. Khi họ rời đi, anh lại ở đó. Tôi muốn biết chuyện gì đã xảy ra với anh, tôi muốn biết cảnh sát đã nói gì, họ nghĩ anh đã làm gì.

Một y tá bước vào bảo với anh rằng giờ thăm bệnh đã hết. Anh không đáp lời, nhưng gương mặt anh hẳn bộc lộ điều gì đó, bởi vì cô ấy bảo anh muốn ở lại bao lâu cũng được. Cho dù cảnh sát nghi ngờ anh thế nào, rõ ràng các y tá đều cho rằng anh là người chồng tận tụy. Chúng tôi ngồi trong lặng im thêm một hồi lâu, anh không tìm được đúng lời lẽ, còn lời lẽ của tôi thì đã bị tước đi mất.

“Anh xin lỗi,” anh nói.

Trong khi tôi đang băn khoăn anh xin lỗi về điều gì, tôi cảm thấy anh hơi nghiêng người lên người tôi, nỗi hoảng sợ quen thuộc dâng lên. Tôi không biết vì sao tôi lại sợ, và rồi một ánh chớp ký ức lại lóe lên, đôi bàn tay đàn ông thít quanh họng tôi, có cảm giác như tôi không thể thở dù cho chiếc máy bơm ôxy vào phổi tôi. Đôi tay Paul đặt trên mặt tôi, không phải họng, nhưng tôi không biết anh đang làm gì. Tôi muốn hét lên khi anh đặt cái gì đó vào hai tai tôi. Nhạc nền thế giới của tôi bị lệch đi đôi chút và tôi không thích chút nào; thính giác là tất cả những gì tôi còn giữ được.

“Anh đang làm gì thế?” Claire hỏi và tôi hoảng hồn khi nghe giọng nó. Tôi không biết nó đã ở đây bao lâu rồi; tôi không biết nó ở đó.

“Bác sĩ bảo làm thế sẽ có ích,” Paul nói, lại nắm lấy tay tôi.

“Cảnh sát thả anh ra rồi à?”

“Có vẻ là thế.”

“Anh ổn chứ?” Nó hỏi.

“Em nghĩ sao?”

“Em nghĩ anh trông nhàu quá, lại bốc mùi cần tắm rồi đấy.”

“Cảm ơn. Anh tới thẳng đây.”

“Chà, vậy mọi chuyện cũng đã kết thúc rồi.”

“Chưa đâu, họ vẫn nghĩ là anh...”

Nhưng với tôi thì đã kết thúc vì tôi không nghe được họ nói gì nữa. Tai tôi ngập tràn tiếng nhạc, loạt âm phát ra và chảy tràn xuống cơ thể, làm át đi cảm nhận những cái khác.

Mọi thứ khác, mọi người khác đã biến mất và tôi bị đưa khỏi nơi này bởi một loạt các nốt nhạc mà đỉnh điểm là thanh âm ký ức; đây là bài hát vang lên khi tôi đang tiến lại trong hôn lễ của tôi và Paul. Lời bài hát về cố gắng hoàn thiện con người bạn yêu thương đã kéo tôi trở lại đúng lúc. Thậm chí ngay từ hồi đó anh đã muốn chữa lành cho tôi, trong khi tôi không hay biết mình đã bị hỏng hóc. Anh vẫn đang cố gắng.

Ký ức này đã hơi tả tơi bên lề, những vẫn rất chân thực, cho nên tôi cố níu chậm và bám theo nó. Tôi nhìn thấy Paul ở trong góc ký ức, lồng nhẫn vào ngón tay tôi, anh đang mỉm cười với tôi và chúng tôi đều hạnh phúc. Chúng tôi đã từng hạnh phúc, giờ tôi nhớ được mình từng hạnh phúc thế nào. Ước gì chúng tôi có thể trở lại là phiên bản hồi ấy. Nhưng bây giờ đã quá muộn rồi.

Đó là một buổi thành hôn nhỏ xinh thôi; tôi chưa bao giờ có nhiều bạn. Sự thực là tôi không thích đông đúc. Mỗi một người ta gặp chắc chắn đều có tì vết. Khi tôi hiểu về ai đó đủ rõ để nhìn ra những nhược điểm, thiếu sót, tôi không thực sự muốn dành thời gian ở bên họ nữa. Tôi tránh mặt những người bị tổn thương vì tôi không thích nhìn vào hình ảnh phản chiếu của chính mình. Hơn nữa, rốt cuộc tất cả những người mà tôi từng thân thiết đều bị tổn thương, đó là lý do tôi không muốn kết thêm bạn mới nữa. Tôi đã học được rằng tốt nhất là chỉ nên nắm giữ những gì ta đã có.

Bản nhạc kết thúc, tôi quay trở lại. Tiếng nhạc được thay thế bởi nhịp điệu của máy thở kèm theo tiếng bíp bíp ít quen thuộc hơn. Một y tá ở trong phòng cùng chúng tôi. Tôi có thể nhận ra qua tiếng suỵt từ chiếc tạp dề bằng nhựa khi cô ấy đi ngang qua giường. Cả phòng im phăng phắc. Giờ đây, tôi tô vẽ cuộc sống của mình bằng âm thanh, đôi tai làm việc quá sức của tôi có chức năng giữ cây cọ. Tiếng bíp dừng lại. Khi cô y tá rời đi, Paul và Claire tiếp tục cuộc trò chuyện của họ và tôi không khỏi băn khoăn về những lời mình đã bỏ sót.

