Ám Hà Truyện

Lượt đọc: 39983 | 6 Đánh giá: 9,3/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Giới Thiệu Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 38 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 142 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 181 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250
Tiến »
Chương 189
màn 12 - lập thu 2

❊ ❊ ❊

Mộ Vũ Mặc ngồi trước bàn, nhìn một đống “đồ ăn” đen tuyền, nuốt nước miếng một cái.

“Ta nghe Xương Hà nói, ngươi sống cuộc sống yên bình thú vị trong Nam An thành, không muốn về Ám Hà.” Mộ Vũ Mặc bất đắc dĩ nói: “Yên bình thú vị như vậy ư?”

“Con người luôn có thứ bản thân cố chấp.” Tô Xương Hà bất đắc dĩ nói: “Khổ nỗi Mộ Vũ huynh của chúng ta lại cố chấp tới lạ thường trong chuyện nấu nướng. Lần gần nhất ta thấy hắn cần mẫn như vậy là khi tu luyện Thập Bát Kiếm Trận.”

Tô Mộ Vũ gật đầu: “Ta tái hiện được Thập Bát Kiếm Trận, nhưng lại thiêu trụi quả cà."

“Không ăn đâu.” Mộ Vũ Mặc cẩn thận nói.

Tô Mộ Vũ nở nụ cười điềm nhiên: “Không ăn.”

“Thôi ăn một miếng vậy, dù sao cũng có việc nhờ ngươi.” Mộ Vũ Mặc gắp một miếng, bỏ vào miệng, thong thả nhấm nháp: “Ừm, quả nhiên vẫn hơi đáng sợ.”

Tô Mộ Vũ nhìn sang Tô Xương Hà: “Có chuyện gì nhờ ta à?”

Tô Xương Hà chậm rãi nói: “Trong Vô Song thành, chúng ta đắc tội với một vị đại nhân.”

“Đại hoàng tử Tiêu Vĩnh?” Tô Mộ Vũ hỏi.

“Đúng vậy, đại hoàng tử Tiêu Vĩnh và vị Phi Hổ tướng quân kia. Bọn họ sẽ không hòa gải, chúng ta cần phải ứng phó. Nếu không làm sát thủ, vậy chúng ta có cần tìm vài đồng minh trên giang hồ không?” Tô Xương Hà hỏi.

Tô Mộ Vũ gật đầu: “Nhưng số người dám liên minh với chúng ta cũng không nhiều. Ngươi muốn tìm ai làm đồng minh?”

“Ngươi cảm thấy Đường môn ra sao?” Tô Xương Hà hỏi.

Mộ Vũ Mặc nhẹ nhàng ngẩng đầu nhìn Tô Mộ Vũ. Tô Mộ Vũ trầm ngâm một lát: “Đúng là lựa chọn không tệ.’

“Ta không hiểu, đại gia trưởng từng giết Đường nhị lão gia.” Mộ Vũ Mặc lắc đầu nói.

“Đường nhị lão gia vốn là người khác biệt trong Đường môn, hắn chết, trong Đường môn ngoài Đường Liên Nguyệt không vui ra, còn lại ai cũng cao hứng. Cho nên chúng ta không phải kẻ địch.” Tô Xương Hà cười nói: “Còn vì sao lại chọn Đường môn. Đường môn nổi tiếng thiên hạ về ám khí và độc thuật, cũng là trường hợp khác biệt trong chốn giang hồ. Hai kẻ khác biệt gặp nhau lại càng thú vị.”

Mộ Vũ Mặc nhướn mày: “Còn vì Đường Liên Nguyệt cũng ở Đường môn.”

“Đúng vậy. Lần này đến đó ngoài muốn liên minh với Đường môn ra còn phải cầu hôn thay Vũ Mặc muội muội của chúng ta.” Tô Xương Hà vuốt ve hàng ria.

“Thế thì ăn một miếng cà không đủ.” Tô Mộ Vũ thản nhiên mỉm cười: “Ơn nghĩa lớn như vậy phải ăn ba ngày mới được.’

Mộ Vũ Mặc che trán: “Thời thế thay đổi quá nhanh, Tô Mộ Vũ mà cũng biết nói đùa với ta.”

“Vừa hay, Vũ Mặc phải ở lại trong Nam An thành vài ngày. Mộ Vũ, ngươi chiêu đãi cô ấy cho tốt nhé.” Tô Xương Hà cười nói.

Tô Mộ Vũ ngạc nhiên: “Ngươi định đi đâu?”

“Tới nơi nguy hiểm như Đường môn, đương nhiên cũng phải chuẩn bị đôi chút. Ngươi đừng quên Ám Hà chúng ta có một kho báu, ta tới lấy vài thứ.” Tô Xương Hà xoay người: “Cũng phải tới tiệm cầm đồ Hoàng Tuyền một chuyến.”

Quỷ sai mở đường, mới thấy Hoàng Tuyền.

Nước suối màu vàng kèm theo bùn cát dâng lên, Tô Xương Hà đứng bên bờ Hoàng Tuyền, một làn sương mù dày đặc dâng lên, tiếp đó nước Hoàng Tuyền có bóng người đứng trên con thuyền nhỏ lờ mờ xuất hiện. Là bốn nam tử cao lớn, mỗi người đều mặc y phục màu vàng, thân khoác áo choàng, đầu đội nón che, giơ một cây dù giấy loang lổ, toàn thân mang theo âm khí lạnh lẽo.

