Ám Hà Truyện

Lượt đọc: 39893 | 6 Đánh giá: 9,3/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Giới Thiệu Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 38 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 142 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 181 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250
Tiến »
Chương 181
màn 11 - đại thử 17

❊ ❊ ❊

Trường Sinh môn.

Kiếm Vô Địch lại rút kiếm, lần này trường kiếm chém ra khiến bầu trời đêm u tối lóe lên một vệt sáng. Khoảnh khắc đó toàn bộ màn đêm đột nhiên trở nên rực rỡ như ban ngày. Tiếp đó ba thanh đoản kiếm bên hông Kiếm Vô Địch cũng rời vỏ bay ra, quay quanh nguy hiểm. Ánh kim trên thân kiếm lưu chuyển, như sẽ đánh về phía Tô Mộ Vũ bất cứ lúc nào.

Còn Tô Mộ Vũ cũng rút kiếm, một cơn gió lạnh thổi qua khoảng sân, mọi người đều cảm thấy một hơi lạnh, khiến buổi tối Đại Thử oi bức nóng nực này trở nên thoải mái. Hứa An sờ lên gò má mình, lạnh nhạt nói: “Hình như trời mưa.”

Nhưng Cát Tu ngẩng đầu, khẽ nhíu mày: “Đâu có.”

Hai luồng kiếm khí giao tranh.

Kiếm khí kim quang lập tức thôn tính kiếm khí của Tô Mộ Vũ, nhưng tiếp đó thân hình Tô Mộ Vũ biến mất tại chỗ. Kiếm Vô Địch thu hồi trường kiếm, chỉ chần chừ một giây rồi đột ngột quay người, chỉ thấy Tô Mộ Vũ đã xuất hiện sau lưng hắn, chém một kiếm về phía hắn.

Kiếm Vô Địch thấy rất rõ, trên lưỡi kiếm chém ra có nước mưa bắn ra.

“Hay lắm!” Kiếm Vô Địch hét lớn một tiếng, ba thanh đoản kiếm quay quanh người hắn bay ra, đỡ lấy kiếm của Tô Mộ Vũ.

Tô Xương Hà và Tô Triết đang giao chiến bên dưới cũng dồn dập quay đầu lại, thần sắc toát lên vẻ kinh ngạc. Tô Xương Hà lẩm bẩm: “Xem ra ngươi gặp một kẻ địch không tệ, ngay cả chiêu kiếm mạnh nhất ép dưới đáy hòm cũng sử dụng.”

Ba thanh đoản kiếm đi tới cách Tô Mộ Vũ ba thước rồi bị kiếm khí đánh bay. Tiếp đó Tô Mộ Vũ xuất kiếm lao tới trước mặt Kiếm Vô Địch.

Ngay khoảnh khắc chứng kiếm thanh kiếm này, cảm xúc vốn luôn bình thản trong lòng lại đột nhiên dao động.

Nếu Tô Mộ Vũ nói kiếm của Kiếm Vô Địch là thanh kiếm thuần túy nhất mà Tô Mộ Vũ từng thấy.

Như vậy kiếm của Tô Mộ Vũ là thanh kiếm phức tạp nhất mà Kiếm Vô Địch từng thấy.

Trong kiếm ý bao hàm quá nhiều cảm xúc, có không cam lòng, có phẫn nộ, có ẩn nhẫn, có thỏa hiệp, có sát khí, có dịu dàng. Một kiếm này bao hàm hầu hết cảm xúc mà một người có thể có.

Rốt cuộc người này đã trải qua những chuyện gì mà có thể chém ra một kiếm phức tạp như vậy.

Nhưng cuối cùng, khi kiếm chém xuống, mọi cảm xúc trong đó đều quy về bình tĩnh.

Như sau tiếng sấm tia chớp, cơn mưa đổ uống.

Mưa qua đi, mọi thứ lại trở về tĩnh lặng.

Kiếm Vô Địch cũng lập tức chém ra một kiếm, kiếm quang lần này còn mạnh mẽ hơn lần trước, rực rỡ tới mức những người bên dưới không khỏi nheo mắt.

Lời nói của Kiếm Vô Địch lúc vừa rồi không phải khoa trương, sau khi xuất quan mỗi kiếm của hắn lại càng mạnh càng bá đạo hơn kiếm trước.

Chỉ nghe “rầm” một tiếng, như có tiếng sấm sét vang lên giữa không trung, nhưng chỉ là hai thanh kiếm va chạm.

Tiếp đó kim quang biến mất. Tô Mộ Vũ từ trên không hạ xuống, Tô Xương Hà đưa mắt nhìn ra, tiếp đó vung sợi Khôi Lỗi Ti ra, giữ chặt người vừa lảo đảo rơi xuống đất, giờ phút này trong tay hắn đã không còn kiếm. Tô Mộ Vũ cười khổ một tiếng,ngẩng đầu lên, giơ tay đón lấy thanh trường kiếm rơi từ trên không xuống.

Tô Xương Hà nhướn mày: “Thua?”

Tô Mộ Vũ lắc đầu: “Thắng.”

“Không ổn.” Tô Xương Hà thở dài một tiếng.

“Cực kỳ không ổn.” Tô Mộ Vũ âm u nói.

Những người bên cạnh nghe mà chẳng hiểu gì cả, nếu đã thắng, vì sao lại không ổn.

