Ám Hà Truyện

Lượt đọc: 40108 | 6 Đánh giá: 9,3/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Giới Thiệu Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 38 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 142 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 181 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250
Tiến »
Chương 168
màn 11 - đại thử 3

❊ ❊ ❊

Màn đêm buông xuống.

Ngược lại Tứ Hoài thành lại càng náo nhiệt.

Thành chủ đời đầu của Vô Song thành đã từng trợ giúp khai quốc hoàng đế Bắc Ly chinh chiến thiên hạ, vì vậy Vô Song thành có quyền độc lập cực lớn trong phạm vi xung quanh. bao gồm cả Tứ Hoài thành. Nơi này không có luật cấm đi lại ban đêm, cho nên đến tối xung quanh thắp đèn dầu sáng trưng, trong quán rượu ăn uống linh đình, khắp nơi này võ sĩ cầm đao đeo kiếm đi qua đi lại.

Trong đó cũng có cả Tô Mộ Vũ.

Đáng lẽ sắp phải nghênh đón một trận đại chiến, giờ hắn cần bồi dưỡng kiếm khí, tìm một nơi yên tĩnh không người, tốt nhất là rừng sâu núi thẳm. Nhưng Tô Mộ Vũ lại ở lại trong Tứ Hoài thành, hắn muốn quan sát tòa thành này, cảm thụ xem thế nào mới thật là võ thành thiên hạ vô song!”

“Giết hắn! Kim Đao Khách! Giết hắn đi! Đừng có lưu thủ!” Trong một quán rượu vang lên tiếng rống của đám người.

Tô Mộ Vũ bị tiếng hét đó thu hút, dừng chân, do dự một lát rồi đi vào. Quán rượu này rất lớn, nhưng khách uống rượu lại không ngoan ngoãn ngồi trên ghế mà giơ cao chén rượu trong tay, vây quanh một cái bục dài chính giữa quán rượu. Trên bục là hai người đang giao đấu!

Hai người này đều đeo mặt nạ quỷ, trong đó một người lưng hùm vai gấu, cực kỳ cao lớn, tay cầm một thanh đại khảm đao vàng kim, có lẽ là Kim Đao Khách mà bọn họ vừa nói. Còn một kiếm khách khác thân hình gầy gò, cầm một thanh kiếm sắt loang lổ rỉ sét, thân kiếm đầy vết mẻ. Trong lúc giao đấu với Kim Đao Khách, rõ ràng hắn ở thế yếu, bị thanh đại khảm đao ép tới mức chỉ có thể trốn trái trốn phải, trường kiếm trong tay đỡ được vài chiêu, trông như sẽ vỡ vụn bất cứ lúc nào.

“Vì sao binh khí mà bọn họ sử dụng lại chênh lệch lớn như vậy?” Tô Mộ Vũ hỏi.

Người bên cạnh liếc mắt nhìn Tô Mộ Vũ một cái, không để ý tới hắn. Nhưng chủ quán ngồi bên mé hút thuốc lại giải thích: “Không phải ai cũng có thể lên đánh lôi đài, người tới đánh lôi đài phải trả tiền mua một món binh khí ở chỗ ta rồi mới có tư cách đi lên. Thằng nhóc kia chỉ có ba miếng tiền đồng, ta cũng chỉ có thể bới trong đống rác ra một cây quạt sắt đưa cho hắn.”

“Giết hắn! Giết hắn!” Khách uống rượu hô hào như phát điên.

“Giết hắn thì có lợi ích gì? Tất cả mọi người đều đặt Kim Đao Khách, cho dù hắn thắng thì các ngươi cũng không thắng được tiền.” Chủ quán bất đắc dĩ nhìn hai cái bàn sắt trước mặt, trong đó một cái chất đống tiền bạc, một cái khác thì rỗng tuếch. Theo lẽ thường, người đặt cược thắng sẽ được chia khoản tiền thua theo tỷ lệ. Nhưng trận quyết đấu như hôm nay rõ ràng là lãng phí thời gian. Đột nhiên một luồng sáng lóe lên trước mặt chủ quán, tiếp đó là một tiếng động thanh thúy.

“Cuối cùng cũng có người đặt cược vào thằng nhóc kia à...” Bên cạnh có người bĩu môi: “Nhưng keo kiệt quá đấy, mới có...”

“Một khối vàng!” Chủ quán kinh ngạc há hốc miệng, trong quán rượu nho nhỏ của hắn, chịu bỏ một lạng bạc ra đặt cược đã là khách sộp, một khối vàng giá trị gấp mấy lần cả bàn tiền bạc bên kia. Nhưng không ngờ khối vàng này lại đặt cược người cầm kiếm đang bị áp đảo tới sắp thua cuộc.

Chủ quán vội vàng ngẩng đầu lên, nhìn về phía người trẻ tuổi vừa hỏi chuyện, Người trẻ tuổi này mặt mày tuấn tú, chắc là con cháu thế gia, hèn gì đặt cược xa hoa như vậy, chỉ tiếc là hắn ném khoản tiền này xuống sông rồi!

