Đôi Lúc Tôi Nói Dối

Lượt đọc: 1515 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Ngày hôm đó
thứ hai, ngày 19 tháng mười hai năm 2016 - buổi chiều

Lúc đầu tôi thấy cảm kích khi Matthew nói tôi được nghỉ đến hết ngày. Cả nhóm đã tản mác đi ăn trưa, như thế tôi có thể tránh được mọi câu hỏi hay sự quan tâm giả tạo. Chỉ có điều bây giờ đây, khi tôi rảo bước trên phố Oxford, như một chú cá hồi bơi ngược dòng những du khách và người mua sắm, tôi mới nhận ra gã làm thế chủ yếu vì bản thân gã; không một người đàn ông nào muốn ngồi nhìn một phụ nữ với khuôn mặt lấm lem nước mắt, biết thừa rằng mình phải chịu trách nhiệm.

Dẫu rằng đó là một buổi chiều tháng Mười hai, bầu trời vẫn xanh trong, ánh mặt trời vẫn tìm đường chiếu rọi qua những đám mây rải rác chưa thành hình, tạo nên ảo giác về một ngày đẹp trời trong khung cảnh mịt mờ đáng ngại. Chỉ là tôi cần dừng lại và ngẫm nghĩ, tôi bèn làm thế. Ngay giữa con phố tấp nập, trước vẻ cáu giận của khách qua đường.

“Amber à?”

Tôi ngước lên thấy gương mặt tươi cười của một anh chàng cao ráo đứng ngay phía trước. Ban đầu, tôi chẳng có chút ý niệm nào, thế rồi bất chợt nhận ra, sau đó là những ký ức ập tới: Edward.

“Chào, anh khỏe không?” Tôi lên tiếng.

“Anh khỏe. Gặp lại em vui quá đi mất!”

Anh hôn phớt lên má tôi. Đáng lý tôi không nên bận tâm về vẻ ngoài thiếu chỉn chu, thế nhưng tôi lại vòng tay ôm lấy thân mình như thể muốn lẩn=24876trốn. Tôi nhận thấy anh hầu như chẳng thay đổi gì cả. Dường như anh chẳng già đi chút nào, dù hẳn đã mười năm trôi qua kể từ lần cuối cùng chúng tôi gặp nhau. Làn da anh rám nắng, như thể anh vừa trở về từ xứ sở nhiệt đới, những đốm vàng điểm trên mái tóc nâu mà không hề có sợi bạc. Trông anh hết sức khỏe khoắn, bảnh bao, cung cách thoải mái một cách lạ thường dưới lớp da màu đồng. Áo quần của anh trông mới tinh, loại đắt tiền, tôi nghĩ bộ vest bên trong chiếc áo choàng len dài kia là hàng thủ công. Đối với anh, thế giới lúc nào cũng quá bé nhỏ.

“Em vẫn ổn chứ?” Anh hỏi.

Tôi sực nhớ ra mình vừa rưng rưng, hẳn trông tôi bê bết lắm. “Ổn ạ, à không. Chỉ là em mới nghe vài tin xấu, thế thôi.”

“Anh rất tiếc.”

Tôi gật đầu trong khi anh đợi chờ những lời tiếp theo mà tôi chẳng biết bắt đầu từ đâu. Dường như tôi chỉ còn nhớ mỗi chuyện tôi đã làm tổn thương anh đến nhường nào. Tôi chưa bao giờ giải thích rõ ràng vì sao tôi không tiếp tục gặp anh nữa, chỉ lặng lẽ rời bỏ căn hộ của anh vào một sáng nọ, phớt lờ mọi cuộc gọi và hoàn toàn cắt đứt liên lạc. Anh đang học ở London, cả hai chúng tôi cùng sống ở đó. Tôi vẫn thường xuyên ở lại căn hộ của anh, cho đến khi mọi chuyện kết thúc, sau đó tôi không bao giờ quay lại nữa.

Một phụ nữ đang vừa đi vừa nhắn tin thì va vào tôi. Chị ta lắc đầu như thể sự cố đi đứng không nhìn đường đi là lỗi của tôi. Cú va chạm lại khơi mào cho cuộc xã giao dang dở.

“Anh đến London đón Giáng sinh à?” Tôi hỏi.

