Ám Hà Truyện

Lượt đọc: 39961 | 6 Đánh giá: 9,3/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Giới Thiệu Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 38 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 142 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 181 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250
Tiến »
Chương 150
màn 10 - tiểu thử 4

❊ ❊ ❊

“Công tử, cứ quyết định như vậy đi.” Cô gái áo tím nhẹ nhàng vung tay.

Hai cái hộp mở ra, hai Bát Nhãn Lang chu cực lớn chui ra, lập tức bò tới đối diện, dáng vẻ như muốn xé nát đối phương. Cô gái áo tím búng ngón trỏ, một ít bột phấn vẩy lên người chúng, hai con Lang Chu lập tức an phận.

Nam tử đeo mặt nạ vươn tay, cũng mở cái hộp của mình ra, chỉ thấy bên trong là một con nhện màu trắng đang biếng nhác nằm trong đó. So với hai con Lang Chu giương nanh múa vuốt trước mặt, con nhện trắng này rất tinh xảo mỹ lệ, hơn nữa cho dù mở hộp nó cũng không chịu đi ra, không hề có ý tranh đấu gì.

“Ra đi.” Nam tử đeo mặt nạ đành giơ ngón tay lấy nó ra, cẩn thận đặt lên bàn.

“Đây là...” Nam tử ục ịch khẽ nhíu mày, hắn tự nhận là kiến thức uyên bác, nhưng dù sao chọi nhện cũng rất hiếm thấy, hiểu biết của hắn về nhện cũng có hạn, trong lúc nhất thời không thể gọi tên con nhện trắng này.

“Đi đi.” Cô gái áo tím mỉm cười, thầm nghĩ con nhện không có chút ý chí chiến đấu làm sao là đối thủ của hai con Lang Chu thân kinh bách chiến. Cô lại vẩy một ít bột phấn, hai con Lang Chu lao thẳng tới như phát điên.

Nhưng sau khi lao tới trước mặt con nhện trắng, cả hai con Lang Chu chỉ chạy quanh con nhện, chần chừ mãi mà không dám tiến tới, như đang sợ hãi điều gì.

Đột nhiên con nhện trắng nhắm thẳng vào một con Lang Chu, phun ra một luồng tơ trắng. Tơ trắng lập tức cuốn lấy Lang Chu, Lang Chu còn không kịp giãy dụa đã ngã gục. Tiếp đó con nhện trắng quay sang con Lang Chu còn lại, con Lang chu kia lập tức quay ngươi bỏ trốn, nhưng mới chạy vài bước đã bị một sợi tơ trắng cuốn lấy một chân. Con Lang Chu kia cũng quả quyết, trực tiếp chặt đứt chân chạy tiếp, nhưng chẳng bao lâu sau bảy cái chân còn lại cũng bị tơ trắng cuốn lấy. Tiếp đó con nhện trắng kéo tơ, trực tiếp vặt đứt cả bảy cái chân. Con Lang Chu kia chỉ còn thân hình, chỉ có thể xoay tròn đầy bất lực. Cô gái áo tím và nam tử ục ịch nhìn tới mức trợn mắt há hốc mồm, lúc này mới phản ứng lại: “Đây là Bạch Quỷ Chu! Trong truyền thuyết nó có thể lấy một địch trăm, Bạch Quỷ Chu!”

Nam tử đeo mặt nạ nhặt con nhện lên bỏ lại vào hộp, tiếp đó cất vào trong lòng, nhìn hai người trước mặt, nói đầy ẩn ý: “Như vậy Vô Song Lệnh đã là của ta chưa?”

“Quý khách cầm một thanh kiếm tuyệt thế, người mang Long Lệ châu, tiện tay lấy ra cũng là Bạch Quỷ Chu hi hữu, có thể thấy xuất thân bất phàm. Với Thiên Hạ phường của ngươi, sao phải tới Thiên Hạ phường của ta đòi Vô Song Lệnh?” Nam tử ục ịch trầm giọng hỏi.

Nam tử đeo mặt nạ hơi nghiêng đầu,im lặng một lát, đột nhiên bước tới, nắm lấy yết hầu của nam tử ục ịch: “Ta thắng, đưa Vô Song Lệnh cho ta. Ta làm theo quy củ của Thiên Hạ phường, cũng mời Thiên Hạ phường làm theo quy củ của các ngươi.”

Cô gái áo tím cả kinh, đang định rút đao ứng cứu, nhưng vừa rút đao ra đã thấy đao chỉ còn có chuôi, thân đao hóa thành mảnh vỡ rơi lả tả dưới đất.

Nam tử ục ịch khó nhọc nói: “Ta... ta dẫn ngươi đi lấy.”

Nam tử đeo mặt nạ buông lỏng bàn tay, giọng điệu lại trở lại điềm nhiên như lúc đầu: “Đa tạ.”

Nam tử ục ịch nửa ngồi nửa quỳ dưới đất, thở hổn hển vài cái rồi mới đứng dậy, lau mồ hôi lạnh đầy đầu, quay người đẩy cửa bước đi. Nam tử đeo mặt nạ đặt tay lên chuôi kiếm, cũng đi theo hắn. Nam tử ục ịch dẫn hắn đi trên một con đường tối đen giơ tay không thấy được năm ngón, một lúc lâu sau mới đẩy một cánh cửa sắt ra.

