Ai đó đang ở trong phòng tôi. Gã nghe các tin nhắn thoại trong điện thoại của tôi, xóa hết tin, rồi bảo tôi rằng lý do tôi đang nằm viện là lỗi của tôi. Đây không phải một giấc mơ. Giờ tôi không thể thiếp giấc, tôi quá sợ hãi. Sợ điều tôi biết, sợ điều tôi không biết. Tôi không biết chắc gã đến đây bao lâu rồi. Thời gian đã bị kéo giãn thành thứ gì đó mà tôi không thể gọi tên. Ước gì có ai đó sẽ lấp đầy khoảng trống, có quá nhiều khoảng trống, như thể tôi bị mắc kẹt trong cơ thể của ai đó, sống một cuộc đời mà tôi chẳng nhớ nổi.
“Phần kết thú vị của tua thăm bệnh sáng nay của chúng ta. Có ai nói sơ cho tôi về ca này không?” Tôi nghe thấy họ tụ tập ở một phía giường. Điệp khúc của các bác sĩ đối với tôi đều như nhau cả. Tôi chỉ muốn bảo họ ra ngoài.
Hãy chữa cho tôi, không thì biến đi.
Tôi phải lắng nghe trong khi họ nói về tôi như thể tôi không hiện hữu ở đây. Họ thay phiên nhau bày tỏ rằng họ hầu như không biết tôi bị làm sao và chừng nào thì tôi tỉnh lại. Tôi phải nhắc nhủ bản thân chừng nào, chứ không phải là liệu có tỉnh lại hay không. Khi đã cạn kiệt những câu trả lời sai lạc, họ tản khỏi phòng tôi.
Hẳn tôi đã ngủ thiếp đi vì giờ bố mẹ tôi đã lại ở đây. Họ ngồi một bên giường, hầu như không tạo ra tiếng động, như thể không có ai ngồi đó cả. Tôi chỉ ước họ nói gì đó, cái gì cũng được, thay vào đó dường như họ lại làm quá, cố giữ im lặng được chừng nào tốt chừng ấy, như thể họ không muốn đánh thức tôi. Mẹ ngồi sát giường đến độ tôi có thể ngửi mùi kem dưỡng thể của bà, mùi hương gợi nhắc kỷ niệm chuyến đi nghỉ dưỡng ở Lake District.
Claire đã đặt lịch hẹn hò phái đẹp cho riêng ba mẹ con, nhưng vào thời điểm chúng tôi lên đường, em gái tôi đang mang song thai. Cơ thể nó đã thay đổi quá nhiều so với tôi, người nó phình ra, mệt mỏi và dành phần lớn dịp cuối tuần ấy trong phòng, như thế có nghĩa chỉ có tôi và mẹ luẩn quẩn với nhau. Vào ngày cuối cùng của kỳ nghỉ, rốt cuộc mưa cũng tạnh và vầng mặt trời chúng tôi chưa được ngắm cũng đã lặn, mẹ và tôi cùng xuống nhà hàng ăn tối.
Chúng tôi được xếp ngồi ở một chiếc bàn nhỏ nhìn ra khung cảnh hồ Windermere rộng lớn. Tôi còn nhớ mình nhìn thấy những ngôi sao đầu tiên mọc giữa bầu trời đêm bên trên mặt nước gợn sóng và nghĩ khung cảnh thật đẹp biết bao. Tôi bảo mẹ ngắm xem, ánh sáng thật lung linh huyền ảo. Mẹ ngước nhìn qua vai, rồi lại chú mục vào danh sách các món rượu mà không nói một lời. Claire đã trở thành chất keo gắn kết chúng tôi qua nhiều năm; không có nó, chúng tôi chẳng thể kết nối với nhau được, trông cứ rời rạc thế nào ấy. Mẹ bảo không quan tâm chúng tôi uống gì, miễn đó là rượu, và đưa thực đơn cho tôi. Tôi gọi chai vang đỏ đầu tiên trong thực đơn lọt vào mắt mình, tôi cảm thấy chính mình cũng cần một chút hơi men.