“Ừ. Thực ra là anh vừa cùng bạn gái chuyển tới, anh có công việc mới ở thành phố sương mù này.” Cảm giác nhẹ nhõm của tôi sớm bị thay thế bởi thứ cảm giác khó tả. Nhưng dĩ nhiên anh phải tiếp tục vui sống chứ. Tôi tự nhủ rằng mình lấy làm mừng cho anh, và buộc khuôn mặt mình phải đáp lại bằng một nụ cười kém nhiệt tình kèm theo một cái gật đầu lấp lửng.

“Anh thấy lúc này không phải lúc rồi,” anh nói, “nhưng đây là danh thiếp của anh. Anh sẽ rất vui nếu lúc nào đó em liên lạc. Anh có hẹn và giờ cũng sắp trễ, nhưng gặp lại em thật tốt, Amber ạ.” Tôi đón lấy tấm danh thiếp, cố nở nụ cười. Anh vỗ vỗ lên vai tôi rồi lẩn vào đám đông, mất hút.

Tôi gom nhặt từng mảnh vụn ký ức, vực dậy hồi sinh. Đôi chân đưa tôi tới một quán bar nhỏ ngay rìa phố Oxford. Tôi thường tới đây với Paul thuở chúng tôi bắt đầu hò hẹn. Chúng tôi không còn tới đây nữa, tôi còn chẳng nhớ nổi lần cuối cùng chúng tôi đi ăn ngoài với nhau. Tôi cứ ngỡ khung cảnh quen thuộc của nơi đây sẽ khiến tôi cảm thấy an ổn, nhưng không phải. Tôi gọi một ly vang đỏ lớn, lơ đãng bước tới bên chiếc bàn trống duy nhất cạnh lò sưởi. Dù muốn được sưởi ấm nhưng tôi vẫn nhích ghế ra xa chiếc lò một chút. Tôi nhìn chằm chằm ly Malbec, ngăn cản được những ầm ào náo động của lễ lạt xung quanh. Tôi cần phải thuyết phục một người đàn bà vốn không ưa bất kỳ ai có thiện cảm với tôi, và nếu tôi cứ nhìn chằm chằm ly rượu đủ lâu, tôi hy vọng mình sẽ tìm được một giải pháp. Nhưng ngay lúc này, tôi chẳng nghĩ ra được gì cả.

Tôi nhấp một ngụm rượu, chỉ một ngụm nhỏ. Ngon tuyệt. Tôi nhắm mắt lại, nuốt ừng ực và tận hưởng cảm giác khi rượu chảy xuống họng mình. Tôi đã quá ngốc nghếch. Mọi việc đang ổn thỏa, giờ tôi có nguy cơ mất trắng. Đáng lẽ tôi phải cố lấy lòng Madeline hơn, phải chăm chú với mục tiêu hơn. Tôi không thể để mất công việc này, chưa thể được. Sẽ có một giải pháp nào đó, chỉ là tôi chưa đủ quyết tâm tìm ra. Tôi cần bà ta. Tôi hối tiếc trước ý nghĩ ấy, quyết định rằng thay vào đó mình cần uống tiếp.

Khi rượu đã cạn, tôi gọi thêm một ly rồi lấy điện thoại ra khỏi túi xách trong khi chờ đợi. Tôi bấm số của Paul. Đáng lẽ tôi phải gọi anh ấy ngay, nhưng chẳng hiểu sao tôi lại không làm thế. Anh không bắt máy, cho nên tôi thử thêm lần nữa. Vẫn không bắt máy, chỉ có hộp thư thoại. Tôi không để lại lời nhắn. Ly rượu thứ hai được mang ra, tôi nhấp một ngụm, tôi cần rượu làm tê dại bản thân nhưng tôi cũng biết mình cần phải chậm lại. Tôi phải duy trì đầu óc minh mẫn nếu muốn đưa mọi thứ trở lại quỹ đạo, tôi sẽ làm thế, bởi vì tôi buộc phải làm thế. Đáng lẽ tôi phải tự mình xử lý, nhưng tôi không thể.

“Tớ thấy cậu đã bắt đầu mà chẳng chờ tớ đấy.” Jo vừa nói vừa cởi chiếc khăn quàng dài một cách kỳ cục khỏi cổ và thả người xuống ghế đối diện. Nụ cười của cô ấy tan biến khi nhìn thẳng vào mặt tôi. “Có chuyện gì thế? Trông cậu bèo nhèo quá!”