“Anh phải thôi tự trách đi Paul. Đó chỉ là một tai nạn.”

“Đáng lẽ anh không được để cô ấy đi.”

“Anh cũng phải cố xốc lại mình đi. Chị ấy cần anh, mà giờ thì anh như một đống đổ nát. Anh phải đi tắm rửa, nghỉ ngơi, suy nghĩ thấu suốt lại.”

“Họ vẫn cho rằng anh lái chiếc xe, rằng anh là người hành hung vợ lúc say, sau đó quên hết tất cả. Anh không phải là người như thế.”

“Em biết.”

“Họ ghét bỏ anh. Họ sẽ không từ bỏ, họ sẽ quay trở lại, anh biết thế. Anh sẽ không bỏ cô ấy lại đâu. Em muốn thì cứ đi đi.”

Khi tôi muốn họ nói nhiều hơn nữa thì họ ngừng lại. Một người khác đã lái chiếc xe, tôi biết chắc là như thế. Không phải Paul. Tôi nhẹ nhõm khi Claire cũng tin anh.

“Em sẽ ngồi lại một lúc với anh nếu anh muốn?” Claire nói.

“Cứ tự nhiên.”

Cả hai ngồi xuống trong im lặng. Paul mở cho tôi nghe một âm thanh ký ức khác; một bài hát mà chúng tôi đã mê mẩn trong kỳ nghỉ cuối cùng. Còn có thêm nhiều bài hát, nhiều ký ức, nhưng rồi tiếng ngạc ngừng, sự lặng im chế ngự.

“Anh có muốn nói về đứa bé không?” Claire hỏi.

Đứa bé nào?

“Không.” Paul đáp.

“Anh có biết không?”

Biết cái gì?

“Anh nói là anh không muốn nói về nó.”

Tôi muốn họ nói về nó.

Nhưng họ không nói. Chiếc máy thở rít lên và phập phồng, vang vọng nỗi giận dữ khắp trong phòng.

“Thôi được rồi, em về nhà đây. Đã muộn rồi.” Claire nói. “Em có thể cho anh đi nhờ, hoặc em ghé lấy áo quần sạch và đồ dùng cá nhân cho anh nếu anh muốn đưa khóa nhà cho em?”

Đừng đưa khóa nhà cho nó.

“Anh đi nhờ về nhà vậy, vài tiếng nữa anh sẽ quay trở lại.”

“Anh phải nghỉ ngơi.”

“Anh phải ở bên Amber.”

“Thôi được.”

Claire hôn lên má tôi, tôi ngửi thấy mùi dầu gội bạc hà của nó. Tôi băn khoăn không biết tóc của tôi trông thế nào sau bao nhiêu lâu không được gội. Paul cũng hôn tôi, rồi rút tai nghe nhỏ ra khỏi tai tôi. Tôi không muốn anh đi, tôi cảm thấy tâm trạng mình u tối khi cánh cửa khép lại sau lưng họ, để lại mình tôi với sự câm lặng và các loại máy móc. Tôi nghe thấy tiếng cửa mở và nghĩ rằng Paul đã đổi ý, quay trở lại với tôi, nhưng đó không phải là Paul.

“Xin chào, Amber,” giọng một người đàn ông vang lên. Tôi nghe tiếng cửa khóa lại, tôi biết đó là gã từng tới đây hôm trước, cái gã đã xóa tin nhắn của tôi. “Anh vừa gặp chồng em. Khá là nhếch nhác, không biết em ưa gì ở hắn nữa. Anh nghe một đồng nghiệp bảo rằng bọn anh suýt mất em. Nhưng em tìm được đường trở lại, cho nên cũng không tổn hại gì nhỉ?”

Đồng nghiệp.

Gã làm việc ở đây?

“Em có biết một trong những loại thuốc bọn anh dùng cho người hôn mê là loại thuốc ở Mỹ người ta dùng cho án tử hình không? Thế nên anh hết sức ngạc nhiên khi gặp em tối nay, bởi vì liều dùng đó đáng lẽ đã giết em rồi. Anh đã tính sai, em thấy không.”

Chuyện này không có thật, chuyện này không xảy ra. Tỉnh dậy. TỈNH DẬY NGAY!

“Ai cũng phạm sai lầm mà. Điều quan trọng là rút kinh nghiệm từ đó. Từ giờ anh sẽ chăm sóc em tốt hơn.”

Đây không phải là một giấc mơ.

“Em đừng bận tâm. Anh biết em sẽ cảm ơn anh nếu em nói được.”

Tôi biết tên này.

Gã đã đánh vào mặt tôi.

Giờ tôi đã nhớ ra gã.

Gã cúi xuống giường, hôn tôi rồi liếm má tôi, như đang nhấm nháp da mặt. Tôi thu mình trong lòng. Gã đẩy ống thở của tôi sang một bên và hôn tôi, đẩy lưỡi vào bên trong môi tôi, răng gã nghiến chặt vào ống thở và răng của tôi. Bàn tay gã lướt dọc cơ thể tôi, ôm lấy bầu vú tôi bên dưới lớp áo bệnh nhân. Khi kết thúc, gã đặt tôi lại theo đúng tư thế lúc ban nãy.

“Em nói đúng, chúng ta nên từ từ,” gã nói và rời khỏi phòng.


Nguồn: TVE 4U
Được bạn:Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 31 tháng 12 năm 2025

« Lùi
Tiến »