“Người kia gọi là Kim Đao Khách, thế người này thì sao?” Tô Mộ Vũ hỏi.

Chủ quán nhếch miệng cười nói: “Hắn tự đặt biệt danh cho mình, gọi là Hắc Liệp Nhân.”

“Được, thế thì ta đặt cho nhóc ăn mày.” Tô Mộ Vũ cất cao giọng nói: “Ta cược hắn thắng.”

Chủ quán cười gian xảo, nếu tiền của bên thua nhiều hơn bên thắng, thế thì phần thừa ra sẽ là của quán rượu. Đám đệ tử thế gia giang hồ thường hay tự tin tới ngu xuẩn, bị lừa bỏ cả đống bạc ra mà không biết; thắng bại trong trận giao đấu trên bục đã rõ ràng như vậy rồi mà còn tới đưa tiền.

Nhưng trận đấu tên bục lại tiếp tục giằng co mười hiệp mà vẫn không phân thắng bại. Kim Đao Khách đã bắt đầu thở hổn hển, thanh kim đao trong tay hắn tuy có lực sát thương rất lớn, nhưng lại quá nặng nề, thân thể cũng khó mà gánh chịu được. Còn binh khí trong tay Hắc Liệp Nhân có thể coi là không trọng lượng, đánh lâu như vậy không tốt cho hắn.

“Khốn kiếp!” Kim Đao Khách gầm lên một tiếng, nâng kim đao trong tay lên, lao thẳng về phía trước, húc bay Hắc Liệp Nhân rồi vungd dao tới. Chiêu này tập trung toàn bộ sức lực còn sót lại của Kim Đao Khách, Hắc Liệp Nhân không thể tránh nổi, bị đâm trúng.

“Kết thúc!” Dưới bục có người hoan hô.

Tô Mộ Vũ khẽ mỉm cười: “Thú vị.”

Chỉ thấy sau khi bị hất bay, Hắc Liệp Nhân vung kiếm trên không trung ngăn cản kim đao, tiếp đó một tiếng vang giòn dã cất lên, lưỡi kiếm rỉ sét trong tay hắn đã bị phá nát. Nhưng Hắc Liệp Nhân như đã đoán trước thời khắc này, sau khi rơi xuống đất, hắn phất ống tay áo một cái, thu toàn bộ mảnh vỡ vào tay áo, vung thẳng tới.

Kim Đao Khách lập tức thu đao thối lui, nhưng ngay trước khi hắn hạ xuống đất, Hắc Liệp Nhân đã tung người nhảy tới.

Mọi người kinh ngạc trầm trồ: “Thân pháp nhanh quá.”

“Cuối cùng thợ săn cũng lộ răng nanh.” Tô Mộ Vũ cười nói: “Lần này... ta thắng.”

Vừa dứt lời, Hắc Liệp Nhân đã lao tới bên cạnh Kim Đao Khách, giơ tay phải lên nắm lấy bả vai Kim Đao Khách, vai thái hạ thấp nắm lấy đùi phải của Kim Đao Khách, sử dụng công phu cầm nã, đột nhiên vung cao, ném thẳng Kim Đao Khách ra khỏi bục tỷ võ.

“Mau tránh ra!” Chủ quán hét lớn.

Đám người còn đang hưng phấn hò hét dưới bục lập tức đờ đẫn, sau tiếng hét của chủ quán mới phản ứng lại, cuống quít chạy theo đủ mọi hướng. Tô Mộ Vũ lại điểm mũi chân lướt tới, đỡ lấy Kim Đao Khách cường tráng đang ngã xuống rồi chậm rãi hạ xuống đất.

Một người cao to là vậy nhưng tới tay hắn lại nhẹ nhàng như lông chim. Hắc Liệp Nhân trên bục tháo mặt nạ quỷ, nhìn về phía hắn.

Tô Mộ Vũ ngẩng đầu nhìn lên, thấy vậy cũng cả kinh, không ngờ đây chỉ là một thiếu niên, trông cùng lắm là mười ba mười bốn tuổi, làn da ngăm đen, đôi mắt vừa đen lại vừa sáng, như đứa trẻ trưởng thành trong môi trường săn bắn nơi rừng núi; rất hợp với cái tên của hắn. Hắc Liệp Nhân đầu đầy mồ hôi, vừa rồi ra chiêu như vậy đã dùng hết sức lực của hắn.

“Có phải rơi khỏi bục tỷ võ là thua rồi không?” Tô Mộ Vũ hỏi chủ quán rượu.

Chủ quán ngây ra một lát, tiếp đó gật đầu nói: “Đúng. Hắc Liệp Nhân thắng. Hắc Liệp Nhân thắng.’

“Chết tiệt!”

Kim Đao Khách đứng từ dưới đất dậy, đòn vừa rồi không khiến hắn bị thương, hắn tháo mặt nạ ra, là một gã cao to để râu quai nón. Kim Đao Khách cầm chén rượu bên cạnh lên, ngửa đầu uống một hơi cạn sạch rồi vác đao nhảy lên bục tỷ võ.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 14 tháng 1 năm 2025

« Lùi
Giới Thiệu Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 38 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 142 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 181 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250
Tiến »