Ám Hà Truyện

Lượt đọc: 40478 | 6 Đánh giá: 9,3/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Giới Thiệu Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 38 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 142 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 181 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250
Tiến »
Chương 104
màn 7 - tiểu mãn 16

❊ ❊ ❊

Sau khi người áo đen rời khỏi không bao lâu, Tô Mộ Vũ dựa người vào góc ngủ thiếp đi. Hắn nằm mơ, mơ thấy mấy năm trước, trận chiến Ma giáo đông chinh chấn động thiên hạ vừa kết thúc, bọn họ từ biệt Lý Hàn Y ở Tuyết Nguyệt Thành, chuẩn bị trở về Ám Hà.

Trời chiều đã ngả về tây, hai người đi đường mệt mỏi, bèn dừng chân dưới một mái hiên.

“Thế này không đúng.” Tô Xương Hà nhìn đường phố không một bóng người, khẽ nhíu mày: “Giờ mới là hoàng hôn nhưng trên đường không một bóng người.”

“Ha ha ha.” Tô Mộ Vũ mỉm cười.

Tô Xương Hà không hiểu nguyên nhân, nghi hoặc nói: “Ngươi cười cái gì?”

“Hôm nay là giao thừa, đương nhiên trên đường không có ai. Ngay cả thương lái chăm chỉ nhất, giờ phút này cũng phải trở về.” Tô Mộ Vũ lắc đầu cười: “Cho nên chuyện này không kỳ lạ.”

“Ồ, hôm nay là giao thừa à.” Tô Xương Hà lạnh nhạt nói.

Hai người không nói năng gì tiếp, Tô Mộ Vũ ngẩng đầu nhìn ánh nắng chiều trên không trung, Tô Xương Hà lấy ra túi nước, bắt đầu uống.

“Thơm quá.” Tô Mộ Vũ đột nhiên hít cái.

“Đúng là rất thơm.” Tô Xương Hà cũng ngửi thấy: “Mùi gì vậy?”

“Là mùi đậu hũ chiên.” Tô Mộ Vũ thản nhiên đáp: “Đồ ăn thường thấy trong gia đình bình thường, là một loại đậu hũ khá xốp, được chiên trong dầu, nhà có tiền còn cho thêm thịt.”

“Có muốn ăn không?” Tô Xương Hà liếm môi: “Tới cướp một ít?”

“Giao thừa hàng năm là ngày lành hiếm có của những người nghèo khổ, đừng gây thêm phiền não cho người ta trong ngày này.” Tô Mộ Vũ lắc đầu, phủi bụi đất trên người: “Chúng ta đi tiếp thôi.”

“Lúc bé ngươi có mong đến Tết không?” Tô Xương Hà đột nhiên hỏi.

Tô Mộ Vũ gật đầu: “Đương nhiên, quãng thời gian ăn Tết là vui vẻ nhất. Cho dù một năm trước có bao nhiêu phiền não, khi năm mới đến dường như đều được quét sạch. Mọi người vui vẻ ăn một bữa cơm, đợi tới khi trời sáng, tất cả lại là một khởi đầu mới.”

“Ngươi nói quá sách vở. Ta nghe nói mọi người thích ăn Tết chỉ vì những thứ bình thường tiếc không ăn, tới Tết sẽ lấy ra ăn.” Tô Xương Hà nói.

“Đúng là người bình thường sẽ như vậy. Nhưng khi nhỏ ta sống trong gia đình giàu có, không có cảm giác gì về chuyện này.” Tô Mộ Vũ trả lời.

Tô Xương Hà duỗi người: “Quên mất trước kia ngươi là công tử nhà giàu.”

“Ngươi chưa bao giờ ăn Tết à?” Tô Mộ Vũ hỏi.

Tô Xương Hà cười tự giễu: “Từ khi có ký ức đã lưu lạc cùng đệ đệ, sau thì bị kéo vào Ám Hà. Trong Ám Hà làm gì có chuyện ăn Tết, cho nên ta cũng chưa bao giờ ăn Tết.”

“Đáng tiếc.Cũng tiếc là bây giờ không có quán rượu nào buôn bán, nếu không đã mời ngươi uống một chén.” Tô Mộ Vũ trả lời.

Trong lúc hai người nói chuyện, một cánh cửa gỗ đột nhiên bật mở, một vị lão phu nhân lưng còng lọm khọm đang đứng đó, thần sắc hơi kinh ngạc: “Các ngươi là...”

“Bà cụ đừng sợ, chúng ta chỉ là lữ khách qua đường, dừng chân nghỉ ngơi một chút, giờ đi ngay đây.” Tô Mộ Vũ nhẹ nhàng nói.

“Tết nhất mà còn phải đi đường à?” Lão phu nhân nhìn Tô Mộ Vũ, là một người trẻ tuổi mặt mũi hiền lành.

“Đúng vậy, đi làm chút chuyện, dọc đường trì hoãn.” Tô Mộ Vũ gật đầu: “Tô Xương Hà, chúng ta đi thôi.”

“Ài, ngày giao thừa chỉ có quán trọ trong thành còn mở cửa, các ngươi phải đi bốn năm canh giờ mới tới đại thành gần nhất. Vào đây ăn bữa tất niên đi.” Lão phu nhân kéo ống tay áo Tô Mộ Vũ.