“Lần nào tới đây cũng trịnh thượng như thế.” Tô Xương Hà cười nói.

Chiếc thuyền cập bờ, bốn nam tử cao lớn từ trên thuyền bước xuống, đi tới bên cạnh Tô Xương Hà. Bọn họ đồng thời cúi người nhìn Tô Xương Hà. Tô Xương Hà vuốt ve chòm ria: “Dọa ta đấy à?”

“Mời đại gia trưởng lên thuyền.” Bốn người không hề mở miệng nhưng giọng nói trầm trầm như chuông đồng thời vang lên.

“Được.” Tô Xương Hà điểm mũi chân lướt qua bốn người, bước lên trên thuyền.

Bốn người đứng trên bờ nhìn hắn, không lên thuyền theo, con thuyền cứ thế lảo đảo đi sang bờ bên kia.

Tô Xương Hà cười nói: “Hồng Anh bị ta kéo vào Ám Hà, không có ai chèo thuyền thay à.

Con thuyền nhanh chóng cập bờ. Tô Xương Hà đã quen đường quen lối, trực tiếp đi tới trước tiệm cầm đồ Hoàng Tuyền, còn chưa gõ cửa, cánh cửa đã tự mở ra. Tiếng bàn tính vang lên lách cách không ngừng, hình như đến đây vào lúc nào thì chưởng quầy cũng ngồi đó bực bội tính toán sổ sách.

“Chưởng quầy, ta lại tới này.” Tô Xương Hà chào hỏi.

“Tới lấy đồ à?” Nam tử ục ịch mặc đồ tiền tài nhảy từ trên quầy xuống, vuốt ve cái bụng tròn vo của mình: “Các ngươi nên tới từ sớm.”

“Ý gì?” Tô Xương Hà lấy làm khó hiểu.

Chỗ chúng ta là tiệm cầm đồ chứ không phải tiền trang. Muốn lấy đồ từ chỗ chúng ta thì phải trả giá. Trước đây ta đã nói rồi, mấy năm nay các ngươi giết người chính là cái giá phải trả. Bởi vì tất cả những mệnh lệnh giết người đều được phân phát từ chỗ chúng ta. Nhưng hôm nay Đề Hồn Điện đã bị phá hủy, tam quan đã chết, ngay cả Ảnh tông cũng bị hủy diệt.” Nam tử ục ịch nhún vai nói: “Cho nên ngay cả ta cũng không biết đồ đạc bên trong thuộc về ai.”

“Chìa khóa ở trên người ta.” Tô Xương Hà vuốt ve Miên Long Kiếm trong tay.

“Không tệ. Chìa khóa ở trên người ngươi.” Một giọng nói mang theo ý cười vang lên, Tô Xương Hà lập tức ngẩng đầu, bấy giờ mới phát hiện trong góc còn một thư sinh áo trắng.

Với sự nhạy bén của Tô Xương Hà mà mãi tới khi thư sinh lên tiếng hắn mới chú ý tới người này. Hắn tập trung quan sát, phát hiện sắc mặt thư sinh tái nhợt, hốc mắt hõm sâu, quầng mắt thâm đậm, nếu dùng bốn chữ để miêu tả thì chỉ có - gương mặt người chết.”

“Đúng là tiệm cầm đồ Hoàng Tuyền.” Tô Xương Hà âm u nói.

“Đó là chủ nhân tiệm Hoàng Tuyền của chúng ta.” Nam tử ục ịch nói.

Thư sinh khẽ mỉm cười: “Đại gia trưởng trẻ tuổi của Ám Hà, ta mong chờ được gặp ngươi đã lâu."

Tô Xương Hà đi tới ngồi xuống trước mặt hắn: “Ta thì không mong chờ gì, vì ta biết, ngươi đã muốn gặp, chắc chắn không phải chuyện tốt.”

“ Bây giờ Ám Hà đã không giết người?” Thư sinh hỏi.

“Môn phái giang hồ nào mà lại không giết người?” Tô Xương Hà lắc đầu nói: “Chẳng qua không muốn làm đao giết người của kẻ khác.”

“Chúng ta đều có thời làm đao trong tay người khác, bao giờ Ảnh tông bị hủy diệt, Đề Hồn Điện cũng chẳng còn, sợi dây điều khiển chúng ta đã bị cắt đứt.” Thư sinh nhếch miệng cười nói, càng tôn thêm vẻ âm trầm: “Chúng ta có nên liên thủ không?”

“Nếu ta từ chối, có phải ta sẽ không thể lấy những món đồ đó ra khỏi tiệm cầm đồ?” Tô Xương Hà hỏi.

Con mắt thư sinh xoay tròn: “Không thể.”

“Uy hiếp ta?” Tô Xương Hà khoanh tay trong tay áo, vuốt ve con dao găm giấu bên trong.

Biết thế nên gọi cả Tô Mộ Vũ tới.

“Nhưng hôm nay ngươi có thể mang một số thứ ngươi cần dùng đi.” Thư sinh đứng dậy: “Tiệm cầm đồ Hoàng Tuyền chúng ta cũng làm việc theo quy củ, sao nào?”

“Được.” Tô Xương Hà nhẹ nhàng vung tay áo: “Để ta trở về bàn bạc với hảo huynh đệ của mình đã.”

TVE 4U
Được bạn:Mot Sach đưa lên
vào ngày: 14 tháng 1 năm 2025

« Lùi
Giới Thiệu Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 38 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 142 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 181 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250
Tiến »