Ám Hà Truyện

Lượt đọc: 40456 | 6 Đánh giá: 9,3/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Giới Thiệu Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 38 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 142 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 181 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250
Tiến »
Chương 100
màn 7 - tiểu mãn 12

❊ ❊ ❊

Điêu Lâu Tiểu Trúc.

Tiêu Nhược Phong tìm một vị trí trong góc ngồi xuống. Trong Thiên Khải Thành có rất nhiều người biết hắn, mỗi lần hắn chiến thắng trở về là dân chúng trong thành ùa ra đón chào, nhưng khi hắn ngồi một mình uống rượu ở đó, lại không ai phát hiện ra hắn.

Nguyên nhân đương nhiên là vì chuyện này quá không hợp lẽ thường, một vị vương gia dưới một người mà trên vạn người, sao lúc này lại ngồi đây, xung quanh không một hộ vệ, ngồi lẻ loi uống rượu trong Điêu Lâu Tiểu Trúc.

Một nguyên nhân khác đương nhiên là vì Tiêu Nhược Phong dùng một số phương pháp quỷ đạo. Hắn từng là người của học đường, xuất sư từ Lý Trường Sinh từng là thiên hạ đệ nhất, tuy quản lý thiên hạ đệ nhất học phủ nhiều năm, nhưng bản thân lại là người thích đi ngược lại chuẩn tắc. Ngoài công phu đao kiếm bình thường, hắn còn tinh thông kỳ môn độn giáp, trận pháp quỷ thuật. Đây là một thuật pháp mà Tiêu Nhược Phong học được, tên là Lai Hồng Khứ Yến. Khi hắn ngồi vào nơi đó, khách khứa uống rượu trong quán sẽ tự động coi nhẹ hắn, cho dù có người tình cờ chú ý tới hắn, nhưng khi nhìn về phía hắn, gương mặt hắn cũng trở nên mơ hồ.

Thật ra chưởng quầy không bị thuật pháp này ảnh hưởng, hắn đặt một bình rượu, một món ăn lên bàn rồi tiến tới hỏi: “Đã lâu rồi điện hạ không tới Tiểu Trúc, vì sao hôm nay lại đột nhiên tới, ngài hẹn khách quý gì sao?”

Tiêu Nhược Phong lắc đầu: “Không phải, chẳng qua đột nhiên muốn tới đây ngồi.”

Chưởng quầy gật đầu như đang suy tư, tiếp đó lùi xuống: “Vậy tiểu nhân không quấy rầy.”

Tiêu Nhược Phong cầm chén rượu lên, khẽ ngẩng đầu, nhìn lên nóc Điêu Lâu Tiểu Trúc.

Nơi đó từng treo một bình rượu, chính là Thu Lộ Bạch được ủ lâu năm, quý giá nhất Điêu Lâu Tiểu Trúc.

Nhưng bây giờ nơi đó trống không, chẳng có thứ gì.

Năm xưa chính tiểu sư đệ của hắn Bách Lý Đông Quân đã dùng bảy bình rượu Tinh Đạ đấu với Thu Lộ Bạch của Điêu Lâu Tiểu Trúc, cuối cùng chiến thắng bậc thầy cất rượu giỏi nhất Điêu Lâu Tiểu Trúc - Tạ Sư. Tiếp đó Bách Lý Đông Quân tung người nhảy lên nóc, lấy bình rượu Thu Lộ Bạch lâu năm đi. Trận tỷ thí đó, hắn cũng là một trong số giám khảo, hơn nữa sau khi uống bảy bình rượu Tinh Dạ, hắn phá cảnh, gông cùm xiềng xích võ học đều bị phá tan.

Nhưng sau này tiểu sư đệ đi khỏi, các vị sư huynh cũng lần lượt ly khai. Lại sau nữa, hắn tiếp nhận chức vị vương gia, trợ giúp huynh trưởng của mình bước lên ngôi hoàng đế, đánh bại Nam Quyết, cứu vớt thiên hạ, thành đại anh hùng trong mắt thế nhân. Nhưng võ công của hắn không hề tiến bộ, võ công của hắn ngừng lại ở khoảnh khắc uống rượu kia, về sau khổ luyện nhiều năm cũng chỉ miễn cưỡng đi thêm vài bước mà thôi.

“Nếu con vào giang hồ, có lẽ tương lại con sẽ kế thừa danh hiệu của ta. Nhưng nếu ở lại thì chỉ có thể dừng chân tại đây. Con đã hiểu chưa?” Năm xưa Lý Trường Sinh từng nói vậy với hắn.

“Tiên sinh, có thể dừng chân tại đây, đối với người sinh ra trong dòng tộc họ Tiêu như con đã là may mắn rất lớn.” Năm xưa Tiêu Nhược Phong mỉm cười trả lời.

Sư phụ, người còn có thể xuất hiện, dạy dỗ con lần nữa không?

“Rượu có ngon đến đâu đi nữa, uống mà mang ý sầu cũng trở nên đắng ngắt.” Một bóng người đột nhiên ngồi xuống trước mặt Tiêu Nhược Phong.

