Ám Hà Truyện

Lượt đọc: 40045 | 6 Đánh giá: 9,3/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Giới Thiệu Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 38 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 142 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 181 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250
Tiến »
Chương 163
màn 10 - tiểu thử 17

❊ ❊ ❊

Thiên Khải thành, Bách Hiểu Đường.

Nam tử tóc trắng đeo mặt nạ quỷ vo tờ giấy trong tay thành bột phấn rồi đắc ý cười ha hả: “Ha ha ha, tên kia tới hỏi kiếm Vô Song thật.”

“Sư phụ, người ta hỏi kiếm Vô Song, dương danh thiên hạ, người đắc ý cái gì? Trác Nguyệt An.” Một thiếu niên bên cạnh tìm kiếm cái tên đó trong đầu: “Chưa từng nghe nói.”

Cặp thầy trò này chính là đường chủ Bách Hiểu Đường Cơ Nhược Phong và đệ tử của hắn, hoàng tử Tiêu Sở Hà. Hôm nay bọn họ vừa tới Bách Hiểu Đường đã nhận được tin tức quan trọng này.

Cơ Nhược Phong lắc đầu nói: “Không, con không chỉ nghe nói mà còn gặp hắn rồi, thậm chí đã đánh với hắn một lần.”

“Đánh với nhau một lần, thế con thua hay thắng?” Tiêu Sở Hà hỏi.

Cơ Nhược Phong mỉm cười: “Nếu con luyện thêm mấy năm nữa, có lẽ còn có chút cơ hội.’

“À, là thua à. Con rất ít khi thua. Còn là kiếm khách nữa, thế thì hắn là...” Tiêu Sở Hà suy nghĩ một hồi: “... không lẽ lại là hắn. Con nhớ người kia tính tình đạm bạc, không thích nói năng, sao lại làm chuyện khoa trương như vậy?”

Cơ Nhược Phong gật đầu: “Xem ra con đã đoán được thân pháp của hắn.”

Tiêu Sở Hà cả kinh: “Là hắn thật à? Cao thủ Ám Hà, hình như tên là Chấp Tán Quỷ Tô Mộ Vũ? Sao hắn lại đổi tên?”

“Trác Nguyệt An mới là tên thật của hắn. thiếu thành chủ của Thiên Hạ Vô Kiếm thành. Nếu không phải biến cố đột ngột năm xưa, có lẽ sau khi lớn lên hắn có cơ hội đi vào học đường.” Cơ Nhược Phong thở dài một tiếng: “Tạo hóa trêu ngươi.”

“Tới xem chuyện hay không?” Tiêu Sở Hà hỏi.

Cơ Nhược Phong lắc đầu nói: “Dẫu sao con cũng là một hoàng tử, rời khỏi Thiên Khải thành là đại sự, hơn nữa còn tới Vô Song Thành, bị người ta phát hiện thì phiền toái lớn.”

“Được rồi!” Tiêu Sở Hà xua tay nói: “Thân phận hoàng tử này đúng là chán chết, nếu có ngày nào đó con không làm hoàng tử nữa, chắc chắn phải đeo kiếm rong ruổi giang hồ.”

“Ha ha ha, sau này con còn phải làm hoàng đế cơ.” Cơ Nhược Phong vỗ vai Tiêu Sở Hà: “Giang hồ, chắc chắn không có duyên với con.”

“Suỵt.” Tiêu Sở Hà ra hiệu im lặng: “Câu này mà sư phụ cũng dám nói lung tung à.”

Cơ Nhược Phong nhún vai: “Có gì mà ta không dám? Ta là Bạch Hổ Sứ, còn là thúc thúc và phụ thân ngươi xin ta làm, lúc nào không vui ta bỏ đi thì người chịu khổ là họ.”

“Thế mới bảo làm hoàng đế có gì tốt, chỉ riêng một đường chủ Bách Hiểu Đường đã khiến họ tiến thoái lưỡng nan, vẫn là làm giang hồ thích chí! Chỉ cần ta thiên hạ vô địch, thế thì không có gì phải sợ, cũng chẳng có mấy quy tắc phàm tục trói buộc trên người.” Tiêu Sở Hà cười nói: “Sư phụ, con nói nghiêm túc đấy!”

Cơ Nhược Phong nhìn đôi mắt Tiêu Sở Hà, đúng là trong trẻo chân thành. Hắn cười nói: “Hay cho câu chỉ một đường chủ Bách Hiểu Đường. Nếu ngươi đi vào giang hồ, sư phụ sẽ đi cùng ngươi.”

“Được. Thế thì chúng ta cùng tới xem trò hay đi.” Sắc mặt Tiêu Sở Hà lập tức thay đổi, nở nụ cười gian xảo.

“Thằng nhóc nhà ngươi, hóa ra đang chờ ta ở đây.” Cơ Nhược Phong vỗ đầu Tiêu Sở Hà một cái: “Trò vui lần này còn chưa đủ lớn, phải làm lớn hơn tí nữa.”

“Lớn thế nào?” Tiêu Sở Hà hỏi.

“Chẳng có vị Kiếm Tiên nào, có phải hơi chán không?” Cơ Nhược Phong nói đầy ẩn ý: “Đã bố trí xong chưa?”

Một vị Thiết Diện Quan từ trong góc đi ra, gật nhẹ đầu, giọng nói trầm trầm: “Trước khi đường chủ bố trí, chúng ta đã bố trí rồi.”

