Ám Hà Truyện

Lượt đọc: 39985 | 6 Đánh giá: 9,3/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Giới Thiệu Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 38 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 142 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 181 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250
Tiến »
Chương 199
màn 14 - xử thử

❊ ❊ ❊

Dưới chân núi vô danh.

Mộ Thanh Dương tựa người bên một thân cây, trên người hắn đã có mười mấy vết thương lớn lớn nhỏ nhỏ, còn có vài miệng vết thương đang chảy máu, đau tới mức nhe răng: “Không ngờ ta cũng có lúc chật vật như vậy.”

“Mộ gia Mộ Thanh Dương, so với gia chủ Mộ gia đời trước Mộ Tử Trập, ngươi vẫn quá trẻ tuổi.” Một nam nhân đeo mặt nạ xuất hiện trước mặt hắn. Mặt nạ của nam nhân này hết sức đặc biệt, cứ như được làm bằng lá khô.

“Ngươi biết Mộ Tử Trập?” Mộ Thanh Dương trầm giọng nói.

Nam nhân kia gật đầu: “Hắn suýt nữa giết chết ta.’

Mộ Thanh Dương cười lạnh một tiếng: “Ta biết ngươi là ai, Đường Môn Ngũ Kiệt, Đường Linh La.”

“Đúng vậy.” Nam tử tháo mặt nạ của mình ra: “Tuy cuối cùng hắn không giết được ta, nhưng trên mặt ta vẫn lưu lại một vết sẹo vĩnh viễn không thể khép lại. Cho nên quãng đời còn lại ta phải bầu bạn với cái mặt nạ này.”

Mộ Thanh Dương vội vàng giơ tay nói: “Đường huynh đệ, tuy ta là gia chủ đương nhiệm của Mộ gia, nhưng ta và Mộ Tử Trập không phải người cùng phe. Cuối cùng hắn bị giết cũng là ta góp chút công sức, chúng ta là người chung chiến tuyến. Ngươi đừng nóng vội!”

“Ta và Ám Hà chung chiến tuyến ư?” Đường Linh La cười lạnh một tiếng, tay đã cầm một mũi Chu Nhan Tiểu Tiễn: “Nghe đúng là buồn cười.’

“Chúng ta và Đường Linh Hoàng có ước hẹn, được mời tới Đường gia bảo bàn bạc.” Mộ Thanh Dương nghiêm mặt nói: “Ngươi có chắc là ngươi muốn giết ta không?”

“Quên cái tên đó đi.” Đường Linh La vung nhẹ cánh tay, Chu Nhan Tiểu Tiễn đã thẳng tới mi tâm Mộ Thanh Dương.

Mộ Thanh Dương cắn răng, hai tay đẩy nhẹ, toàn thân nhảy lên theo một tư thế khó tin, mũi Chu Nhan Tiểu Tiễn bắn qua dưới chân hắn, cắm vào thân cây. Mộ Thanh Dương điểm nhẹ chân lên mũi tên nhỏ rồi tung người nhảy về phía trước: “Chẳng lẽ mạng ta lại kết thúc ở đây?”

Hắn lấy từ trong áo ra một con bướm giấy, tiếp đó quát lớn: “Đi đi, nếu trong Cẩm thành còn con cháu của Ám Hà ta, mời họ tới cứu ta!”

Giọng nói vừa vang lên, con bướm giấy đã bay xuyên rừng cây, vỗ cánh lượn về phía Cẩm thành.

“Lại là mấy trò bàng môn tà đạo của Mộ gia.” Đường Linh La khẽ nhíu mày, nhẹ nhàng vung tay, một chiếc lá khô bay khỏi tay áo hắn, chém về phía con bướm giấy. Nhưng con bướm lại như vật sống, lượn một vòng trên không trung, chỉ có một góc cánh trái bị lá khô chém trúng. Cuối cùng bướm giấy chỉ lung lay một chút, vẫn bay tiếp về phía Cẩm thành.

Đường Linh La liếc mắt nhìn con bướm giấy một cái, lại nhìn Mộ Thanh Dương đang đào tẩu, do dự một hồi, tung người nhảy lên đuổi theo hướng Mộ Thanh Dương.

Trong quán trà Tĩnh Tư.

Mộ chủ quán đột nhiên ngẩng đầu, lao nhanh ra cửa, nhìn lên không trung.

Tô Mộ Vũ ở đằng khác nhíu mày nói: “Sao thế?’

Mộ chủ quán trầm giọng nói: “Bướm giấy dẫn hồn?”

“Bướm giấy dẫn hồn?” Tô Mộ Vũ ngạc nhiên: “Chẳng phải gia chủ Mộ gia...”

“Đúng. Chỉ có gia chủ Mộ gia mới có Dẫn Hồn điệp.” Mộ quán chủ giải thích: “Bướm này vừa bay, hoàng tuyền mở cửa, vạn điệp theo hầu.” Mộ chủ quán vung hai tay áo, chỉ thấy mười mấy con bướm giấy bay ra khỏi tay áo hắn. Hắn không làm bất cứ động tác nào nhưng đám bướm giấy cứ thế lượn quanh người hắn.

Mộ Vũ Mặc ở bên cạnh thấy vậy cũng cực kỳ kinh ngạc: “Mộ Thanh Dương dùng Dẫn Hồn điệp, xem ra...’

