Ám Hà Truyện

Lượt đọc: 39926 | 6 Đánh giá: 9,3/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Giới Thiệu Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 38 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 142 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 181 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250
Tiến »
Chương 134
màn 9 - hạ chí 11

❊ ❊ ❊

Dược Vương Cốc!

Ba chữ này khiến mọi người ở đây lắp bắp kinh hãi, ông lão kia nhìn Bạch Hạc Hoài từ trên xuống dưới. Chưởng môn thế hệ này của Dược Vương Cốc là Dược Vương Tân Bách Thảo, nhưng nghe nói hắn chỉ thu có một vị nửa đồ đệ, chính là thành chủ hiện tại của Tuyết Nguyệt Thành, Tư Không Trường Phong, chưa bao giờ nghe nói trong thế hệ này còn có một cô gái trẻ tuổi. Nhưng theo giọng điệu và sắc mặt của Bạch Hạc Hoài, đây không phải làm bộ. Bạch Hạc Hoài nhướn mày nói: “Ngươi không tin?”

Ông lão do dự nói: “Nói miệng không có bằng chứng.”

“Thế ngươi có nhận ra thủ pháp thi châm Thập Tam Hồi Vọng của ta không?” Bạch Hạc Hoài vung tay, trải cuộn châm bạc ra, tiếp đó mười ngón tay múa lượn, một loạt chân bạc cắm trước mặt ông lão.

Châm bạc rơi xuống đất, người ngoài nghề cũng thấy được đó là một hình người, còn đám danh y trợn mắt há hốc mồm, vì trong mặt bọn họ, dưới đất lúc này là một người đang nằm, còn châm bạc mà Bạch Hạc Hoài vừa phóng ra đều cắm vào các đại huyệt trên thân thể người nọ!

“Từ lão.” Thầy thuốc trung niên vừa rồi gọi ông lão.

Ông lão cánh tay run rẩy: “Đúng là thập Tam Hồi Vọng...”

“Lão gia tử luôn dạy ta thầy thuốc sống trên đời có thể thấy chết mà không cứu, có thể cầu đường sống trong chốn nguy hiểm, nhưng duy nhất không thể nói dối. Hôm nay, ở đây, ta dạy lại đạo lý này cho các ngươi!” Bạch Hạc Hoài lạnh lùng nói.

Thầy thuốc trung niên kia cả giận nói: “Cho dù ngươi là người của Dược Vương Cốc đi nữa, một tiểu nha đầu mà dám hất hàm sai khiến chúng ta chắc!”

“Tân Bách Thảo gặp ta còn phải gọi một tiếng sư thúc, giáo huấn các ngươi mấy câu thì đã sao?” Bạch Hạc Hoài vung ống tay áo: “Tô Mộ Vũ, chúng ta đi!”

“Ngăn bọn họ lại!” Giọng nói của Tri châu đại nhân đột nhiên vang lên sau lưng bọn họ.

Một loạt hộ vệ cầm trường đao từ trong góc lao ra, cản đường bọn họ.

Bạch Hạc Hoài cười lạnh một tiếng, chẳng trách đám đại phu này không ai dám nói ra sự thật là công tử của Tri châu đã bỏ mạng. Xem ra vị Tri châu đại nhân này không hiền lành lễ độ như vẻ ngoài. Cô quay người lại nói: “Tri châu đại nhân định giữ chúng ta lại à?”

“Chữa khỏi cho con trai ta rồi các ngươi mới được đi!” Tri châu đại nhân hai mắt đỏ bừng, hung hăng nói.

“Xưa nay Dược Vương Cốc chúng ta có một câu châm ngôn, chỉ cần không chết là đều chữa được! Nhưng con của ngươi, hắn đã chết.” Bạch Hạc Hoài thở dài nói: “Cố chấp cũng vô dụng, mong đại nhân kết thúc sớm đi, để con trai ngài không phải ở lại thế gian chịu khổ. Cầm một thanh đao, cắm vào tim hắn, máu đen mang sâu độc sẽ không chảy nữa, hắn cũng có thể yên nghỉ vĩnh viễn.”

“Giết bọn chúng đi.” Tri châu đại nhân không muốn nghe tiếp, gầm lên một tiếng.

“Ngươi nói xem, vì sao mọi người chẳng bao giờ chịu nghe lời nói thật?” Bạch Hạc Hoài hỏi.

“Mọi người chỉ muốn nghe chuyện mình muốn nghe thôi.” Tô Mộ Vũ điểm mũi chân lao tới, đoạt lấy trường đao trong tay một hộ vệ, tiếp đó vung đao lên, một luồng kiếm khí lan tỏa, trường đao trong tay đám hộ vệ còn lại đều bị cắt thành hai nửa, rơi dưới đất.

Tri châu đại nhân đứng ngây ra tại chỗ, chỉ vào bọn họ, cánh tay run rẩy kịch liệt: “Các ngươi... các ngươi...”

“Hạc Vũ dược trang còn mở ở Nam An thành, ta sẽ không nói với ai chuyện về con ngươi, nhưng ta khuyên ngươi, nếu không xử lý thi thể con trai ngươi kịp thời, ngươi cũng dính thi độc, sau đó toàn bộ Tri Châu phủ của ngươi sẽ biến thành người không ra người quỷ không ra quỷ. Nếu không khống chế được, không khéo cuối cùng toàn bộ Nam An thành đều biến thành địa ngục trần gian.” Bạch Hạc Hoài trầm giọng nói: “Không phải ta lừa ngươi đâu, ta từng thấy rồi.”

