Ám Hà Truyện

Lượt đọc: 40458 | 6 Đánh giá: 9,3/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Giới Thiệu Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 38 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 142 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 181 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250
Tiến »
Chương 102
màn 7 - tiểu mãn 14

❊ ❊ ❊

Lý Tâm Nguyệt hừ lạnh một tiếng: “Cho dù ngươi tới đây cũng vô dụng.”

Tô Triết nghiêng đầu sang, nhìn Mộ Thanh Dương đã hôn mê và Tô Xương Hà đã bị trọng thương, bất đắc dĩ gãi đầu: “Phiền toái rồi.”

“Đã lâu không gặp, Tô Triết tiên sinh.” Tiêu Nhược Phong thản nhiên nói.

Tô Triết khẽ mỉm cười: “Trí nhớ của điện hạ tốt thật, vẫn còn nhớ ta.”

“Thông Mệnh linh, Đoạt Mệnh hoàn, không dám quên.” Tiêu Nhược Phong cũng mỉm cười.

“Toa đõa không phoải người của Ám Hà.” Tô Triết cầm phật trượng, nâng thân thể Mộ Thanh Dương lên, sau đó giơ tay nắm lấy cổ áo Tô Xương Hà: “Tha cho ta một con đường sống nhé?”

“Năm xưa khi chiếm hết thượng phong, Tô Triết tiên sinh cũng tha cho chúng ta một con đường sống.” Tiêu Nhược Phong xua tay ý bảo Lý Tâm Nguyệt tránh đường: “Tâm Nguyệt tỷ tỷ, thả Tô Triết tiên sinh đi đi.”

Lý Tâm Nguyệt vẫn cầm kiếm đứng yên tại chỗ, kiếm khí bừng bừng: “Thả hổ về rừng, hậu hoạn vô cùng.’

“Nhất định phải đánh?” Tô Triết trầm giọng nói.

“Tâm Nguyệt tỷ tỷ, thả Tô Triết tiên sinh đi đi.” Tiêu Nhược Phong lặp lại lần nữa, lần này giọng điệu nhấn mạnh thêm.

Lý Tâm Nguyệt khẽ thở dài một tiếng, thu hồi kiếm khí quanh người, lẳng lặng lùi sang một bên.

“Đa tạ.” Tô Triết mang theo hai đồng bọn, tung người rời khỏi.

Lý Tâm Nguyệt đi tới bên cạnh Tiêu Nhược Phong, giọng nói mang vẻ quở trách: “Vì sao lại thả bọn chúng đi? Ta đã phái người gọi Bạch Hổ tới rồi, bọn chúng không có cơ hội.”

“Nếu hắn không có ý muốn giết ta, sao ta lại phải giết bọn hắn.” Tiêu Nhược Phong trả lời.

“Không có ý muốn giết ngươi?” Lý Tâm Nguyệt nhìn Điêu Lâu Tiểu Trúc bị đập tan nát: “Ngươi có chắc không?”

“Ta chắc, tuy trông như hắn đã dốc toàn lực, nhưng thực lực của Ám Hà đại gia trưởng không phải chỉ có vậy.” Tiêu Nhược Phong nhặt một cái chén vỡ dưới đất lên: “Thú vị.”

“Tức là ngươi nói bọn chúng bố trí tỉ mỉ một cục diện tất sát nhắm vào ngươi, nhưng cuối cùng mục đích lại không phải để giết ngươi mà là đẩy mình vào chỗ chết? Chuyện này quá vớ vẩn.” Lý Tâm Nguyệt lắc đầu nói.

“Có đôi khi thế sự vớ vẩn như vậy đấy.” Tiêu Nhược Phong mỉm cười.

Quán trọ Triều Lai.

Tô Triết đặt Tô Xương Hà và Mộ Thanh Dương vào phòng. Bạch Hạc Hoài vốn đang nằm trên ghế thảnh thơi ăn bánh bột ngô của Thư Tâm Trai, thấy vậy cả kinh, lập tức nhảy phắt khỏi ghế: “Sao lại thành ra như vậy?”

“Cứu người quan trọng, chuyện khác lát hãng nói.” Tô Triết lau mồ hôi trên trán.

Bạch Hạc Hoài nhìn thoáng qua Tô Xương Hà lại nhìn thoáng qua Mộ Thanh Dương: “Trông như đều sắp chết, cứu ai trước?”

“Cứu thủ lĩnh trước, cứu thủ lĩnh trước.” Mộ Thanh Dương đột nhiên mở bừng mắt ra, bờ từ dưới đất dậy: “Ta tỉnh rồi. À không, ta chịu được.”

Tô Triết cau mày: “Thằng nhãi nhà ngươi giả chết?”

“Không phải thế, ta bị kiếm đó đánh hôn mê thật.” Mộ Thanh Dương vội vàng xua tay: “Nhưng kiếm đó chỉ tru tâm, không giết người, cho nên ta bị ngoại thương không nặng, không như thủ lĩnh, thủ lĩnh phải nói là vạn kiếm xuyên tâm.”

“Ngươi câm miệng đi.” Tô Xương Hà há miệng thở hổn hển, miễng cưỡng nói được mấy chữ.

“Ngươi gặp ai vậy, kiếm pháp thật đang sợ.” Bạch Hạc Hoài rút từ bên hông ra một tấm vải trắng, bên trên phủ kín châm bạc. Cô vung tay, đống châm bạc cắm lên người Tô Xương Hà: “Cầm máu trước đã.”