Chúng tôi uống được nửa chai thì món khai vị được đưa ra. Mẹ uống rất nhanh và tôi bắt kịp tốc độ của bà, dường như cũng chẳng còn việc gì khác mà làm. Vốn liếng của cuộc trò chuyện giữa hai mẹ con đã cạn ngay từ đêm chúng tôi tới đây, cho nên đến giờ chiếc giếng ngôn từ đã trơ đáy. Rượu làm thay đổi tình trạng đó.
“Con cảm thấy thế nào, ý mẹ là về Claire ấy? Còn chuyện con cái nữa. Con ổn chứ?” Lời mẹ nói cứ nhịu lại, phát ra ngượng ngập. Nếu mẹ muốn tỏ thái độ quan tâm, thì sự quan tâm ấy lại mang đến cảm giác như thụi vào trong bụng. Mẹ muốn có cháu bồng. Đó chẳng phải điều bí mật gì. Tôi lại làm bà thất vọng. Thêm một lần nữa.
Khi tôi và Paul mới gặp nhau, Claire và David đã đi làm IVF [1] . Những điều mà ba chữ cái ấy có thể mang đến cho một cuộc hôn nhân thực sự rất đáng kinh ngạc. Những thứ chúng có thể làm với một người thậm chí còn tồi tệ hơn. Phương pháp ấy đã làm thay đổi Claire, khi cô em không thể có được cái mong muốn tột cùng.
Paul cũng thèm có con lắm, ai cũng biết chuyện này, nhưng tôi sẽ không thể bỏ thuốc tránh thai trước khi Claire có một gia đình trọn vẹn. Tôi không thể làm thế với nó. Em gái tôi luôn đi trước tôi một bước: có người yêu trước, kết hôn trước, mang thai trước, luôn luôn giành chiến thắng trong một cuộc đua ngầm.
Lần thực hiện IVF thứ ba đã thành công. Claire mang thai và tôi ngưng sử dụng thuốc tránh thai, cứ nghĩ chúng tôi sẽ thuận buồm xuôi gió và không gây thất vọng cho bất kỳ ai. Nhưng tôi chưa từng nghĩ rằng chúng tôi cũng gặp phải vấn đề bác sĩ không thể tìm ra nguyên nhân ở vợ chồng tôi. Một vị bác sĩ cho rằng có lẽ do gen, nhưng tôi biết không phải vậy. Có gì đó trong người tôi vỡ vụn, chắc chắn là vậy - hình phạt dành cho tôi đến từ một thói quen diễn ra từ rất lâu rồi.
Chúng tôi đã tiếp tục thử, tháng này sang tháng khác. Ân ái trở thành một nghĩa vụ được lên lịch. Paul muốn đứa trẻ mà anh hằng chờ mong, đứa trẻ mà tôi từng hứa hẹn, nhưng rõ ràng anh đã không còn ham muốn ở tôi nữa. Chúng tôi không còn gần gụi nữa. Chúng tôi chẳng làm gì để hâm nóng nữa cả. Tôi mất hết hứng thú với nó, còn Paul hết hứng thú với tôi. Anh vẫn bám lấy kế hoạch, nói rằng miễn là chúng tôi còn có nhau, đó là tất cả những gì chúng tôi cần. Nhưng chúng tôi không còn có nhau nữa, đó là vấn đề. Anh cho rằng đáng lẽ tôi nên sớm bỏ uống thuốc tránh thai, rằng chúng tôi đã để quá muộn. Anh chưa bao giờ nói ra, nhưng tôi biết anh đổ lỗi cho tôi. Anh muốn có một gia đình hơn bất kỳ người đàn ông nào tôi từng gặp. Tôi từng ngồi bên cạnh để chứng kiến nỗi đau của anh biến thành một thứ gì đó đen tối và đầy phẫn uất.
Mẹ tôi chưa từng hay biết chuyện này. Bà nghĩ tôi trì hoãn chuyện con cái vì quá chú trọng sự nghiệp. Tôi nhớ ánh nhìn của bà đêm đó, chờ đợi một câu trả lời mà tôi không biết thổ lộ ra sao, vờ bận rộn lấp đầy những khoảng khuyết.