Tô Mộ Vũ suy nghĩ, trực tiếp cầm đao đi qua người Tri châu đại nhân.

“Ngươi, ngươi định làm gì?” Tri châu đại nhân hai chân mềm nhũn, ngồi bệt dưới đất.

Tô Mộ Vũ không buồn quay lại nhìn hắn, trực tiếp đi thẳng vào trong phòng. Tri châu đại nhân ngồi ngây ngốc dưới đất một hồi, lúc này mới phản ứng lại, vội vội vàng vàng chạy vào phòng trong. Nhưng đã chậm, phòng trong vang lên tiếng kêu la thảm thiết, tiếp đó Tô Mộ Vũ cầm đao đi ra, thân đao dính máu đen nhánh.

Tất cả các đại phu trong Nam An thành quay sang nhìn nhau, bọn họ không thể tin nổi người này lại trực tiếp đi vào, giết chết công tử của Tri châu.

Tô Mộ Vũ liếc mắt nhìn bọn họ một cái: “Các ngươi đi thôi. Ở lại đây e là hắn sẽ giận chó đánh mèo, giết chết tất cả các ngươi.”

Ông lão vừa lên tiếng lúc vừa rồi lập tức phản ứng lại, vội vàng hành lễ với Tô Mộ Vũ: “Đa tạ vị đại hiệp... đa tạ hai vị đại hiệp!” Nói xong ông lão chạy thẳng ra ngoài, không buồn quay đầu lại. Các đại phu còn lại cũng lập tức giải tán.

Lúc này Tri châu đại nhân mới lao từ trong phòng ra, chạy thẳng về phía Tô Mộ Vũ; “Ta liều mạng với ngươi.”

“Ta hiểu ngươi đau buồn tới thất thố.” Tô Mộ Vũ xoay người, giơ một ngón tay, trực tiếp đánh lui hắn: “Nhưng nếu còn dây dưa, ta sẽ nặng tay.”

“Đi thôi.” Bạch Hạc Hoài có vẻ mệt mỏi, không để ý tới bọn họ nữa, nhanh chóng đi ra phía ngoài.

Tô Mộ Vũ ném thanh trường đao trong tay xuống đất rồi bước theo.

Ra khỏi Tri Châu phủ, Bạch Hạc Hoài hỏi Tô Mộ Vũ: “Vì sao lúc nãy lại động thủ?”

“Tuy cô nói đó là giết chết, nhưng đối với họ đó vẫn là con trai mình, bảo họ chấp nhận chuyện này, quá khó.” Tô Mộ Vũ lắc đầu nói: “Rất có thể cuối cùng mọi chuyện sẽ như cô nói, càng lúc càng nghiêm trọng. Nếu không ai chịu gánh vác tội ác đó, thế thì để ta.”

Bạch Hạc Hoài thở dài một tiếng: “Không ngờ lại khiến ngươi dính vào chuyện này.”

“Không sao.” Tô Mộ Vũ thản nhiên nói: “Nhưng cô ấy, từ lúc đầu đã rất kỳ lạ. Hay thi thể sống đó có liên quan tới Dược Vương Cốc?”

“Loại tử thi sống đó gọi là dược nhân, được chế tạo theo phương pháp đặc biệt. Năm xưa quân đội Tây Sở và Bắc Ly giao chiến, Tây Sở dựa vào thuật dược nhân này kéo dài được rất lâu. Pháp môn này vi phạm thiên đạo, nhưng nó quá mức kỳ dị nên Tây Sở Nho Tiên cũng không nỡ hủy bỏ, truyền lại cho Dược Vương Cốc chúng ta, hy vọng Dược Vương Cốc có thể tìm được cơ hội chuyển tà thành chính.” Bạch Hạc Hoài chậm rãi nói.

“Nhưng Dược Vương Cốc cũng không làm được?” Tô Mộ Vũ hỏi.

“Không làm được, pháp môn này cực kỳ tà dị, ngay cả Tân Bách Thảo cũng không thể hiểu thấu. Nhưng ta còn một vị sư điệt, cũng là sư đệ của Tân Bách Thảo, tên hắn là Dạ Nha. Chính thê của hắn mất sớm cho nên hắn cực kỳ hứng thú với tà pháp khởi tử hồi sinh này, suốt ngày nghiên cứu thuật dược nhân. Cuối cùng có một ngày một thôn xóm gần Dược Vương Cốc xảy ra thi biển như ta vừa kể, đầu sỏ gây ra thi biến chính là Dạ Nha. Ta và Tân Bách Thảo hợp sức dẹp đợt thi biến đó. Sau đó, Dạ Nha rời khỏi Dược Vương Cốc, tiếp theo không rõ tung tích.” Bạch Hạc Hoài xoay người, lại nhìn về phía Tri Châu phủ: “Còn bây giờ Dạ Nha đang ở đây.”

TVE 4U
Được bạn:Mot Sach đưa lên
vào ngày: 14 tháng 1 năm 2025

« Lùi
Giới Thiệu Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 38 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 142 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 181 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250
Tiến »