Cuối cùng kim quang cũng tan đi như ánh nắng chiều tà. Kiếm Vô Địch vẫn đứng trên mái hiên, tay cầm trường kiếm, chỉ có điều hai mắt hắn nhắm nghiền, chậm rãi hỏi: “Chiêu kiếm vừa dùng rất không tệ. Cho ta biết tên nó đi.”

“Vũ Thế.” Tô Mộ Vũ trả lời.

Kiếm Vô Địch gật đầu: “Vừa rồi là ngươi thắng. Ta tự xưng là Kiếm Vô Địch, nhưng kiếm đầu tiên sau khi xuất quan lại thua.”

“Kiếm khách thích luận thắng thua hay sao? Nhưng ta chỉ quan tâm tới sinh tử.” Tô Xương Hà lạnh lùng nói: “Ngươi còn chưa chết, ta thấy chúng ta còn chưa thắng.”

“Nhưng sau kiếm vừa rồi, ta đã có lĩnh ngộ. Chiêu kiếm mới này, ngươi thua chắc.” Kiếm Vô Địch trầm giọng nói.

“Hai chúng ta đấu một thôi, dù sao ta cũng không cần kiếm, bất kể hắn ngộ hay không ngộ, cứ đánh cho không đứng dậy nổi là được.” Tô Xương Hà định lao tới, nhưng lưỡi rìu vàng lóe lên trước mắt, hắn quát khẽ: “Tô Mộ Vũ, ngươi tới đánh với tên Điển Diệp này đi.’

Tô Mộ Vũ lắc đầu: “Để ta thử lại đã.”

Trên mái hiên, Kiếm Vô Địch mở mắt, không ngờ con ngươi lại hóa thành màu vàng, có vẻ cực kỳ quỷ dị khủng khiếp. Con ngươi kia chậm rãi di chuyển, không biết có thấy được gì không. Hắn vung trường kiếm trong tay, hít một hơi thật sâu: “Các ngươi đừng hòng trốn thoát.”

“Quả nhiên...” Khóe miệng Tô Xương Hà run rẩy.

Tô Mộ Vũ khẽ thở dài: “Kiếm ý thuần túy, thế gian khó tìm. Nhưng vạn vật trên thế gian nếu tới một cực hạn không thể quay đầu lại, cực thiện sẽ tới cực ác, cực ác chính là cực thiện, ánh sáng cực hạn sẽ là bóng tối. Hắn... tẩu hỏa nhập ma.”

“Nếu tẩu hỏa nhập ma mà khiến kiếm của ta càng mạnh, vì sao không nhập ma?” Kiếm Vô Địch hỏi.

“Nếu ngươi không quay đầu lại, cứ tiếp tục dùng kiếm như vậy, không tới một năm, ngươi sẽ bị kiếm ý phản ngược lại, kinh mạch toàn thân đứt thành từng khúc mà chết.” Tô Mộ Vũ khẽ thở dài: “Năm xưa phụ thân ta cũng cố chấp với kiếm, nhưng phụ thân chưa bao giờ bỏ qua người nhà và dân chúng trong thành. Người có thể biến thanh kiếm trở thành thứ quan trọng nhất, nhưng kiếm không nên trở thành duy nhất.”

“Người sẽ phản bội ngươi, còn kiếm thì không.” Kiếm Vô Địch giơ trường kiếm trong tay lên: “Chết đi. Chiêu kiếm này, chắc chắn ngươi không ngăn nổi.”

“Chết tiệt.” Tô Mộ Vũ rút kiếm ra đỡ, nhưng chiêu “Vũ Thế” vừa rồi quá hao tổn tâm thần, hắn muốn thi triển một kiếm nữa nhưng phải có đủ thời gian lấy hơi.

Tô Xương Hà định động thủ nhưng cả Điển Diệp và Độc Nương Tử lao tới, rìu vàng kèm theo kịch động, không mong chiến thắng, chỉ để vây khốn, khiến hắn cũng khó lòng thoát vây.

Ngoài cửa thành, Tạ Tuyên nhìn theo hướng Trường Sinh môn, nơi đó hiện lên ánh sáng vàng kim, từ từ trở lại bình tĩnh. Tiếp đó kim quang lại sáng lên, khiến hắn không khỏi cau mày. Người đánh xe bên cạnh nhìn theo hướng đó, dò hỏi: “Hình như bên kia lại nổi lửa rồi?”

“Lửa lớn ngập trời, chiếu thẳng nhật nguyệt.” Tạ Tuyên đột nhiên giơ tay, chỉ thấy bội kiếm bên cạnh những người ngã dưới đất bỗng vang lên tiếng ngâm kịch liệt. Tiếp đó Tạ Tuyên rút thanh trường kiếm bên hông ra - Vạn Quyển Thư, tất cả trường kiếm bay về phía hắn. Người đánh xe bên cạnh nhanh chóng ôm đầu nấp dưới xe ngựa, còn Tạ Tuyên vung Vạn Quyển Thư, đánh bay từng thanh kiếm ra ngoài, nhắm thẳng hướng Trường Sinh môn.

“Vị bằng hữu của Tô gia, ta bị nhốt ở đây, không thể hợp sức đối địch cùng ngươi.” Tạ Tuyên cất cao giọng nói: “Đành dùng phi kiếm này, giúp ngươi được bao nhiêu thì tính bấy nhiêu!”

TVE 4U
Được bạn:Mot Sach đưa lên
vào ngày: 14 tháng 1 năm 2025

« Lùi
Giới Thiệu Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 38 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 142 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 181 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250
Tiến »