“Ô, còn học được cách đoán ý của ta cơ à.” Cơ Nhược Phong cười nói.

Phong Hiên thành, Lạc Anh các.

“Ngày hè dài dẵng, đúng là dày vò quá mức.” Văn sĩ nho nhã mặc trường bào màu trắng giơ một chén trà lạnh lên, đặt lên miệng uống cạn: “Cũng may có trà lạnh của Lạc Anh các giúp ta sống qua mùa hè, uống một chén là toàn thân sảng khoái.”

Một hòa thượng ngồi đối diện hắn, nhìn quyển sách trên tay hắn, cười nói: “Ngươi bảo muốn tới chỗ ta đọc sách, ta không nghĩ nhiều lập tức mời ngươi tới. Nhưng mấy ngày nay ngươi uống gần hết trà của ta rồi. Không được không được, trước khi đi ngươi nhất định phải lưu lại mấy bức thư pháp mà ngươi tự tay viết, nếu không ta đuổi người luôn đây.”

Văn sĩ cười nói: “Đương nhiên không thành vấn đề.’

“Ha ha ha, thư pháp mà Nho Kiếm Tiên đương thời lưu lại, chắc rất đáng giá.” Hòa thượng kia rót một chén trà lạnh cho văn sĩ.

Hóa ra văn sĩ này chính là Ngự Kiếm Thuật Tạ Tuyên lừng danh thiên hạ, giang hồ đồn đại hắn đi khắp thiên hạ là để đọc hết sách trong thiên hạ, xem ra không phải khoa trương. Dù sao không lâu trước hắn còn xuất hiện trong học cung trải dài mười dặm, bây giờ lại tới Lạc Anh các trong Phong Hiên thành.

“Ha ha ha. Ta được gọi là Nho Kiếm tiên, một là vì ta đọc nhiều sách, hai là kiếm pháp của ta cao. Còn viết chữ ấy à, thứ cho ta nói thẳng, không nỡ nhìn.” Tạ Tuyên cười ha hả.

Nhưng ngay lúc này ngoài cửa Lạc Anh các bỗng có một người xuất hiện. Người này đội nón che, tấm lưới xám rủ xuống che khuất gương mặt hắn.

Hòa thượng kia sắc mặt hơi đổi, đã đặt tay lên côn sắt bên cạnh.

“Khâu đại sư đừng kinh hoảng.” Tạ Tuyên xua tay nói: “Nhìn bộ dạng của ngươi, chắc là người của Bách Hiểu Đường?”

“Đúng vậy, Bách Hiểu Đường, Tùng.” Người đội nón che trả lời.

“Cơ Nhược Phong tìm ta có chuyện gì?” Tạ Tuyên hỏi: “Không phải lại công bố Võ Bảng đấy chứ. Hỏi hắn xem có thể bỏ ta ra khỏi Kiếm Tiên Bảng không?”

“Còn chưa tới lúc viết lại Võ Bảng.” Người đội nón che trả lời.

“Thế thì có chuyện gì?” Tạ Tuyên lấy làm khó hiểu.

“Gia chủ Ám Hà Tô gia, hỏi kiếm Vô Song thành, ước chiến với thành chủ Vô Song thành Tống Yến Hồi.” Người đội nón che chậm rãi trả lời.

Tạ Tuyên khẽ nhíu mày: “Thế thì liên quan gì tới ta?”

“Tạ tiên sinh đọc hết sách trong thiên hạ nhưng lại chưa xem hết kiếm trong thiên hạ. Đây là cơ hội không tệ.” Người đội nón che trả lời.

Trong một trấn nhỏ không biết tên.

Trong một quán rượu thậm chí không có biển hiệu.

Nam tử cường tráng đặt thanh trọng kiếm trong tay xuống bàn, cầm bình rượu trên bàn lên ngửa đầu uống một hơi cạn sạch. Tiếp đó hắn lau rượu bên mép, nhìn người đội nón che trước mặt: “Lũ các ngươi cứ như ruồi bọ ấy, sao đi tới đâu cũng thấy các ngươi?”

Người đội nón che cười nói : "Nếu Nhan Chiến Thiên tiên sinh không muốn thấy chúng ta, chỉ cần kiếm lên, chúng ta đã sợ chạy mất rồi.”

Mấy năm trước cái tên Nhan Chiến Thiên còn chưa có tiếng tăm gì trên giang hồ, nhưng mấy năm gần đây lại là cái tên khiến người người sợ hãi.

Nộ Kiếm Tiên Nhan Chiến Thiên, người giết chóc nặng nhất trong Ngũ Đại Kiếm Tiên.

“Hừ.” Nhan Chiến Thiên hừ lạnh một tiếng: “Ta ghét các ngươi nhưng lại cảm thấy tên Cơ Nhược Phong này không tệ lắm. Nói đi, lần này tới tìm ta có chuyện gì?”

“Đường chủ không có việc gì cần tìm Nhan tiên sinh, chẳng qua là có chuyện thú vị, sợ tiên sinh bỏ lỡ.” Người đội nón che nói đầy ẩn ý: “Một chuyện thú vị liên quan tới kiếm.”

TVE 4U
Được bạn:Mot Sach đưa lên
vào ngày: 14 tháng 1 năm 2025

« Lùi
Giới Thiệu Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 38 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 142 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 181 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250
Tiến »