Trong cánh cửa sắt sáng ngời, hóa ra cả phòng đều thắp nến, một nam tử trẻ tuổi cao ráo gầy gò đang ngồi trong đó, thấy hai người bọn họ đi vào là lập tức đứng dậy nói: “Đã lâu lắm rồi không ai tới được căn phòng này.’

Nam tử đeo mặt nạ nhìn xung quanh, chỉ thấy bốn phía đều là tường sắt, đỉnh đầu treo đủ các thứ binh khí muôn màu muôn vẻ. Nếu trong phòng này có giấu cơ quan, có lẽ chỉ cần nhấn một cái là tất cả binh khí sẽ rơi xuống, ba người bọn họ đều không thể chạy thoát được. Nam tử đeo mặt nạ nhìn người trẻ tuổi kia nói: “Ta thắng Thiên Hạ phường, được lấy Vô Song Lệnh.”

“Đúng, Vô Song Lệnh đã là của quý khách. Nhưng Vô Song thành cũng muốn kết bạn với vị khách ưu tú như ngươi.” Nam tử trẻ tuổi cười nói.

Nam tử đeo mặt nạ quay sang nhìn bức tường sắt bên trái: “Những người sau bức tường này cũng muốn kết bạn với ta à?”

Nam tử trẻ tuổi cả kinh, tiếp đó vỗ tay nói: “Quả nhiên ta không nhìn lầm, vị khách lần này đúng là bất phàm.”

Sau bức tường sắt, một nam tử trung niên thân hình cường tráng ảo não đẩy viên minh châu cho người đối diện: “Ngươi thắng, ngươi thắng.”

Đối diện là một thiếu nữ đẫy đà, nhận viên minh châu rồi cười khanh khách nói: “Ta đã bảo mà, vị khách này chỉ nhìn một cái là phát hiện ra chúng ta, ngươi còn cố chấp đòi đánh cược.”

“Chúng ta đánh cược tiếp nào.” Ông lão ngồi trong cùng mở miệng: “Đánh cược xem hắn muốn lấy Vô Song Lệnh có phải để khiêu chiến Vô Song thành không?”

“Đơn thương độc mã khiếu chiến Vô Song thành?” Nam tử trung niên lắc đầu nói: “Ta không tin, huống chi bây giờ có thắng Vô Song thành thì đã sao? Người trẻ tuổi muốn dương danh thiên hạ đều tới leo Đăng Thiên các.”

Ba người ở bên trong thảo luận bừng bừng khí thế, nhưng bên ngoài lại không nghe được chút âm thanh nào của bọn họ. Nam tử đeo mặt nạ nhìn bức tường trong chốc lát, đặt tay lên trường kiếm bên hông, chuẩn bị rút kiếm bất cứ lúc nào. Người trẻ tuổi thấy vậy không dám chậm trễ nữa, lấy từ trong lòng ra một tấm lệnh bài màu vàng kim, đặt lên bàn: “Vô Song Lệnh, đã là của quý khách.’

Nam tử đeo mặt nạ vung tay, Vô Song Lệnh bay tới tay hắn, hắn khẽ cúi đầu: “Đa tạ.”

“Xin hỏi quý khách, lần này tới Vô Song thành có chuyện gì?” Người trẻ tuổi hỏi.

“Chuyện này không nằm trong đặt cược của chúng ta.” Nam tử đeo mặt nạ trực tiếp trả lời.

“Quý khách là người tuân thủ quy củ, sòng bạc chúng ta thích nhất là người như vậy. Nhưng câu hỏi của ta không phải trong vụ cược, chỉ là lời hỏi thăm giữa bằng hữu mà thôi. Thiên Hạ phường vốn không cuộc sống nhiều bằng hữu.” Người trẻ tuổi nói đầy ẩn ý, trong lời nói ám chỉ chỉ cần hắn đồng ý trả lời câu hỏi này là có thể trở thành bằng hữu của Thiên Hạ phường.

Nam tử đeo mặt nạ chẳng hề để ý, đáp lời: “Chúng ta trở thành bằng hữu từ lúc nào? Chúng ta cũng chẳng cần trở thành bằng hữu. Cáo từ.”

Nói xong nam tử đeo mặt nạ bước thẳng ra bên ngoài, thậm chí không cần nam tử ục ịch dẫn đường.

Nhìn nam tử đeo mặt nạ đi ra ngoài, nam tử ục ịch đi tới hỏi người trẻ tuổi: “Tôn giả, có cần báo cáo chuyện về người này cho Vô Song thành không?’

Người trẻ tuổi suy nghĩ một chút rồi lắc đầu nói: “Không cần. Thứ không biết mới đáng đánh cược, nói với mấy vị khách quý bên trong, bàn cược lớn hơn nữa chính thức bắt đầu!”

TVE 4U
Được bạn:Mot Sach đưa lên
vào ngày: 14 tháng 1 năm 2025

« Lùi
Giới Thiệu Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 38 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 142 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 181 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250
Tiến »