Ám Hà Truyện

Lượt đọc: 40057 | 6 Đánh giá: 9,3/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Giới Thiệu Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 38 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 142 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 181 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250
Tiến »
Chương 131
màn 9 - hạ chí 8

❊ ❊ ❊

“Hạc Vũ dược trang chính thức khai trương!” Tô Xương Hà đứng ngoài cửa lớn dược trang, cao giọng hô.

Tô Triết ngồi xổm trong góc, nghe tiếng hô đó lập tức lấy tẩu thuốc trong tay ra, giơ tay châm lên kíp pháo, sau đó tiếng pháo nổ lách tách vang lên.

Mọi người đứng ngoài cửa tiệm thuốc đều che lỗ tay, giấy đỏ bay tán loạn, sương khói mịt mờ, ai cũng mỉm cười.

Tô Xương Hà đứng phía trước, nhìn cảnh tượng này, đột nhiên nghĩ tới một từ mà Tô Mộ Vũ từng nói.

Khói lửa.

Hắn nói trong Ám Hà không có khói lửa, cho nên hắn thường chạy tới sau núi. Hắn nói ở đó thi thoảng lại ngửi thấy mùi khói bếp từ các thôn trang nhỏ lẻ xa xa. Đây là mùi hương khiến hắn an tâm, trong sách gọi mùi hương đó là khói lửa.

Nhưng đáng buồn cười là, Tô Mộ Vũ đứng ở đâu cũng như một người không dính khói lửa phàm tục.

Nghe rất mâu thuẫn, rất nực cười. Tô Xương Hà ngửi mùi thuốc pháo tràn ngập trong không khí, mỉm cười, thầm nghĩ: “Thế này cũng xem như khói lửa nhỉ.”

“Dược trang?” Trong số những người đứng xem có người hiểu chuyện chọc ghẹo: “Không tính những hiệu thuốc nhỏ thì trong Nam An thành có sáu mươi ba dược trang lớn lớn nhỏ nhỏ, còn có tứ đại danh y, ba mươi thái thủ. Dược trang của ngươi có cao nhân nào trấn giữ?”

Bạch Hạc Hoài bước lên trước một bước: “Là ta.”

Người kia vốn chỉ định tới góp vui, không ngờ người đứng ra tiếp lời lại là một cô gái trẻ trung xinh đẹp, không nhịn nổi nuốt nước miếng một cái, chẳng chịu yếu thế: “Ngươi? Cô bé ơi mau về nhà giúp sư phụ mài thuốc đi, đừng chạy ra quấy rối, gọi sư phụ ra đây.”

“Xin hỏi vị tiên sinh này, có phải mỗi ngày giờ Dần là huyệt Phong Môn trên người lại đau ê ẩm không?”

Bạch Hạc Hoài trầm giọng hỏi. Người hỏi chuyện ngạc nhiên: “Làm sao cô biết? Khi còn trẻ làm việc chân tay nhiều, tới lúc già dẫu sao cũng phải chịu khổ.”

“Thế thì vì sao cứ tới giờ Hợi là huyệt Bách Hội lại đau đớn không thôi?” Bạch Hạc Hoài truy hỏi: “Khi còn trẻ làm việc tay chân, không tới mức làm hỏng cả đầu óc đấy chứ. Bệnh của ngươi mà không chữa thì chỉ có nước đi gặp Diêm Vương.”

Người hỏi chuyện lập tức quỳ sụp xuống đất: “Thần y! Ta tìm chỗ chẩn bệnh đã lâu, chỉ mong chữa được bệnh tật cả đời này, nhưng toàn là phí công phí sức, không ai nhìn ra có bệnh tật gì, chỉ đưa một đống thuốc, uống mãi không thấy đỡ.”

“Ngươi nói khi còn trẻ ngươi hay làm việc nhà nông, thế làm việc xong có phải ngươi đi tắm không?” Bạch Hạc Hoài hỏi.

“Đương nhiên rồi. Nước giếng chỗ chúng ta rất mát, mỗi lần làm việc xong là dội một gáo nước lên đầu, cực kỳ sảng khoái.” Người hỏi chuyện trả lời.

“Thế thì đúng rồi, nóng lạnh giao thoa, âm dương tương đấu, bệnh của ngươi không phải từ ngoài vào mà là tổn thương ở trong. Ta cho ngươi một đơn thuốc, ngươi trở về dùng trong bảy bảy bốn chín ngày, thuốc hết là bệnh khỏi. Ngươi là vị khách đầu tiên khai trương dược trang, bản thần y không thu tiền của ngươi.”

“Đa tạ thần y.” Người hỏi chuyện như đổi hẳn thành sắc mặt khác, từ khinh bỉ biến thành khóc lóc đau buồn, vội vàng chạy vào.

Người khác đứng xem thấy vậy cũng không nhịn nổi, có người cao giọng nói: “Vị nữ thần y này xem bệnh gì?”

“Thương tích triệu chứng gì cũng vậy, một câu thôi, chỉ cần không chết, đều cứu được!” Lần này tới phiên Tô Mộ Vũ trả lời.

“Ta cũng muốn xem bệnh! Ta là người thứ hai, có thể bớt chút tiền không?” Người kia hỏi.