“Thiên Khải Thanh Long sứ, truyền nhân Tâm kiếm.” Tô Triết lấy tẩu thuốc ra.”Con mẹ nó, kiếm khí cường đại tới mức ta cũng phải sợ.”

Bạch Hạc Hoài giơ tay bắt mạch cho Tô Xương Hà, khẽ nhíu mày, cuối cùng bất đắc dĩ nhìn Tô Xương Hà: “Đúng là đồ xấu xa...”

Tô Xương Hà mỉm cười, vẻ đau đớn không chịu nổi lập tức biến mất, hắn nói: “Thần y, ta đã thê thảm vậy rồi, sao ngươi còn chửi ta?”

Bạch Hạc Hoài lấy từ trong hòm thuốc ra một cái bình, tiện tay ném cho Mộ Thanh Dương: “Dùng thuốc này xoa khắp người Tô Xương Hà, một ngày ba lần. Dùng xong lọ đó thì tới chỗ ta lấy tiếp.”

“Thuốc này có được không?” Mộ Thanh Dương vẫn không tin.

“Dùng thuốc này ta còn thấy phí.” Bạch Hạc Hoài liếc mắt nhìn Mộ Thanh Dương một cái rồi lại nhìn Tô Xương Hà: “Nói đi, ngươi lại có ý xấu gì đấy? Ra vẻ thê thảm, trông thì kinh khủng nhưng thực ra chẳng bị chút nội thương nào, đang diễn khổ nhục kế đấy à?”

“Suỵt.” Tô Xương Hà giơ ngón tay ra hiệu đừng nói, những người khác lập tức im lặng.

Ngay lúc này Ô Nha của Ảnh tông đẩy cửa đi vào, thấy Tô Xương Hà nằm dưới đất toàn thân đầy máu, lập tức ngây dại: “Nghe nói ngươi ám sát Lang Gia Vương thất bại?”

“Vốn sắp thành công, nhưng Lý Tâm Nguyệt đột nhiên chạy tới, sao ngươi không giúp chúng ta ngăn cô ả lại?” Mộ Thanh Dương mở miệng hỏi ngược lại.

Vốn dĩ Ô Nha còn định chế nhạo chê trách vài câu, nhưng bị câu này mắng ngược lại. Hắn nhíu mày nói: “Làm sao ta biết hôm nay các ngươi lại ra tay ở Điêu Lâu Tiểu Trúc.”

“Lắm lời, cơ hội chỉ trong chớp mắt, làm gì có thời gian tới báo cho các ngươi. Ảnh tông các ngươi trải ánh mắt khắp thành, rõ ràng chúng ta đã phát tin tức nhưng các ngươi hoàn toàn không biết, đến còn không nhanh bằng Lý Tâm Nguyệt. Nếu đại gia trưởng mà chết, chắc chắn ta sẽ dẫn Ám Hà liều mạng với các ngươi!” Mộ Thanh Dương lời lời tru tâm, nói năng hùng hồn.

Ô Nha khẽ thở dài: “Đại gia trưởng bị thương nặng đến vậy sao, tiếp theo còn cơ hội không?”

“Ô Nha.” Tô Xương Hà gắng gượng đứng dậy: “Trượt mất cơ hội này, lần sau bên cạnh Lang Gia Vương sẽ có thêm càng nhiều người bảo vệ, muốn giết hắn, rất khó khăn.”

Ô Nha gật đầu: “Đúng vậy, rất nhiều lúc, cơ hội chỉ có một lần.”

“Không. Còn có cơ hội, nhưng phải trả giá rất lớn.” Tô Xương Hà nheo mắt, lóe lên vẻ tàn nhẫn: “Lần này ta nhất định phải khiến Lang Gia Vương chết không có chỗ chôn.”

“Đại gia trưởng muốn làm thế nào?” Ô Nha hỏi.

“Ta muốn triệu tập tinh nhuệ của ba gia tộc Ám Hà vào Thiên Khải.” Tô Xương Hà trầm giọng nói: “Chỉ để giết một người.”

“Tất cả tinh nhuệ trong Ám Hà tới hoàng thành?” Ô Nha cả kinh.

“Tin ta đi, sẽ không có bất cứ ai nhận ra, tới khi bọn chúng phát hiện, chúng đã chết.” Tô Xương Hà giơ bàn tay đầy máu lên vỗ vai Ô Nha: “Hôm nay ta đã đưa ra thành ý của mình, cũng hy vọng Dịch tông chủ đưa ra thành ý của hắn.”

Ô Nha trầm ngâm một hồi lâu, cuối cùng xoay người nói: “Được.”

Bạch Hạc Hoài và Tô Triết nhìn nhau, bọn họ đã hiểu tính toán của Tô Xương Hà lần này. Một Tô Xương Hà, một Tô Mộ Vũ, cho dù mạnh hơn nữa nhưng tới Thiên Khải Thành này cũng chỉ là một hòn đá rơi vào hồ nước. Nhưng tất cả Tu La ác quỷ mang đao mang kiếm tới Thiên Khải, đây đã không phải đá rơi vào hồ nước, chắc chắn sẽ dấy lên sóng gió ngập trời.

Tô Xương Hà khẽ mỉm cười, hắn biết Dịch Bặc sẽ không cự tuyệt. Vì hắn không có bất cứ lý do gì cự tuyệt.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 14 tháng 1 năm 2025

« Lùi
Giới Thiệu Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 38 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 142 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 181 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250
Tiến »