“Thế cậu vẫn chưa biết à?”

“Biết gì?”

“Tớ vừa mới nói chuyện với Matthew.”

“Điều này lý giải được tình trạng tuyệt vọng của cậu,” cô ấy vừa nói vừa liếc xuống thực đơn rượu.

“Tớ nghĩ tớ sắp mất việc rồi.”

Jo săm soi gương mặt tôi như thể đang kiếm tìm điều gì khác. “Cậu đang lảm nhảm cái quái gì thế?”

“Madeline đã đưa ra tối hậu thư với anh ta. Hoặc tớ biến, hoặc bà ta.”

“Rồi thằng chả bảo cậu phắn à? Như thế phỏng?”

“Cũng không hẳn. Tớ còn thời gian tới đầu năm mới để khiến cho bà ta suy nghĩ lại.”

“Thế thì hãy làm bà ta suy nghĩ lại đi.”

“Làm thế nào?”

“Tớ không biết, nhưng bọn họ không thể làm thế với cậu được.”

“Hợp đồng của tớ sẽ kết thúc vào tháng Một, họ chỉ cần không gia hạn hợp đồng là chẳng gặp phiền toái gì sất. Tớ sẽ chẳng có ai dựa dẫm. Hơn nữa, tớ nghĩ như thế họ có thời gian tìm được người thay thế phù hợp sau kỳ nghỉ Giáng sinh.” Tôi quan sát Jo tiêu hóa những lời tôi vừa nói, tôi thấy rõ cô ấy có cùng kết luận mà tôi đã rút ra từ vài giờ trước.

“Vận đen thực sự vẫn bám theo cậu như đỉa thế nhỉ!”

“Tớ cùng đường rồi, phải không?”

“Chưa đâu. Chúng ta sẽ nghĩ ra gì đó; nhưng trước tiên, chúng ta cần thêm rượu hằng,” cô ấy nói.

“Cho tôi thêm một ly này nữa nhé,” tôi gọi một người phục vụ vừa bước ngang qua. Rồi tôi quay sang Jo. “Tớ không thể để mất công việc này.”

“Sẽ không đâu.”

“Tớ không có đủ thời gian để xoay xở mọi việc.” Người phục vụ vẫn nấn ná bên cạnh, nhìn tôi lo âu. Tôi mỉm cười. Cậu ta lịch sự gật đầu rồi đi rót rượu. Tôi liếc nhìn quanh quán bar, những cặp mắt xét nét xung quanh xác nhận rằng tôi đã nói quá to. Tình trạng này thỉnh thoảng vẫn xảy ra khi tôi mệt mỏi hay quá chén. Tôi nhủ lòng phải hạ giọng lại.

Ngay khi rượu được mang ra, Jo bảo tôi lấy giấy ghi chú và bút ra khỏi túi xách. Cô ấy bảo tôi viết mấy chữ “KẾ HOẠCH MADELINE” to đùng bằng mực đỏ lên đầu trang giấy trắng, tôi làm theo, còn gạch chân dưới mỗi từ cho đẹp mắt. Jo là kiểu phụ nữ thích viết mọi thứ ra giấy. Làm thế dễ dính phiền phức nếu không cẩn thận. Cô ấy nhìn chăm chăm vào tờ giấy, còn tôi nhấm nháp thêm một hớp nữa, tận hưởng hơi ấm cuồn cuộn trong cơ thể. Tôi mỉm cười, Jo toét miệng đáp lại, chúng tôi cùng lúc nảy ra cùng một ý tưởng, vẫn giống như mọi khi. Cô ấy bảo tôi viết lại, tôi cuống quýt tốc ký từng từ trên giấy, cố viết hết những gì nghe được. Đó là một ý tưởng tuyệt vời.

“Bà ta nghĩ bọn họ sẽ không bao giờ dám bỏ bà ta, Madeline Frost chính là linh hồn Cà Phê Sáng .” Jo nói. Tôi để ý thấy cô bạn vẫn chưa chạm vào ly rượu.

“Đấy chính là những gì Matthew đã nói. Có thể câu đó sẽ trở thành điệp khúc mới ấy chứ.” Tôi nói, chờ đợi cô ấy phá lên cười. Nhưng không hề.