“Con ổn, con mừng cho em ấy,” cuối cùng tôi nói. Dù những lời lẽ ấy đã được chọn lựa cẩn thận, nghe sao vẫn thấy khuôn sáo. Trống rỗng và sai lạc. Tôi cho rằng nguyên nhân là do tôi đã mất cảnh giác. Khi tham gia những cuộc trò chuyện khó nhằn, tôi muốn có sự chuẩn bị chỉn chu. Tôi thích nhẩm trước chúng trong đầu, luyện tập tất cả các câu thoại và xem xét khả năng mọi câu trả lời cho đến khi chúng được trau chuốt và nằm lòng trong đầu. Luyện tập không khiến tôi trở nên hoàn hảo, nhưng dường như mọi người tin ở tôi hơn.
Chúng tôi nói chuyện một lúc về Claire. Mẹ tiếp tục ca ngợi cô em đang làm tốt thế nào, nó sẽ trở thành một bà mẹ tuyệt vời ra sao. Mọi lời khen dành cho Claire dường như đều mang ngụ ý chê bai cô chị; nhưng tôi cũng chẳng phản đối, tôi biết Claire được sinh ra để làm mẹ, nó vẫn luôn bảo vệ thái quá những người mà nó yêu quý. Cùng với mỗi ngụm rượu, những lời tuôn ra từ miệng mẹ có vẻ như mỗi lúc mỗi nguy hiểm hơn. Sẽ luôn có một khoảnh khắc nào đó trước một vụ tai nạn, lúc ta biết mình sắp bị thương nhưng không biết làm gì để bảo vệ bản thân. Ta có thể giơ tay lên che mặt, ta có thể nhắm mắt lại, ta có thể hét lên, nhưng ta biết việc mình làm không thể thay đổi điều sắp diễn ra. Tôi biết chuyện gì sắp xảy ra đêm ấy nhưng tôi thậm chí chẳng buồn kéo phanh. Có chăng tôi còn nhấn thêm ga.
“Có khi nào mẹ tự hỏi vì sao con không có con không?” Tôi hỏi. Những lời ấy phun ra bởi em gái tôi không có mặt ở đó để nghe chúng.
“Không phải phụ nữ nào sinh ra cũng đều phải làm mẹ cả.” Mẹ đáp, quá nhanh chóng.
Mẹ lại nốc thêm một ngụm rượu, còn tôi hít một hơi dài, nhưng mẹ nói trước khi tôi kịp sắp xếp từ ngữ cho đúng trật tự.
“Vấn đề là, muốn làm người mẹ tốt, con phải đặt con cái lên hàng ưu tiên. Con vốn vẫn luôn vị kỷ. Amber, ngay từ nhỏ con đã thế. Mẹ không biết việc làm mẹ có hợp với con không, nên có lẽ những điều người ta nói là đúng đấy.”
Tôi cảm thấy tổn thương, không khí bị rút cạn khỏi người tôi trong giây lát để nhường chỗ cho mớ hổ lốn ác ý vầy vò nội tâm. Đáng lẽ tôi phải rút lui, bảo vệ mình khỏi bị tổn thương thêm, đằng này tôi lại mời gọi bà tấn công tôi tiếp. “Người ta nói sao?”
“Mọi thứ xảy ra đều có lý do cả.” Bà nốc cạn ly, rồi rót thêm một ly nữa. Tôi nhớ tim mình đập thình thịch trong ngực đến nỗi tôi nghĩ cả nhà hàng cũng có thể nghe thấy được. Tôi nhìn ra ngoài phía hồ, cố hết sức kìm không rơi lệ trong khi những lời của bà cứ xoay mòng mòng trong đầu. Quãng im lặng tiếp đó càng gieo thêm bức bối, cho nên mẹ tôi quyết định lấp đầy bằng những lời đáng ra không nên nói thì hơn.
“Vấn đề là, mẹ nghĩ hai mẹ con ta giống nhau hơn mức con thấy, mẹ và con ấy. Mẹ cũng chưa từng muốn có con cái.” Bà đã nhầm. Từ giây phút đó trở đi, tôi khát thèm con cái giống như Paul vậy, chỉ để chứng tỏ bà đã sai.
“Mẹ không muốn con à?” Tôi hỏi. Và nghĩ rằng chắc chắn bà sẽ cố giải thích ý bà không phải như thế.
