Ám Hà Truyện

Lượt đọc: 39949 | 6 Đánh giá: 9,3/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Giới Thiệu Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 38 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 142 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 181 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250
Tiến »
Chương 129
màn 9 - hạ chí 6

❊ ❊ ❊

Tô Mộ Vũ cũng rót cho mình một chén rượu, nhìn người trước mặt, y bỗng có cảm giác quen thuộc. Không lâu trước kia, y cũng đeo một cái mặt nạ ác quỷ như vậy, che giấu vui buồn lo giận của mình dưới tấm mặt nạ này. Tô Mộ Vũ mỉm cười: “Cơ đường chủ nói năng vẫn cao thâm khó lường như xưa.”

“Cao thâm khó lường ư?” Cơ Nhược Phong nói đầy ẩn ý: “Ta còn tưởng mình đã nói rất rõ ràng.”

Tô Mộ Vũ gõ nhẹ ngón tay lên bàn: “Là cái gã dùng cung tên của Tạ gia nói với ngươi.”

Cơ Nhược Phong lắc đầu: “Ta tự có phán đoán của mình.”

“Cơ đường chủ đã bao giờ tới Vạn Quyển lâu chưa?” Tô Mộ Vũ trầm giọng nói.

Cơ Nhược Phong không tỏ ý kiến: “Biết đôi chút thôi.”

“Tầng cao nhất của Vạn Quyển lâu được gọi là Vô Vọng Xử, bên trong cất giữ tin tức bí mật của các môn phái thần bí nhất trên giang hồ, trong đó có Ám Hà, Tiêu Dao Ngự Phong Môn, cũng có...” Tô Mộ Vũ khẽ nhướn mày.

“Có Bách Hiểu Đường.” Cơ Nhược Phong cười nói: “Bách Hiểu Đường ta được tôn là thiên hạ bách hiểu, vốn đã chướng mắt với cái gọi là Vạn Quyển lâu đó, nhưng khổ nỗi trong Vạn Quyển lâu còn cất giữ tin tức về Bách Hiểu Đường chúng ta. Thứ này nếu bị đốt thì tốt, nếu vẫn còn lưu lại thì không thể để người khác lấy đi được.”

Tô Mộ Vũ cúi đầu suy nghĩ một lát, tiếp đó lấy từ trong lòng ra một quyển sách, đặt lên bàn: “Trên giá sách của Bách Hiểu Đường là ít nhất, chỉ đặt có một quyển này. Ta lấy được trong Vạn Quyển lâu nhưng chưa hề xem thử.”

Cơ Nhược Phong gõ nhẹ lên quyển sách, có vẻ cực kỳ để ý tới chuyện này: “Tô gia chủ là người thông minh. May là chúng ta tạm thời không là đối thủ. Nếu có ngày nào đó Bách Hiểu Đường và Ám Hà thành kẻ địch, thế thì Tô gia chủ sẽ là người đầu tiên ta phải giết chết.”

“Ta lấy quyển sách này ra không phải bán cho Cơ đường chủ một ân tình.” Tô Mộ Vũ giơ ngón tay đặt lên quyển sách: “Dù sao nếu ta đốt luôn nó trong đống lửa kia, đã chẳng có chuyện này. Ta lấy sách này là để bàn điều kiện với Cơ đường chủ.”

“Hung thủ tiêu diệt Vô Kiếm thành năm xưa là ai?” Cơ Nhược Phong nói đầy ẩn ý.

Tô Mộ Vũ khẽ nhíu mày: “Xem ra Cơ đường chủ đã biết thân phận của ta.”

“Trong trận chiến ở Vạn Quyển lâu ta đã nghe loáng thoáng, đã rất nhiều năm rồi không được thấy Triều Sinh Nhất Kiếm của Vô Kiếm thành.” Cơ Nhược Phong mỉm cười: “Đúng là bất ngờ, gia chủ Ám Hà Tô gia lại là hậu nhân của Vô Kiếm thành. Nếu chuyện này đồn ra ngoài, chắc nhiều người trong giang hồ cũng không dám tin.”

Tô Mộ Vũ trầm giọng nói: “Ta và Tô Xương Hà đều là kẻ vô danh, không phải người trong tam gia Ám Hà.”

“Kẻ vô danh... gia chủ Tô gia, trước mặt Bách Hiểu Đường, đặc biệt là trước mặt vị đường chủ ta đây, đừng tùy tiện để lộ một số tin tức.” Cơ Nhược Phong thu tay lại, lấy từ trong lòng ra một cây bút và một quyển sổ ghi chép, viết vài chữ lên đó. “Ám Hà từng có kế hoạch kẻ vô danh, thu nhận những đứa trẻ căn cốt tốt không trong ba nhà, bồi dưỡng từ từ, cuối cùng được ba nhà thu nhận dưới trướng, lần lượt ban cho họ của ba nhà.”

Tô Mộ Vũ nhíu mày nói: “Nhưng ta mới nói có ba chữ.”

“Nếu là Bách Hiểu Đường, đương nhiên phải từ ba chữ lấy được tin tức ba mươi chữ, ba trăm chữ, ba nghìn chữ.”Cơ Nhược Phong cất quyển sổ đi. “Tờ giấy này giá trị một trăm lạng bạc trắng, còn tờ giấy ghi Tô gia chủ là thiếu chủ Vô Kiếm thành giá trị một ngàn lượng. Còn quyển sách trong tay ngươi...”

“Ta đoán là mười vạn lượng.” Tô Mộ Vũ mỉm cười.

