Ám Hà Truyện

Lượt đọc: 40483 | 6 Đánh giá: 9,3/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Giới Thiệu Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 38 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 142 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 181 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250
Tiến »
Chương 105
màn 7 - tiểu mãn 17

❊ ❊ ❊

Tô Mộ Vũ tỉnh lại từ giấc mộng, chép miệng một cái.

“Ăn cơm.” Cai ngục bực bội gõ song sắt.

“Đúng lúc đang đói.” Tô Mộ Vũ cười nói, nhìn cai ngục nhét đồ ăn qua song sắt, một cái bánh bột ngô, một bát cháo cháo gạo trắng trông không mấy sạch sẽ và một đĩa dưa muối. Nụ cười của hắn lập tức cứng lại trên mặt, lúc này hắn mới khôi phục tinh thần.

“Mau ăn đi.”

Tô Mộ Vũ lắc đầu: “Ngày nào cũng cháo loãng với dưa muối, có thể đổi món khác không?”

“Thế ngươi muốn ăn gì?” Cai ngục tức tối quát.

“Ta muốn ăn đậu hũ chiên.” Tô Mộ Vũ bình tĩnh trả lời.

Thủ vệ đầu tiên kinh ngạc, tiếp đó trợn tròn hai mắt như đang nghe chuyện nực cười nào đó. Hắn cao giọng cười ha hả: “Đậu hũ chiên? Ngươi nghĩ ngươi là khách quý chắc? Ngươi là tù nhân! Mau ăn cháo cho ta, không thì tới cháo cũng chẳng có mà ăn đâu!”

“Đậu hũ chiên, có phải loại nhân thịt không?” Một nam tử tóc trắng lẳng lặng xuất hiện bên cạnh cai ngục. Cai ngục kinh ngạc quay người, lập tức cúi mình hành lễ: “Thủy Quan đại nhân.”

Thủy Quan cúi người, cầm cái bánh bột ngô lên, gõ cái bốp lên mũ giáp của cai ngục, phát ra một tiếng “bộp”: “Cái bánh ngô này cứng thật. Tông chủ muốn bàn điều kiện với người ta, kết quả ngươi bố trí ăn uống như vậy à?”

Cai ngục do dự một chút rồi trả lời: “Tông chủ không dặn dò gì, xưa nay tù nhân trong Ảnh Ngục luôn ăn như vậy.”

“Đi, chuẩn bị đậu hũ chiên cho Tô công tử, phải là loại nhân thịt.” Thủy Quan tiện tay ném cái bánh bột ngô vào lòng cai ngục: “Tô công tử còn muốn ăn gì nữa.”

“Thêm một bát cơm tẻ nóng hổi là được.” Tô Mộ Vũ trả lời.

“Đi làm đi.” Thủy Quan ném một nén bạc ra, cai ngục nhận lấy, không dám nhiều lời, vội vàng rời khỏi Ảnh Ngục.

“Sao hôm nay lại rảnh rỗi tới thăm ta?” Tô Mộ Vũ thấy cai ngục rời khỏi mới hỏi.

“Có phải sáng nay có người tới Ảnh Ngục gặp ngươi không?” Thủy Quan hỏi.

“Đúng vậy.” Tô Mộ Vũ gật đầu.

“Ngươi có biết hắn là ai không?” Con ngươi của Thủy Quan hơi co lại.

“Không biết, nhưng đoán được.” Tô Mộ Vũ trực tiếp trả lời.

“Thế ngươi có biết tuy hắn đã rời khỏi mọi phong vân bão táp trong Thiên Khải Thành, nhưng vẫn là một người mà không ai dám chọc, là kẻ nguy hiểm tới mức cả Lang Gia Vương cũng cực kỳ e ngại không?” Thủy Quan nói đầy ẩn ý.

Tô Mộ Vũ thở dài một tiếng: “Cho dù biết thì đã sao, có gặp hắn hay không có phải chuyện ta quyết định được đâu.”

“Các ngươi trò chuyện cái gì?” Thủy Quan lại hỏi.

“Hắn muốn hợp tác với Ám Hà, nhưng không đưa ra điều kiện.” Tô Mộ Vũ lắc đầu: “Ta không đồng ý.

“Cũng không cự tuyệt?” Giọng nói của Thủy Quan mang theo ý lạnh.

“Hình như ngươi rất để ý tới người này?” Tô Mộ Vũ đã nhận ra điểm khác thường của Thủy Quan.

Thủy Quan khẽ thở dài một tiếng, gương mặt lại nở nụ cười châm biếm: “Chẳng qua là người này quá đáng sợ, so với Dịch Bặc, hắn đáng sợ hơn gấp mười gấp trăm lần, cho nên ta hơi thất thố. Ta chỉ muốn nhắc nhở Tô gia chủ, đừng có giao dịch với kẻ này.”

“Dịch Bặc chẳng thà vận dụng Ám Hà để ám sát Lang Gia Vương chứ không muốn hợp tác với người này. Đương nhiên ta cũng thấy nguy hiểm.” Tô Mộ Vũ gật đầu: “Ngươi yên tâm đi.”

