Đôi Lúc Tôi Nói Dối

Lượt đọc: 1570 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Ngày hôm đó
giáng sinh 2016

“Anh làm gì ở đây? Sao anh lại vào nhà tôi?”

Edward ngồi bình thản trên sô pha, mỉm cười với tôi. Cứ như thể việc này hoàn toàn bình thường, cứ như thể toàn bộ việc này có thể hiểu được. Trông gã còn rám nắng hơn trước, tôi nhớ chiếc ghế tắm nắng cũ kĩ trong căn hộ của gã.

“Bình tĩnh đi, Amber. Mọi việc đều ổn cả, sao em không uống một ly nhỉ? Thả lỏng rồi kể cho anh về ngày hôm nay của em nào.” Gã nói. Tôi nhìn chai vang đỏ trên bàn và hai cái ly. Ly của chúng tôi, của tôi và của Paul. Rượu của chúng tôi.

“Tôi sẽ báo cảnh sát,” tôi nói.

“Sẽ không đâu. Trừ khi em muốn chồng em biết em đang gặp gỡ một gã đàn ông khác?” Gã cầm chai lên, rót hai ly. Tôi cố gắng giữ bình tĩnh, để suy nghĩ, để hiểu những gì đang xảy ra. “Em muốn anh đến đây, đó là lý do em bỏ lại chìa khóa nhà ở căn hộ của anh.” Gã đặt chùm chìa khóa trên bàn nhỏ, tôi cảm nhận một khoảnh khắc nhẹ nhõm ngắn ngủi. Tôi cần những chiếc chìa khóa đó, không phải tất cả chúng đều thuộc về tôi. Nhưng sau đó đồng xu rớt xuống.

“Tối qua anh đã lấy chìa khóa ra khỏi túi xách của tôi...”

“Sao anh lại làm một việc như thế được chứ? Mà nhân tiện, em rời nhà anh mà không chào tạm biệt là mất lịch sự lắm đấy nhé.”

“Anh đã cho gì đó... vào ly của tôi,” tôi lắp bắp.

“Em đang nói gì thế?” Gã nói. Nụ cười trắng lóa vẫn nhe nhởn trên gương mặt màu đồng hun của gã.

“Chắc chắn là thế. Đó là cách lý giải duy nhất.”

Nụ cười của gã chợt tắt. “Đừng bỡn anh nữa, Amber. Giờ chúng ta đã quá tuổi chơi trò đó rồi. Em muốn tới căn hộ của anh. Em muốn anh cởi đồ cho em. Tất cả đều là do em muốn.”

Tôi cảm thấy bản thân mình bắt đầu vỡ vụn ra.

“Tôi không hề muốn thế.” Những lời của tôi như phát ra từ miệng ai khác, một người nào đó nhỏ bé, xa lạ. Gã đứng dậy, tôi bước lùi một bước. Đôi mắt gã tối lại trước khi nụ cười quay lại bộ mặt đó.

“Anh xin phép nhé?” Không đợi phản hồi, gã cúi xuống cầm điện thoại của tôi ở bàn lên. Gã mở máy mà không cần hỏi mật mã, rồi giơ ngang chiếc điện thoại trước mặt tôi để tôi nhìn được thứ gã đang xem. “Thế này trông có giống anh bắt em làm việc em không muốn làm không?”

Mọi thứ đều ngừng lại. Tôi những muốn quay đi nhưng không thể.

Gá lướt tay trên một loạt bức ảnh chụp một phụ nữ trông giống hệt tôi, nhưng trước đây tôi chưa từng nhìn thấy bản thân mình như thế bao giờ. Cơ thể trần truồng của tôi. Cánh môi hé mở. Vẻ thỏa mản hoàn toàn trên gương mặt tôi. Tôi nhắm mắt lại.

“Em đê mê bạo liệt lắm đấy, nhưng anh lại quá lịch lãm để chấp nhận chuyện đó. Chúng ta phải kiên nhẫn, chờ đến đúng thời điểm. Trước tiên, anh muốn em chấm dứt với gã chồng của em, anh sẽ không chia sẻ em với hắn. Chúng ta đã lãng phí quá nhiều năm tháng chia cách, nhưng giờ thì chúng ta có vô số thứ để hướng tới.” Gã tiến thêm một bước lại gần, tôi lùi lại một bước.

“Anh điên rồi.” Tôi lập tức thấy hối hận về những lời đã nói khi gã ném mạnh điện thoại của tôi xuống bàn.

“Đừng lo, còn có vô số ảnh trong điện thoại của anh. Anh có một sở thích. Anh đang nghĩ sẽ gửi chúng đến Paul. Đúng là cái tên ẻo lả, Paul. Tội nghiệp cho Paul, anh nghĩ cái tên đó hợp với hắn lắm. Địa chỉ email có trên trang website tác giả ba xu của hắn, nhưng rồi anh nghĩ không được, em phải là người kể cho hắn nghe. Anh như thế lại chẳng biết điều lắm sao?” Tôi quay sang đối diện gã, cơn giận nhỉnh hơn nỗi sợ trong tôi. “Em phải kể cho Paul nghe sự thật, bắt hắn ra đi. Rồi thì anh sẽ dọn tới, và chúng ta bắt đầu lại.”

“Bắt đầu lại? Anh là đồ tồi, có biết không? Anh đã bỏ thuốc tôi, chắc chắn là thế, chuyện này chẳng có nghĩa lý gì cả. Tôi sẽ không làm thế.”

Gương mặt gã nhăn nhúm, vẻ chua cay. “Em sẽ cầu xin anh đấy,” Edward nói, giờ gã đã đứng ngay trước mặt tôi. “Cầu xin anh lấp đầy từng lỗ nhỏ bẩn thỉu của em đấy.”