“Không. Mẹ chưa bao giờ muốn làm mẹ. Thực ra thì con sinh ra ngoài ý muốn. Bố con và mẹ vui vẻ một đêm, thế rồi mẹ mang thai, chỉ đơn giản thế thôi. Mẹ không muốn bầu bí, chắc chắn mẹ không muốn có một đứa trẻ.”
“Nhưng khi con ra đời thì mẹ đã yêu con chứ?” Tôi hỏi.
Bà cười. “Không, mẹ đã khinh rẻ con! Cảm giác giống như cuộc sống đã chấm dứt, dường như con đã hủy hoại hết mọi thứ, tất cả chỉ vì chúng ta uống rượu quá nhiều rồi bất cẩn! Những tuần đầu tiên, bà ngoại đã chăm sóc con, mẹ thậm chí không muốn ngó ngàng tới con, mọi người đều lo lắng rằng mẹ sẽ... nhưng mẹ chưa từng làm đau con, mẹ đảm bảo như thế.” Mẹ đã thường xuyên làm tôi đau mà chẳng hề hay biết. “Nhưng con lớn dần thì mọi việc trở nên dễ dàng hơn. Con lớn nhanh như thổi, luôn già dặn trước tuổi, kể cả sau này nữa. Con biết đi, biết nói trước những đứa trẻ cùng tuổi, ừm, mọi thứ trở nên bình thường, dường như con lúc nào cũng như thế.”
“Thế còn Claire thì sao?”
“À, dĩ nhiên với Claire thì khác.”
Tất nhiên.
Tôi nghe thấy giọng nói của Claire, ngay lúc đó, và tôi trở lại với hiện tại, trên giường bệnh, chẳng đi đến nơi nào cả. Điều trớ trêu không hề biến mất; một lần nữa tôi đang ngồi cùng mẹ và chờ đợi Claire thu xếp cho chúng tôi, dạy chúng tôi cách ở bên nhau và ngăn chúng tôi rời xa nhau.
“Bố mẹ đây rồi,” Claire nói. Tôi hình dung họ đang ôm nhau, gương mặt mẹ tôi sáng bừng lên khi nhìn thấy đứa con cưng đang tỏa sáng căn phòng với mái tóc dài vàng óng cùng bộ cánh đẹp đẽ, hẳn là thế rồi. Claire ngồi xuống, đưa tay nắm lấy đôi bàn tay tôi.
“Mẹ nhìn tay chị ấy này, giống hệt tay mẹ, chỉ là không có nếp nhăn thôi,” tôi hình dung bọn họ mỉm cười trìu mến với nhau. Tôi rất giống mẹ, đó là sự thật. Tôi có đôi bàn tay, đôi chân, mái tóc, đôi mắt giống hệt mẹ.
“Nhỡ đâu chị nghe được em nói, em có mấy điều này muốn kể cho chị,” Claire nói. “Em chỉ mong mình không phải nói, nhưng chị cần được biết là anh ấy sẽ tới đây nếu có thể.” Tôi có cảm giác như đang nín thở, nhưng chiếc máy tiếp tục bơm ôxy vào phổi tôi. “Paul cho rằng cảnh sát không đời nào chịu để yên cho anh ấy, và anh ấy đã đúng. Họ nói những dấu vân tay duy nhất tìm thấy trên xe là của anh ấy, dường như họ khá chắc chắn rằng chị không phải là người lái. Lại thêm những vết bầm tím, những dấu còn lưu lại trên cổ chị nữa. Hàng xóm khai là đã nghe tiếng anh chị cãi cọ trên phố. Em biết Paul không hề làm thế với chị, nhưng lúc này quan trọng hơn cả là chị tỉnh lại.” Nó nắm chặt tay tôi đến nỗi tôi thấy đau. Tôi cảm thấy chiếc chăn bóng tối đã kéo lên tận cổ, cằm và mặt. Tôi sắp ngủ, không thể cầm cự hơn được nữa, nhưng tôi sẽ vẫn phải gắng sức. Những lời cuối của nó xa vẳng, vặn xoắn lại, nhưng tôi vẫn nghe được:
“Paul đã bị bắt.”
Thụ tinh trong ống nghiệm.