“Xem ra có một tin tức tốt, đó là Mộ Thanh Dương còn chưa chết. Nhưng còn có một tin tức xấu...” Tô Xương Hà nhíu mày: “Mộ Thanh Dương sắp chết rồi.’

Tô Mộ Vũ cầm cây dù lên đi ngay ra cửa: “Bảo chúng nó dẫn đường đi.’

“Được.” Mộ chủ quán nhẹ nhàng vung tay, tất cả bướm giấy đều bay ra ngoài.

“Các ngươi ở lại đây, đợi tin tức của ta.” Tô Mộ Vũ tung người nhảy lên.

Ngoài Cẩm thành, Mộ Thanh Dương chạy trốn tới một vách núi, hắn cúi đầu nhìn vực sâu vạn trượng bên dưới, cười khổ một tiếng: “Xem ra trời muốn diệt ta rồi.”

Nhưng ngay lúc này, hắn đột nhiên nghe một tiếng hạc kêu. Hắn kinh hãi quay đầu lại, đó là một con hạc vàng từ xa bay lại. Con hạc vàng đó cực lớn, chẳng khác nào tiên nhân cưỡi hạc bay đi trong bức tranh. Trên hạc vàng còn chở một người, nhưng trông người này không giống tiên nhân.

Người này là một nam tử trẻ trung tuấn tú, hai tay khoanh lại, giữa hai hàng mi mang đầy vẻ ương bướng. Hắn cưỡi hạc vàng tới cạnh vách núi, hạc vàng vỗ cánh không ngừng, nhưng cũng không định hạ xuống.

Nam tử cúi đầu nói: “Xem ra ngươi bị kẻ thù truy đuổi đến đây.”

Mộ Thanh Dương thấy con hạc vàng là cả kinh: “Ngươi... ngươi là người của núi Thanh Thành?’

“Núi Thanh Thành?” Nam tử kia cười một tiếng :”Trông ta giống đạo sĩ lắm à? A Ly, ta có giống đạo sĩ không?”

Hạc vàng lại kêu vang một tiếng, lượn vài vòng trên vách núi.

“Huynh đài, cứu một mạng người hơn xây bảy tào tháp.” Mộ Thanh Dương chắp tay nói: “Trên người ta có không ít bảo bối, có thể trao đổi với ngươi.’

“Không cần, ngươi nói thử xem kẻ địch của ngươi là ai?” Nam tử kia hỏi.

Mộ Thanh Dương hơi do dự một chút nhưng cuối cùng vẫn nói đúng sự thật: “Đường môn!”

“Ta thấy ngươi võ công bất phàm nhưng vẫn bị ép vào vách núi đầy nguy hiểm này. Ta nghĩ, chắc chỉ có Đường môn thôi. Vận may của ngươi không tệ, ta không hỏi họ tên ngươi, không hỏi lai lịch ngươi, chỉ vì Đường môn muốn giết ngươi, ta sẽ cứu ngươi.” Nam tử kia di nhẹ chân, hạc vàng xoay người: “Lên đi.”

Mộ Thanh Dương vui vẻ, lập tức tung người nhảy lên hạc vàng.

“Đi thôi, A Ly.” Nam tử kia ra lệnh, hạc vàng lập tức bay xuống bên dưới.

Mộ Thanh Dương thở dài một tiếng: “Đa tạ huynh đài đã cứu giúp!”

Nam tử kia cười: “Không hỏi vì sao ta nghe thấy hai chữ Đường môn là ra tay cứu ngươi à?”

Mộ Thanh Dương lắc đầu nói: “Không hỏi không hỏi, ngươi không muốn nói thì đương nhiên ta không thể hỏi. Nếu ta hỏi thừa một câu, khiến huynh đài không vui, huynh đài cho hạc huynh hất một cái, chẳng phải ta sẽ hồn phi phách tán à?”

Nam tử gật đầu: “Cũng là người thông minh, ta họ Lôi.”

Mộ Thanh Dương ngạc nhiên: “Lôi gia bảo.’

“Ta có việc cần tới đây nhưng không muốn vào Cẩm thành, Đường môn mà thấy lại tưởng ta tới tìm họ. Nhưng xưa nay ta căm ghét bọn họ, có thể gây thêm phiền toái cho họ cũng không tệ. Ngươi là kẻ địch của họ thế thì ta cứu ngươi.” Nam tử kia trả lời.

Mộ Thanh Dương giơ ngón tay cái: “Thế thì huynh đài cứu đúng rồi, nếu ta sống sót, chắn chắc sẽ cho bọn họ một phiền toái lớn!”

Không tới một nén hương sau, hạc vàng đã chở hai người tới một khoảng núi rừng khác. Mộ Thanh Dương từ trên lưng hạc vàng nhảy xuống: “Xin hỏi tôn tính đại danh của huynh đài, ân tình này ta xin ghi nhớ.”

“Ta tên Lôi Vân Hạc, chắc ngươi nghe tên ta rồi.” Nam tử kia vung ống tay áo: “A Ly, chúng ta đi.”

TVE 4U
Được bạn:Mot Sach đưa lên
vào ngày: 14 tháng 1 năm 2025

« Lùi
Giới Thiệu Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 38 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 142 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 181 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250
Tiến »