Ám Hà Truyện

Lượt đọc: 40025 | 6 Đánh giá: 9,3/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Giới Thiệu Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 38 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 142 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 181 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250
Tiến »
Chương 144
màn 9 - hạ chí 21

❊ ❊ ❊

Phúc Thọ Lâu.

Yến tiệc mười ba món chính, hai người Bạch Hạc Hoài và Triêu Triều Nhan ánh mắt sáng rực, chỉ chờ vị khách của ngày hôm nay là Tân Bách Thảo hạ đũa, hai người sẽ lập tức quét sạch thức ăn trên bàn.

Khóe miệng Tân Bách Thảo giật giật mấy cái: “Ài, không ngờ Hỗn Thế Ma Vương như tiểu sư thúc mà cũng lưu lạc tới nước này.”

Tô Xương Hà xua tay: “Tiểu nhị!”

“Quý khách có gì cần!” Tiểu nhị vung khăn lông đi tới.

“Cho thêm một bàn nữa, nửa canh giờ sau đưa lên.” Tô Xương Hà bất đắc dĩ nói.

“Đến ngay.” Tiểu nhị hết sức vui vẻ, lên tiếng đáp lời rồi lui xuống.

Tô Mộ Vũ ăn một miếng cá hoa quế, ánh mắt sáng rực lên, lại vẫy tay. Tiểu nhị vừa đi lại phải vòng về; “Quý khách có gì căn dặn?”

“Cá hoa quế này hương vị không tệ, xin hỏi làm ra sao?” Tô Mộ Vũ rất lễ phép hỏi.

Tiểu nhị kia sửng sốt, tiếp đó cười nói: “Quý khách, ta chỉ là một tiểu nhị, không biết nấu ăn. Hay là lát nữa ta dẫn ngài tới gặp đầu bếp của chúng ta, hỏi hắn thử xem?”

Bạch Hạc Hoài ở bên cạnh vội vàng xua tay: “Đi xuống đi, đừng để ý tới hắn.’

Tiếp đó Bạch Hạc Hoài giơ đũa lên nói: “Nấu nướng cũng chia thành cảnh giới. Ngươi tưởng tượng mình ở tầng thứ hai nhưng thực ra ngươi ở tầng thứ nhất, mà món này ở tầng thứ năm. Xin ngươi tập trung làm mấy món tầng một thôi.”

“Thế nào là đồ ăn tầng thứ nhất?” Tô Mộ Vũ hỏi rất thành khẩn.

Bạch Hạc Hoài giơ đũa gõ lên cái đĩa bên cạnh: “Món này, ớt xanh xào trứng gà.”

Tô Mộ Vũ vuốt cằm, nhìn món ăn kia đầy ẩn ý: “Món này trông rất đơn giản.’

“Tô Mộ Vũ, ngày trước có kiếm khách chỉ luyện Tú Kiếm Thập Cửu Thức, sau này cũng thành Kiếm Tiên.” Tô Xương Hà khuyên nhủ. “Ngươi cũng bắt đầu từ món ăn đơn giản nhất này, tương lai có thể này ngự yến!”

Bạch Hạc Hoài khẽ ho khan một tiếng “Khụ khụ.”

“Ít nhất cũng có thể làm đương gia trong một quán rượu!” Tô Xương Hà cũng thấy nói ngự yến thì khoa trương quá, lập tức sửa lại: “Đến lúc đó quán rượu của chúng ta sẽ tên là Ám Hà Cung!”

“Nghe có vẻ không đứng đắn.” Tô Triết ăn miếng cá hoa quế, thịt cá như tan ra trong miệng hắn. Hắn nhắm hai mắt lại, nhấm nháp kỹ càng: “Đúng là tuyệt diệu, ta không muốn rời khỏi Nam An thành này nữa, ta muốn sống trong tòa thành này nốt quãng đời còn lại.”

Tân Bách Thảo ngồi trong bàn tiệc, càng ăn càng hoảng hốt, bên cạnh hắn là Khôi thế hệ trước của Ám Hà, Tô Triết; cao thủ đệ nhất Ám Hà thế hệ này Tô Mộ Vũ, đại gia trưởng thế hệ này Tô Xương Hà. E là vong hồn dưới đao của ba người này có thể xếp hàng từ Phúc Thọ Lâu đến Hạc Vũ dược trang. Nhưng ba người này, một người chỉ say mê đồ ăn ngon trên bàn, một người thì khổ tâm nghiên cứu nấu nướng, còn một người có vẻ hào sảng sẵn sàng chi thêm tiền gọi thêm món. Hắn thở dài một tiếng: “Đúng là thế sự khó lường.”

“Đúng vậy, thế sự khó lường.” Tô Xương Hà đưa mắt nhìn ra cửa sổ, sau đó đứng dậy.

Tô Mộ Vũ khẽ mỉm cười, cũng định đứng dậy nhưng bị Tô Xương Hà giơ tay ấn xuống, nói: “Các ngươi cứ ăn trước đi, ta chờ bàn tiệc lần hai. Điểm tâm trong Phúc Thọ Lâu khá bình thường, ta ra ngoài một chút, tới Hạnh Thái Lâu mua ít bánh hoa quế.”

Bạch Hạc Hoài khen: “Tô Xương Hà, sao hôm nay ngươi lại tốt bụng thế?”