Tôi phải ra khỏi đây, tôi phải tìm ra Paul.

Tôi lao ra cửa nhưng Edward đã nhanh chân trước tôi, một tay đóng sập cửa lại, tay kia tát mạnh lên mặt tôi.

Gã lại giở giọng vũ phu, tôi ngã xuống sàn.

“Sao em cứ luôn hủy hoại mọi thứ thế hả? Anh đã tha thứ mọi chuyện em làm với anh suốt những năm qua nhưng anh sẽ không cho phép em lại biến anh thành gã ngốc một lần nữa.”

Tôi nhớ những lá thư mà Claire kể nó viết về gã khi chúng tôi còn là sinh viên. Tôi muốn giải thích nhưng gã lại đánh tôi, làm mọi lời lẽ bay biến mất. Tôi không còn nghe được gã nói gì khi đôi tay gã thít quanh cổ họng tôi. Gã nhấc bổng tôi lên khỏi sàn, tôi gần như không thở được. Tôi nắm tay đấm gã, cố đá chân nhưng dường như gã chẳng cảm nhận được gì, như châu chấu đá xe, tôi chỉ là thứ nhãi nhép.

Tôi phải làm gì đó, bất cứ điều gì, nếu không gã sẽ giết tôi...

“Tôi đang có thai,” tôi cố nói thành lời. Mấy lời rủ rỉ ấy xoay vòng trong bầu không khí giữa chúng tôi. Gã không phải là người tôi dự định báo tin đầu tiên. Tôi không nghĩ gã nghe thấy tôi; tôi không nghĩ gã muốn nghe. Tôi không thể nghĩ, không thể thở. Tầm nhìn của tôi bắt đầu hóa thành màu đen, bóng tối chậm rãi loang dần như vết mực vẩy trên giấy thấm.

Tôi nghe tiếng cửa mở.

Eward cũng nghe thấy và thả tôi xuống sàn. Tôi nằm im bất động, sợ những gì sắp xảy đến. Gã bước lùi, tôi nghĩ gã sắp đá vào bụng mình. Tôi choàng tay ôm lấy bụng và nhắm mắt lại, nhưng hóa ra không cần. Edward bình thản bước ra qua cửa trước, đóng nhẹ cửa lại sau lưng. Tôi nghe thấy Paul xả nước vào ấm trong bếp, tôi biết giờ mình đã an toàn rồi. Không thể để anh thấy tôi thế này. Tôi đứng dậy trên đôi chân run rẩy, xoay hai vòng khóa cửa trước, chộp lấy điện thoại trên bàn rồi vội vàng lên lầu, nhốt mình trong phòng tắm. Chỉ trong giây lát, Paul đã lên theo.

“Em đấy à?” Anh hỏi.

“Phải,” tôi đáp, cố nhớ xem lúc bình thường mình nói thế nào để biểu tỏ.

“Claire thế nào?”

Bữa ăn trưa cùng Claire dường như đã diễn ra lâu lắm rồi nên ban đầu tôi thấy rối rắm vì sao anh lại hỏi thế.

“Nó khỏe. Em đang tắm sơ qua một chút, có chuyện gì không anh?” Tôi tựa vào cửa. Tôi những muốn mở cửa ra, để anh đỡ lấy tôi. Tôi muốn nói với anh rằng tôi xin lỗi nhường nào về mọi việc và tôi yêu anh xiết bao. Tôi ước gì tôi có thể kể cho anh nghe sự thật, nhưng anh sẽ không bao giờ tha thứ cho con người thật sự của tôi. Tôi nhìn xuống chiếc điện thoại trong tay mình, thấy bức ảnh cơ thể trần như nhộng trên màn hình. Tôi buồn nôn. Tôi xóa ảnh và một tấm khác thế chỗ nó.

“Anh đã mang đồ trang trí Noel ra rồi đấy,” anh nói.

“Em thấy rồi, trông đẹp lắm. Em thấy vui vì anh trang trí cây thông.”

“Khi lấy đồ trang trí xuống, anh tìm được mấy món khác trên gác xép đấy.” Tôi bấu chặt lớp gỗ. Tưởng tượng rằng bàn tay anh ở phía bên kia, ước gì tôi có thể nắm lấy.

“Không phải tổ ong bắp cày khác nữa đấy chứ?”

“Lần này thì không. Anh tìm ra một chiếc hộp đựng mấy cuốn sổ cũ.”

Tôi dám chắc mình nín thở.

“Trông có vẻ giống nhật ký.”

Tất cả chúng ta chỉ là bóng ma của những người mà chúng ta hy vọng đó là chính mình và là bản sao giả mạo của những người chúng ta muốn trở thành.

“Em hy vọng là anh không đọc chúng,” tôi nói, ước gì có thể nhìn vào mắt anh, để biết anh đang nghĩ gì và lời đáp tiếp theo của anh là thật lòng hay không.

“Dĩ nhiên là không rồi. Ừ, ít ra là không khi anh nhận ra đó là gì. Dẫu vậy, anh đã bị thu hút bởi những chữ in hoa ở mặt trước của năm 1992. Lúc đó, em bao nhiêu tuổi? Mười à?”

“Mười một,” tôi đáp. “Đáng lẽ anh không bao giờ được đọc nhật ký của người khác.” Tôi nói thêm, tuột người xuống sàn, khép mắt lại và tựa đầu vào tường. “Nhật ký vốn dĩ riêng tư.”


Nguồn: TVE 4U
Được bạn:Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 31 tháng 12 năm 2025

« Lùi
Tiến »