“Được. Đại gia trưởng đã tiến hành ám sát Lang Gia Vương như kế hoạch của hắn, đương nhiên ám sát thất bại. Đại gia trưởng giả bộ bị thương, mượn cơ này yêu cầu Dịch Bặc chấp nhận cho tất cả sát thủ tinh nhuệ của Ám Hà vào Thiên Khải Thành.” Thủy Quan nói.

“Thời điểm rút kiếm sắp tới rồi.” Tô Mộ Vũ trầm giọng nói.

“Đúng. Thời điểm rút kiếm sắp tới rồi.” Thủy Quan cười lạnh đáp.

Quán trọ Triều Lai.

Tô Xương Hà nằm trên giường, người quấn đầy băng vải. Mộ Thanh Dương ngồi bên cạnh hắn, ném đồng Đào Hoa Tệ lên chơi.

“Danh sách kia đã phái người giao cho Thất thúc chưa?” Tô Xương Hà đột nhiên hỏi.

“Đã phái người đưa đi, theo tốc độ của Thất Thúc, chắc những người này đang trên đường rồi.” Mộ Thanh Dương trả lời. “Ta đọc tên trên đó rồi. Đại gia trưởng, ngươi đúng là tàn nhẫn.”

“Nói vậy là sao?” Tô Xương Hà cười nói.

“Bỏ qua mưu lược võ nghệ, trong danh sách của ngươi chỉ có một tiêu chuẩn.” Mộ Thanh Dương cố tình hạ thấp giọng: “Ai giết người giỏi nhất thì người đó tới.”

“Đây chẳng phải căn nguyên của Ám Hà hay sao? Tô Xương Hà nhướn mày: “Chỉ tiếc là trên danh sách của ta vốn phải có cả Mộ Từ Lăng, nhưng ta không tìm được.”

“Mộ Tử Lăng, gia chủ ba nhà đều sợ hắn tới mức nhốt hắn vào quan tài, đại gia trưởng lại dám dùng hắn?” Mộ Thanh Dương cũng cả kinh.

“Bọn họ quá ngu xuẩn, lực lượng của Mộ Tử Lăng đúng là đáng sợ. Nhưng bản thân Mộ Tử Lăng lại không hứng thú gì với hai chữ quyền thế, hắn chỉ muốn làm một thanh đao. Như vậy một gia chủ thống lĩnh gia tộc không nên suy nghĩ làm sao để khóa chặt thanh đao này mà là dùng đao cho tốt.” Tô Xương Hà trả lời.

“Ai da, nói cũng có lý.” Một giọng nói dũng mãnh vang lên ngoài phòng.

“Ai?” Mộ Thanh Dương thu hồi Đào Hoa Tệ, rút trường kiếm bên hông.

Cửa phòng bị đá văng ra, một nam tử mặc áo đỏ đứng bên ngoài. Hắn bước lên trước một bước, định đi vào, nhưng bị va một cái nên lại lùi ra.

Vì trên người hắn dắt một thanh mạch đao quá dài, khiến hắn đụng vào cửa.

Hắn nhún vai, thu mạch đao lại rồi đi vào.

“Mộ Tử Lăng!” Mộ Thanh Dương kinh ngạc hô to.

“Là ta là ta. Không cần kêu gào như thấy quỷ vậy đâu.” Mộ Tử Lăng nhếch miệng cười: “Bằng không ta giết ngươi.”

Tô Xương Hà mỉm cười bảo Mộ Tử Lăng thu kiếm: “Cuối cùng ngươi cũng tới tìm ta.”

Ánh mắt Mộ Tử Lăng lóe lên vẻ hung dữ: “Ngươi biết ta muốn tìm ngươi?”

“Chỉ cảm thấy đây là một khả năng.” Tô Xương Hà nhìn mạch đao của Mộ Từ Lăng nói: “Vì ta cảm thấy, cổ độc trên người ngươi còn chưa được giải.”

“Tên khốn kiếp Mộ Tử Trập lừa ta!” Mộ Tử Lăng cả giận nói: “Tên khốn kiếp ấy ở đâu? Ta muốn tính sổ với hắn.”

“Ta đoán hắn cũng đang ở Thiên Khải Thành.” Tô Xương Hà ngồi dậy khỏi giường: “Chúng ta trao đổi nhé. Bây giờ ta có thể bảo Mộ Thanh Dương chữa trị hoàn toàn cổ độc trên người ngươi.”

“Ngươi làm được?” Mộ Tử Lăng nhìn qua Mộ Thanh Dương.

Mộ Thanh Dương liếc mắt nhìn Tô Xương Hà một cái nói: “Không phải chuyện khó khăn gì.”

“Ngoài ra, ta có thể cho ngươi một cơ hội giết chết Mộ Tử Trập.” Tô Xương Hà bồi thêm.

“Chấp nhận.” Mộ Tử Lăng nói thẳng.

“Không hỏi điều kiện của ta?” Tô Xương Hà cười.

“Không cần, điều kiện của ngươi chỉ đơn giản là giúp ngươi giết người thôi.”

Mộ Tử Lăng vỗ thanh mạch đao bên người: “Trao đổi như vậy rất công bằng.”

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 14 tháng 1 năm 2025

« Lùi
Giới Thiệu Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 38 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 142 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 181 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250
Tiến »