“Ngươi nói đúng lắm.” Tô Xương Hà xua tay rồi đi ra khỏi cửa.

Tô Triết và Tô Mộ Vũ nhìn nhau, Tô Triết khẽ lắc đầu với hắn.

Tân Bách Thảo uống một ngụm rượu, thầm nghĩ trong lòng: Quả nhiên không đơn giản như vậy.

Tô Xương Hà ra khỏi Phúc Thọ Lâu, đi một mình trên con đường dài, Hắn khoanh tay trong áo, nói với giọng điệu bực bội: “Đừng giả thần giả quỷ nữa, xuất hiện đi.”

Hai người áo đen xuất hiện ở cuối con phố, chính là Tô Trường Phong và Tô Già Thiên đại diện cho Tô gia đi vào Thiên Khải thành ngày trước. Hai người bọn họ canh hai đầu con đường, trên người mang theo đôi chút sát khí.

Tô Xương Hà ngoắc nhẹ cánh tay, dao găm đã xuất hiện trong tay hắn. Hắn cười lạnh nói: “Sao vậy? Mới mấy hôm không gặp mà Ám Hà đã thay đổi rồi? Các ngươi tới đây để giết ta?”

Tô Già Thiên cả giận nói: “Chúng ta không tới giết ngươi, nhưng thiếu chút nữa bị ngươi giết rồi.”

“Ý gì?” Tô Xương Hà nhướn mày.

Tô Trường Phong thở dài một tiếng: “Tô Lai Đan khơi mào nội loạn trong Ám Hà, rất nhiều người bị hắn đả thương rồi giam cầm. Hai huynh đệ chúng ta khó khăn lắm mới chạy trốn được tới Nam An thành này.’

Tô Già Thiên hừ lạnh một tiếng: “Một gia chủ Tô gia, một đại gia trưởng Ám Hà mà không đi thống lĩnh sự vụ trong Ám Hà mà ở trong thành nhậu nhẹt chơi bời, để chúng ta đi chịu chết.”

“Tô Lai Đan, quả nhiên gã này đã ra tay.” Tô Xương Hà bước tới bên cạnh Tô Già Thiên, vỗ vai hắn nói: “Ngươi biết không, có một số người tuy trong lòng không cam tâm, nhưng sợ sự cường đại của ta, không dám thể hiện. Ta biết hắn có thể đâm đao sau lưng ta bất cứ lúc nào, nhưng dù sao hắn cũng chưa đâm đao, ta không thể diệt trừ hắn, trong lúc như vậy, nên làm thế nào?”

Tô Trường Phong từ một cuối con đường còn lại đi tới, hạ giọng nói: “Ý của đại gia trưởng là...”

“Thế thì cho hắn cơ hội, để hắn giương nanh múa vuốt, như vậy chúng ta có thể tiện tay diệt trừ hắn!” Tô Xương Hà cười nói.

Tô Già Thiên ngạc nhiên: “Mọi chuyện đều trong bố trí của đại gia trưởng à?”

“Tất cả đều trong tay ta!” Tô Xương Hà giơ tay, đắc ý nói.

Tô Già Thiên vội vàng la lên: “Thế thì mời đại gia trưởng nhanh chóng trở lại Ám Hà, giết chết thằng nhãi Tô Lai Đan kia đi!”

“Này này này, sao phải sốt ruột như vậy.” Tô Xương Hà dẫn hai người đi về phía trước, không bao lâu sau đã tới cửa Hạnh Thải Lâu. “Bánh hoa quế của Hạnh Thải Lâu rất ngon, mua cho hai người các ngươi một cân nhé.”

Tô Trường Phong ngạc nhiên: “Đại gia trưởng, chúng ta tới Nam An thành này không phải để ăn bánh hoa quế.”

“Người làm đại sự, đầu tiên là không được nóng vội.” Tô Xương Hà khuyên nhủ: “Thực ra yến tiệc trong Phúc Thọ Lâu ngon hơn, nhưng hai người các ngươi mà đến, e là bọn họ chẳng còn tâm trạng ăn cơm. Các ngươi mỗi người cầm một cân đi, tìm một quán trọ chờ ta, sau tối hôm nay ta sẽ theo các ngươi trở về.”

Tô Già Thiên nhíu mày nói: “Ngươi còn tâm trạng ăn tiệc cơ à?”

Tô Trường Phong hạ giọng quát lớn: “Không được vô lễ với đại gia trưởng.”

Tô Xương Hà khẽ thở dài: “Ài, đám người các ngươi lúc nào cũng ở trong Ám Hà, trong lòng chỉ còn lại có chém chém giết giết, không còn biết đến phong hoa tuyết nguyệt trên thế gian nữa. Ăn bánh hoa quế, đi dạo trong Nam An thành, cho dù không có Ám Hà thì đã sao?”

“Đại gia trưởng...” Tô Trường Phong không thể tin nỗi những lời mà Tô Xương Hà vừa nói.

“Yên tâm, chỉ có Tô Mộ Vũ nghĩ vậy thôi.” Tô Xương Hà duỗi eo một cái: “Cuộc đời ta không thể yên bình được. Ngủ một giấc, sau khi dậy chúng ta về dẹp yên phản loạn!”

TVE 4U
Được bạn:Mot Sach đưa lên
vào ngày: 14 tháng 1 năm 2025

« Lùi
Giới Thiệu Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 38 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 142 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 181 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250
Tiến »