Tiêu Nhược Phong ngẩng đầu lên, nhìn người thanh niên trước mặt. Người trẻ tuổi này để hai hàng ria tinh xảo, được cắt tỉa cực kỳ kỹ lưỡng, ánh mắt mang vẻ tiêu sái, lúc ngồi xuống cũng rất tùy tiện cuồng vọng, nghiêng người tựa vào đó, chẳng có chút lễ tiết nào.

Nhưng hắn lại tùy ý nhìn thấu Lai Hồng Khứ Yến của Tiêu Nhược Phong.

Chưởng quầy kinh ngạc phát hiện ra cảnh này, định tới ngăn cản, nhưng Tiêu Nhược Phong nhẹ nhàng giơ tay với hắn, ý bảo không cần lại gần.

“Tân đại gia trưởng của Ám Hà, Tô Xương Hà?” Tiêu Nhược Phong thản nhiên nói.

Tô Xương Hà vuốt ve hàng ria theo thói quen: “Chúng ta từng gặp mặt một lần.”

“Ta còn nhớ, năm xưa các ngươi bao vây Trấn Tây Hầu, nhưng về sau lại rút lui.” Tiêu Nhược Phong nói đầy ẩn ý.

Tô Xương Hà cười vang: “Ha ha ha. Năm xưa nếu không lui, có lẽ thế gian sẽ bớt đi một đại anh hùng cứu vớt chúng sinh.”

“Ngươi rất tự tin.” Tiêu Nhược Phong cầm một chén rượu không lên, rót cho Tô Xương Hà một chén.

Tô Xương Hà nhận lấy, uống một hơi cạn sạch: “Con người phải có dã tâm đủ lớn thì mới có thể chiến đấu với dục vọng cả đời. Còn đối với sát thủ chúng ta, có thể giết chết người khó giết nhất thế gian, chính là dã tâm lớn nhất.”

“Nói năng thú vị đấy.” Tiêu Nhược Phong cũng mỉm cười: “Những lời này đáng để uống một chén.”

“Nhưng ta không ngờ Lang Gia Vương rực rõ chói mắt trong miệng thế nhân, lại ngồi một mình uống rượu trong quán rượu.” Tô Xương Hà cười nói: “Ngươi rất cô độc.”

“Xét theo ý nghĩa nào đó, đúng vậy.” Tiêu Nhược Phong gật đầu.

“Thế thì thật thú vị. Ác ma trần gian trong miệng thế nhân như ta lại rất ít khi cảm thấy cô độc, đơn giản là bên cạnh ta luôn có một huynh đệ đáng phó thác sinh tử.” Tô Xương Hà lại chủ động rót cho mình một chén rượu.

“Ám Hà ở nơi nào?” Tiêu Nhược Phong đột nhiên hỏi một câu không đầu không đuôi.

Tô Xương Hà ngạc nhiên, tiếp đó trả lời: “Trong núi sâu vô danh, nơi nước ngầm luôn chảy, không cách nào tìm được, chỉ có buổi tối âm u nhất, đi theo ánh trăng là có thể được sứ giả đón tiếp đưa lên con đường tới Ám Hà.”

“Huyền diệu khó hiểu, cũng là giang hồ.” Tiêu Nhược Phong lại rót chén rượu, nhưng không đổ ra được giọt nào, hắn lắc đầu thở dài: “Uống xong rượu rồi.”

Tô Xương Hà nhìn xung quanh, trong quán rượu đã không còn một bóng người. Mộ Thanh Dương xuất hiện bên cạnh cửa nhẹ nhàng khép cửa lớn của Điêu Lâu Tiểu Trúc lại. Hắn nhìn về phía Tiêu Nhược Phong: “Nếu đã uống xong rượu, vậy thì...”

“Năm xưa vây giết Trấn Tây Hầu, ngươi và Chấp Tán Quỷ Tô Mộ Vũ dẫn theo một loạt sát thủ, nhưng hôm nay ngươi tới giết ta lại chỉ có hai người.” Tiêu Nhược Phong cười nói: “Sao ngươi bảo ta là người khó giết nhất thế gian?”

“Ta của năm đó và ta của hôm nay đã hoàn toàn khác nhau.” Tô Xương Hà lấy một con dao găm từ trong tay áo ra. “Mà ta theo ngươi một thời gian dài, hôm nay là bên cạnh ngươi thật sự không có ai. Vì hôm nay ngươi cố tình không để người khác phát hiện ra mình.”

“Ồ?” Tiêu Nhược Phong nhướn mày.

“Vì ngươi muốn xem thử, Thiên Khải này, thiên hạ này, không có Lang Gia Vương ngươi sẽ ra sao. Có phải vẫn dáng vẻ đó hay không? Có phải năm xưa ngươi lựa chọn lấy hay bỏ vốn không đáng giá?” Tô Xương Hà cười nói.

“Nếu ngươi không phải sát thủ, đúng là muốn uống với ngươi một bữa rượu.” Tiêu Nhược Phong ngẩng đầu, nghiêm túc quan sát sát thủ trước mặt.

“Đáng tiếc. Thế gian không thể không có Lang Gia Vương ngươi. Ngươi ở trong ánh sáng, có người người chiêm ngưỡng, còn ngươi ở trong bóng tối, có chúng ta chờ ngươi!” Tô Xương Hà nhảy thẳng tới.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 14 tháng 1 năm 2025

« Lùi
Giới Thiệu Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 38 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 142 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 181 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250
Tiến »