“Nhưng bà ta không biết diễn biến cuộc nói chuyện giữa cậu với Matthew. Cho nên, có lẽ điều chúng ta cần làm là khiến cho Madeline nghĩ rằng bọn họ đã ngán chịu đựng tính khí thất thường của bà ta và bọn họ dự định sẽ loại bà ta ,” cô ấy nói.

“Nhưng bọn họ sẽ không bao giờ làm thế.”

“Bà ta làm sao biết chắc chắn được. Tài ba cho mấy cũng có người thay, tớ cho rằng nếu chúng ta gieo đủ hạt thì ý nghĩ đó sẽ nảy mầm. Nếu bà ta không có công việc đó, bà ta sẽ chẳng là gì cả. Nó chính là cuộc sống của bà ta, tất cả những gì bà ta có.”

“Đồng ý. Thế nhưng bằng cách nào cơ? Làm gì có đủ thời gian, nhất là lúc này.” Tôi lại bắt đầu rưng rức. Tôi không kìm được.

“Được mà. Cứ dùng nước mắt nếu cần, để cho nó ra khỏi cơ thể cậu. May sao cậu khóc vẫn đẹp ngất ngây.”

“Bánh bèo như tớ mà đẹp nỗi gì?”

“Sao lại nói thế? Cậu đẹp mà. Phải thừa nhận là cậu rất ăn hình nhưng phải biết chăm chút...”

“Xin cảm ơn.”

“Xin lỗi, nói thật nhé, không trang điểm khiến cậu nhợt nhạt thế nào ấy. Cậu có dáng ngon lành cành đào, chỉ có điều cậu cứ luôn giấu mình sau những bộ cánh cũ rích đó thôi.”

“Tớ vẫn đang cố giấu mình mà.”

“Thế thì cậu phải ngừng lại thôi.”

Cô ấy nói đúng, tôi quả là một mớ lộn xộn. Tâm trí tôi quay trở lại với Edward, hẳn anh nghĩ rằng mình may mắn không còn dính dáng gì đến tôi nữa.

“Tớ vừa chạm mặt một người yêu cũ trên phố Oxford,” tôi nói, quan sát phản ứng trên gương mặt cô bạn.

“Anh chàng nào cơ?”

“Đâu cần phải nói thế, người yêu cũ của tớ đâu có nhiều đến mức ấy.”

“Hơn tớ là chắc. Gã nào thế?”

“Có gì quan trọng đâu. Tớ chỉ cảm thấy mình giống một kẻ lôi thôi, một kẻ thất bại. Tớ ước gì anh ấy không nhìn thấy tớ trong tình trạng đó, chỉ có vậy thôi.”

“Ai thèm quan tâm chứ? Ngay bây giờ cậu chỉ cần tập trung vào những gì quan trọng. Hãy đi sắm cho mình một tủ quần áo mới; một vài bộ váy mới, đôi ba đôi giày mới, loái cao gót ấy và khi diện đồ thì nhớ trang điểm một chút. Ngày mai cậu cần tỏ ra thật sự vui vẻ và tự tin, chỉ cần nhớ kĩ như nhớ thẻ tín dụng ấy. Madeline biết hôm nay anh ta sẽ nói chuyện với cậu, vì thế bà ta sẽ cho rằng cậu sẽ khó chịu, có thể bà ta không nghĩ rằng cậu sẽ tới nhưng cậu vẫn làm được. Bọn mình sẽ đưa đẩy vài lời trên mạng xã hội. Bọn mình sẽ kiểm soát tình hình. Cậu biết cậu phải làm những gì rồi đấy.”

“Được, tớ biết rồi.”

“Thế thì đi sắm sửa rồi về nhà thôi. Hãy đi ngủ sớm, sáng mai xuất hiện thật lộng lẫy, như thể cậu chẳng mảy may lo lắng gì cả.”

Tôi làm theo lời cô bạn bảo, uống cạn ly rượu rồi trả tiền. Khi điểm tô cuộc đời mình, tôi vẫn cứ luôn giữ chừng mực, nhưng giờ tôi sẵn sàng buông cho mọi thứ rối lên chút ít. Trước khi rời quán bar, tôi xé trang Kế hoạch Madeline khỏi sổ, vò nhàu rồi quẳng vào lò, nhìn chăm chú tờ giấy trắng hóa màu nâu và bốc cháy.

« Lùi
Tiến »