“Thiếu.” Cơ Nhược Phong cầm lấy một chiếc đũa, gõ lên tay Tô Mộ Vũ, tiếp đó trực tiếp rút quyển sách ra. “Đắt hơn đáp án mà ngươi muốn biết. Cho nên ta đồng ý trao đổi với ngươi. Chuyện đầu sỏ gây ra vụ án diệt môn Vô Kiếm thành chắc ngươi cũng tìm được đáp án trong Vạn Quyển lâu, nhưng ngươi không xác định nên mới muốn xác nhận lại ở chỗ ta.”

“Đúng vậy.” Tô Mộ Vũ không phủ nhận.

“Khi Vô Kiếm thành xuất thế, thiên hạ không có Ngũ Đại Kiếm Tiên gì cả, kiếm đạo Bắc Ly kém xa hiện tại. Phụ thân ngươi được gọi là kiếm thần, còn được tôn là một khi xuất kiếm, thiên hạ vô kiếm, một thanh Thu Thủy kiếm tung hoành giang hồ, không ai địch nổi. Nhưng tòa thành ở phía đông được tôn là thiên hạ vô song, thế nào là thiên hạ vô song? Vị thành chủ đầu tiên của Vô Song thành đã nói, kiếm pháp thiên hạ vô song, đao pháp thiên hạ vô song, nội công thiên hạ vô song. Phụ thân ngươi cướp một chữ lớn trên đỉnh đầu của họ, làm sao họ bỏ qua cho được?” Cơ Nhược Phong ngừng một chút rồi tiếp tục nói: “Vì thế phụ thân ngươi và thành chủ Vô Song thành thời đó là Lưu Vân Khởi đã có một trận tỷ thí kiếm đạo. Không ai trong giang hồ biết kết quả cuối cùng của trận chiến đó, nhưng không bao lâu sau Vô Kiếm thành đột nhiên biến mất khỏi giang hồ.”

“Trận chiến đó là phụ thân ta thắng.” Tô Mộ Vũ trầm giọng nói: “Sau đó có lần người cao hứng đã nói với ta. Không phải ông ấy vui vì chiến thắng mà là quen được người có thể sóng vai với mình trong kiếm đạo.’

“Phụ thân ngươi coi Lưu Vân Khởi là tri kỷ, nhưng Lưu Vân Khởi lại bố trí sát cục với hắn.” Cơ Nhược Phong trả lời.

“Ta hiểu rồi.” Tô Mộ Vũ gật đầu.

“Mấy năm nay Vô Song thành càng lúc càng suy thoái, không phải không liên quan gì tới phẩm tính của người làm thành chủ. Nếu mấy thế hệ liền vẫn là tiểu nhân như vậy, thế thì hai chữ Vô Song chẳng cần người khác cướp mất, bản thân nó tự bỏ đi rồi. Ví dụ như hiện giờ, giang hồ đệ nhất thành đã là Tuyết Nguyệt.” Cơ Nhược Phong đứng dậy. “Thành chủ thế hệ này là Tống Yến Hồi, phẩm tính không tệ, nhưng bị trói buộc quá nặng, cách cảnh giới Kiếm Tiên một bước mà không cách nào vượt qua nổi. Nếu ngươi tới trả thù Vô Song thành, hắn là đối thủ lớn nhất của ngươi.

Tô Mộ Vũ khẽ cúi đầu, như đang suy tư gì đó.

“Chuyện lần đó là Lưu Vân Khởi và thuộc hạ thân tín đích thân ra tay, không báo cho các trưởng lão trong Vô Song thành, Tống Yến Hồi càng không biết được. Nếu ngươi tới trả thù, chắc bọn họ cũng rất hoang mang. Nhưng Lưu Vân Khởi vẫn chưa chết, hắn bế quan trong Kiếm Lư ở Vô Song thành đã nhiều năm.” Cơ Nhược Phong tiếp tục nói.

“Cơ đường chủ thấy sao?” Tô Mộ Vũ hỏi.

Cơ Nhược Phong sửng sốt, tiếp đó cười nói: “Tuy Tô gia chủ lớn lên trong Ám Hà, nhưng ta cảm thấy trên người ngươi có khí chất kiếm khách. Ta cảm thấy ngoài giết người báo thù ra còn có cách tốt hơn.”

“Ồ? Xin rửa tai lắng nghe.” Tô Mộ Vũ trả lời.

“Gia chủ Ám Hà hỏi kiếm Vô Song thành, ngươi thấy sao?” Cơ Nhược Phong cất cao giọng nói: “Nếu có chuyện hay như vậy để xem, chắc chắn ta sẽ tới quan sát. Cáo từ. Tô gia chủ.”

“Cung tiễn Cơ đường chủ.” Tô Mộ Vũ cúi đầu nói.

Cơ Nhược Phong đi được vài bước rồi lại quay người: “Tô gia chủ, thật ra ta muốn tặng ngươi một lời khuyên. Rời khỏi Ám Hà đi, ta biết các ngươi muốn làm gì, nhưng mấy trăm năm qua Ám Hà luôn giết người, chỉ dựa vào vài người các ngươi khó mà thay đổi được.”

Tô Mộ Vũ cầm bình rượu trên bàn, dũng mãnh hiếm thấy, uống một hơi cạn sạch: “Chuyện này thì không phiền Cơ đường chủ lo thay.”

“Coi như ta lắm lời.” Cơ Nhược Phong xua tay, lẳng lặng rời khỏi.

TVE 4U
Được bạn:Mot Sach đưa lên
vào ngày: 14 tháng 1 năm 2025

« Lùi
Giới Thiệu Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 38 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 142 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 181 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250
Tiến »