“Ơ?” Tô Mộ Vũ sửng sốt.

“Ồ?” Tô Xương Hà mỉm cười.

Tô Mộ Vũ nhìn về phía vị lão phu nhân, không biết vì sao trong ánh mắt lão phu nhân không phải vẻ nhiệt tình mà là... cầu khẩn.

“Được.” Tô Mộ Vũ gật nhẹ đầu.

Hai người theo lão phu nhân đi vào trong nhà, gian nhà khá tối, chỉ thắp một cái đèn dầu, trong bếp lửa vẫn còn cháy. Lão phu nhân rót cho bọn họ một chén nước ấm rồi đi vào trong bếp. Tô Xương Hà quan sát gian nhà, hỏi đầy ẩn ý: “Không sợ bị lừa à?”

“Sát thủ có vô sỉ đến đâu đi nữa cũng không giết người vào giao thừa.” Tô Mộ Vũ nhìn gian nhà này, rõ ràng, chủ nhân của gian nhà rất nghèo khổ, có thể nói căn nhà chỉ có bốn bức tường. Tô Xương Hà tìm một chỗ ngồi, hít một hơi: “Là đậu hũ chiên mà ngươi nói.”

“Ừ.” Tô Mộ Vũ nhìn hai bài vị trong góc phòng, phía trước mỗi bài vị đặt một quả trứng.

“Ngày như vậy nên ngồi xuống ăn một bữa cơm nóng hổi, sao lại phải đi đường. Nếu cha mẹ các ngươi biết hôm nay các ngươi không có chỗ nghỉ chân, chắc sẽ rất đau lòng.” Lão phu nhân bê hai đĩa đồ ăn lên, một đĩa là rau xào bình thường, một đĩa là đậu hũ chiên mà Tô Mộ Vũ vừa nói.

Tô Mộ Vũ vội vàng đi tới đỡ đồ ăn trong tay lão phu nhân, đặt lên bàn: “Bà cụ, trong nhà của người chỉ có một mình người thôi sao?”

Lão phu nhân ngạc nhiên, tiếp đó gật đầu: “Ừ.”

“Con cái người đâu?” Tô Xương Hà đột nhiên hỏi.

Lão phu nhân xoay người: “Chiến tranh với Nam Quyết, chết rồi.”

“Xin lỗi.” Tô Mộ Vũ đánh mắt với Tô Xương Hà một cái, tiếp đó cúi đầu với lão phu nhân.

“Không sao. Vốn còn nói năm nay đánh trận xong là về ăn Tết. Vừa rồi ta nghe ngoài cửa có tiếng động, còn tưởng là tin tức mà đồng bọn của nó hắn đưa về là sai lầm, tưởng nó đã về, không ngờ lại gặp các ngươi. Ta coi như ngươi được nó đưa tới ăn Tết với ta.” Lão phu nhân lau giọt lệ nơi khóe mắt, lại đi vào phòng bếp. “ Các ngươi ăn trước đi, ta xào hai quả trứng gà.”

“Tô Mộ Vũ, ngươi không lừa ta, đậu hũ chiên này ngon thật.” Tô Xương Hà ngồi bên bàn, ăn xong một miếng đậu hũ chiên: “Nhưng không giống như ngươi nói, bà cụ này tuy nghèo nhưng cũng cho thịt vào trong.”

“Bà ấy có hẹn với con trai, đáng lẽ năm nay con trai sẽ về ăn Tết. Đó là làm cho con trai mình.” Tô Mộ Vũ thở dài một tiếng: “Tuy người khác nói con trai bà ấy đã chết, nhưng bà ấy vẫn ôm chút hy vọng.”

“Đây là bữa tất niên đầu tiên trong đời ta.” Tô Xương Hà mỉm cười, tiếp đó cất cao giọng nói: “Bà cụ, mau tới đây cùng ăn.”

Đêm khuya tĩnh lặng, cuối cùng tiếng pháo bên ngoài cũng ngừng. Tô Mộ Vũ và Tô Xương Hà rời khỏi căn phòng mà lão phu nhân đã thu xếp cho mình. Tô Xương Hà đặt một nén bạc lên bàn ăn.

“Hào phóng vậy à?” Tô Mộ Vũ cười nói.

“Không thể tưởng tượng nổi. Tô Mộ Vũ xưa nay luôn có tiếng tốt lại chẳng để lại thứ gì, ngược lại Tống Táng Sư giết người như ma lưu lại một nén bạc.” Tô Xương Hà nhướn mày.

“Cơm nước xong, ta để lại năm đồng tiền trên người cho bà cụ.” Tô Mộ Vũ trả lời.

“Sao chỉ có năm đồng?” Tô Xương Hà bĩu môi.

“Vì ta tổng cộng chỉ có sáu đồng, còn một đồng phải mua màn thầu.” Tô Mộ Vũ thành thật trả lời.

“Ài. Quỷ nghèo.” Tô Xương Hà đẩy cửa đi ra ngoài, bước được mười bước, hắn đột nhiên ngừng chân, quay đầu lại.

Tô Mộ Vũ cũng ngừng bước: “Sao vậy?”

“Giao thừa vui vẻ. Tô Mộ Vũ.” Tô Xương Hà nhếch miệng cười nói.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 14 tháng 1 năm 2025

« Lùi
Giới Thiệu Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 38 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 142 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 181 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250
Tiến »