Đôi Lúc Tôi Nói Dối

Lượt đọc: 1578 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Hiện tại
thứ hai, ngày 2 tháng một năm 2017

Mình vẫn còn sống.

Đó là ý nghĩ đầu tiên bật lên trong đầu tôi. Tôi không biết thế nào, nhưng tôi biết mình vẫn còn sống, chỉ không dám chắc mình đã ở đâu. Phải mất một chút thời gian để quyết định xem tôi có thấy vui khi ở đây hay không và tất cả điều này có ý nghĩa như thế nào. Edward đã cố giết tôi, chắc chắn là vậy, nhưng tôi vẫn còn sống. Tôi cho rằng thật khó để giết được một thứ đã chết.

Bất chấp việc tôi thậm ghét bệnh viện, tôi đã trải qua một khoảng thời gian đáng kể tại bệnh viện này. Paul và tôi đến đây khi chúng tôi cố gắng có con, đây là nơi em gái tôi sinh con và là nơi bà tôi qua đời. Bà không chết vì ung thư giống như bà của Claire, mà vì tuổi già nấp dưới lớp vỏ bệnh viêm phổi khi chúng tôi ba mươi tuổi. Cái chết của bà đến đúng thời điểm và là tiếng chuông triệu hồi cho gia đình bị chia cắt của chúng tôi. Chúng tôi tạm thời đoàn tụ bởi nỗi buồn đau và tuyệt vọng kéo dài quá mức. Nhưng nó cũng bật lên trong Claire một loại công tắc không thể tắt được. Cơn giận dữ của Claire về cái chết của bà hồi còn nhỏ đã quay trở lại. Cơn thịnh nộ mà nó đã kìm nén bấy lâu nay được khơi gợi lại cứ lớn dần theo thời gian. Sự căm ghét vẫn cần đến một nơi nào đó để trút bỏ. Claire vẫn cần ai đó để đổ lỗi. Đó là khi nó lần theo dấu vết của bà Madeline. Hãy tưởng tượng nỗi ngạc nhiên của chúng tôi khi nó phát hiện ra mẹ đỡ đầu của mình thực sự là ai và bà ta sống ở đâu. Tiêu diệt bà Madeline đã trở thành nỗi ám ảnh của Claire, sau đó trở thành nỗi ám ảnh của tôi. Nó lại trở nên thất thường, nghi ngại mọi người xung quanh. Sự thay đổi tâm trạng của nó khiến cho nhu cầu về các thói quen của tôi trở nên tăng lên, để đảm bảo rằng mọi thứ được an toàn nhất có thể khi Claire buồn phiền về điều gì đó.

Mọi người thường gọi đó là hội chứng OCD [1] . Chuyện này cũng chẳng to tát gì, nhưng khi tôi lớn dần thì bệnh càng nặng hơn. Tôi đã từng tới bệnh viện này mỗi tuần một lần hồi còn thiếu niên. Tôi từng gặp ông chú có dáng người thấp bé thích liến thoắng liên hồi và hiếm khi chịu lắng nghe. Chú ấy luôn đi đúng một đôi giày, đôi giày da xám với dây xỏ màu tím, tôi đã dành rất nhiều giờ đồng hồ chú mục vào đôi giày ấy. Sau bốn tháng thăm khám hàng tuần, chú ấy bảo với tôi rằng tôi bị những ý nghĩ ám ảnh và thể hiện các hoạt động cưỡng chế để kìm nén mức độ lo lắng không thể lý giải được. Tôi bảo chú ấy mắc chứng thối mồm thì có. Chẳng bao lâu sâu, tôi không còn phải gặp chú ấy nữa. Bố mẹ đã từ bỏ nỗ lực giúp cho tôi khỏe mạnh lại, thay vào đó dành toàn bộ sự chú ý cho Claire, đứa con gái thay thế hạng A xinh xắn mà họ đã cứu rỗi, hoàn toàn quên đi về bản gốc bị lỗi mà họ không thể sửa chữa - chính là tôi.