“Tiền khám miễn phí, tiền thuốc giảm nửa!” Tô Mộ Vũ trả lời.

“Thế thì xem cho ta, xem cho ta!” Người nọ vội vàng chạy vào.

Tô Mộ Vũ nói với những người còn lại: “Hôm nay những người còn lại tới chẩn bệnh, tiền khám không thu, chỉ thu tiền thuốc!”

Mọi người ào ào chạy thẳng vào.

“Triều Nhan, tiếp đón giúp ta một chút.” Tô Mộ Vũ nói với Triêu Triều Nhan bên cạnh.

Triêu Triều Nhan ở trong thôn nhiều năm, thấy cảnh này cũng rất hưng phấn: “Được thôi.”

Tô Triết đứng ở cửa, nhìn cảnh tượng này, hút một hơi thuốc rồi im lặng một lúc lâu.

Tô Xương Hà tò mò đi sang: “Triết thúc, ngây ra đó làm gì?”

Tô Triết buông tẩu thuốc xuống, nói đầy ẩn ý: “Tốt xấu gì thì năm xưa ông đây cũng là sát thủ đỉnh cấp chấn nhiếp một phương, giờ chỉ đi đốt chút pháo.”

“Thế Triết thúc muốn làm gì?” Tô Xương Hà hỏi.

“Tốt xấu gì cũng nên cắt vải đỏ chứ?” Tô Triết trả lời thật lòng.

“Tiết thúc, suy nghĩ của ngươi có vẻ hơi ngốc.” Tô Xương Hà cũng trả lời rất nghiêm túc.

Trong dược trang, đội ngũ đã xếp thành hàng dài, Bạch Hạc Hoài ngồi trên ghế, đang bắt mạch cho hết người này tới người khác. Những người tới xem không ai bệnh nặng, chỉ có một số bệnh tật lặt vặt lâu ngày, đối với đệ tử chân truyền Dược Vương Cốc như Bạch Hạc Hoài thì quá đơn giản. Chỉ thấy cô đặt nhẹ tay lên bắt mạch những người đó rồi lưu loát nói một hồi, khiến đối phương gật đầu lia lịa, sau đó lại vung bút, viết một đơn thuốc lên giấy. Có thể nói là thể hiện rõ phong thái thần y.

Tô Mộ Vũ thì phụ trách bốc thuốc cho những người bệnh khác, tuy hắn chưa bao giờ học y thuật, nhưng lúc trước ở cạnh Bạch Hạc Hoài trong Tiền Đường thành, cực kỳ quen thuộc với các loại dược liệu, phân lượng dược phẩm hoàn toàn không sai sót. Đương nhiên, trong số người bệnh cũng có không ít cô gái, thấy một vị tiểu lang quân tuấn tú đứng bốc thuốc, trái tim đã đập thình thịch, lại nhiễm thêm căn bệnh tương tư.

Cứ thế bận bịu từ sáng tới tối. Mọi người gọi một bàn rượu và đồ ăn ngon, chúc mừng ngày khai trương thuận lợi. Đang lúc mọi người ăn uống hứng khởi, đột nhiên có tiếng đập cửa. Tô Xương Hà cao giọng hô: “Mời vào.”

Chỉ thấy một người dáo da dáo dác, lấm la lấm lét đẩy cửa đi vào, chính là người lên tiếng buổi sáng.

Triêu Triều Nhan nghi hoặc: “Ngươi tới đây làm gì? Lại gây chuyện à?”

“Không phải, đều là người một nhà.” Tô Xương Hà vẫy tay, ném một nén bạc lớn sang: “Cầm lấy, biểu hiện hôm nay không tệ, lần sau còn gặp chuyện như vậy sẽ lại tới tìm ngươi.”

Người nọ nhận nén bạc, vui vẻ nói: “Đâu có đâu có. Vẫn là thần y có bản lĩnh, tuy tiểu nhân diễn kịch nhưng thần y lại thật sự chữa bệnh cho ta.”

“Bốn mươi chín ngày, không được thiếu ngày nào đâu.” Bạch Hạc Hoài lại có vẻ không hề kinh ngạc, nhướn mày nói.

“Vâng vâng!” Người nọ lập tức xoay người rời khỏi.

Tiếp đó lại có vài người đi vào đòi tiền, cũng là những người tụ tập ngoài cửa. Giờ xem ra quá nửa số người ban sáng là Tô Xương Hà bố trí.

“Cô đã biết trước rồi à?” Tô Mộ Vũ hỏi Bạch Hạc Hoài.

Bạch Hạc Hoài nhún vai: “Hắn nói hắn có cách, không ngờ lại là cách này. Cha chó nói không sai, đúng là bụng đầy ý xấu.”

“Ha ha ha, sau ngày hôm nay, trong Nam An thành này không ai không biết tới Hạc Vũ dược trang của thần y.” Tô Xương Hà cười đắc ý: “Yên tâm đi, một nửa số khách hôm nay là giả, nhưng ngày mai khách khứa sẽ đạp nát cửa tiệm của chúng ta!”

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 14 tháng 1 năm 2025

« Lùi
Giới Thiệu Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 38 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 142 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 181 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250
Tiến »