Tôi cố tách mình khỏi quá khứ, trở lại hiện tại, dù không thực sự muốn ở quãng thời gian nào cả. Chính khi đó tôi nghe tiếng cô em khóc. Mất một lúc tôi mới diễn giải được những giọt nước mắt ấy có ý nghĩa thế nào, và rồi xác định được vị trí và thời điểm hiện thời của bản thân.

“Em xin lỗi, Amber, vì tất cả,” giọng của Claire vang lên từ đâu đó xa xăm. Những lời ấy cứ lặp lại trên bề mặt trong khi tôi trôi bập bềnh bên dưới. Giọng nói của nó kéo tôi ra khỏi nơi tôi đang hiện diện, cảm giác như thể tôi vừa tỉnh giấc sau một giấc ngủ sâu. Có gì đó hoàn toàn khác. Ánh sáng và bóng tối đã luân chuyển. Tôi thấy bất ổn, giống như ai đó đã sắp xếp lại đồ đạc trong tâm trí tôi mà chẳng buồn hỏi xin phép.

“Chị đã cố kể cho em nghe về hắn, có phải không? Nhưng em lại không chịu lắng nghe. Em xin lỗi,” Claire nói. Giờ giọng của nó đã gần hơn, như thể tôi có thể vươn tay chạm vào nó. Mất một lúc tôi mới hiểu nó muốn nói gì, cuối cùng quá trình này đưa đến kết quả Edward đóng vai trò là “hắn”.

Tôi lại trôi dạt đi. Quá nhiều ngôn từ phải xử lý trong một lần.

Cái tên Edward được nhắc đến dường như làm cho các đường nét của không gian mà tôi đang chìm vào trở nên tối sẫm hơn. Có điều gì đó đã xảy ra, điều gì đó rất tồi tệ. Tệ hơn những gì tôi có thể nhớ được. Cho dù đó là gì chăng nữa, Claire cũng đã biết, vì vậy có lẽ bây giờ tôi sẽ được an toàn. Trong quá khứ, nó luôn ngăn người khác làm tổn thương tôi.

“Có biến chuyển gì không?” Tôi nghe thấy giọng của Paul.

“Chưa, chưa đâu. Họ bắt được hắn chưa?” Claire hỏi.

“Chưa. Họ đã tới căn hộ của hắn, nhưng không có hắn ở đó.”

Tôi cố gắng tập trung và sàng lọc lời nói của họ thông qua bộ lọc thực tế mà tôi đã xây dựng trong đầu, nhưng không phải lúc nào nó cũng hoạt động. Tôi ước mình có thể xóa sạch một vài ký ức buồn bã và tồi tệ bắt đầu xuất lộ, nhưng giống như tôi đã được kích hoạt và bỗng nhiên tôi có thể nhớ lại tất cả. Kể cả những phần tôi ước mình đừng nhớ thì hơn.

Tôi nhớ Edward đã ở trong phòng tôi.

Tôi nhớ những gì gã làm với tôi.

Tôi không hiểu làm thế nào họ biết được.

Thế rồi tôi nhớ ra Paul nói anh đã lắp camera trong phòng tôi. Chắc anh đã quan sát được những gì đã xảy ra. Ý nghĩ này khiến tôi buồn nôn.

Tôi vẫn có cảm giác như mình đang ở dưới nước, nhưng thứ chất lỏng âm trầm ngày càng rõ hơn và tôi ở gần mặt nước hơn bao giờ hết. Và rồi còn nhiều thứ khác nữa.

Tôi nhớ được cái đêm xảy ra tai nạn, tôi nhớ được hết.

Bây giờ tôi biết chuyện gì đã xảy ra - tôi không lái xe vào ngày Giáng sinh và đó hoàn toàn không phải là một tai nạn. Tôi đã bất tỉnh. Tôi không biết trong bao lâu, nhưng giờ tôi đã trở lại và nhớ hết mọi thứ.

Hội chứng rối loạn ám ảnh cưỡng chế.


Nguồn: TVE 4U
Được bạn:Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 31 tháng 12 năm 2025

« Lùi
Tiến »