Ám Hà Truyện

Lượt đọc: 39944 | 6 Đánh giá: 9,3/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Giới Thiệu Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 38 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 142 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 181 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250
Tiến »
Chương 165
màn 10 - tiểu thử 19

❊ ❊ ❊

Nam An thành.

Tô Triết một tay cầm phật trượng, một tay cầu tẩu thuốc, miệng thì nhai cau, giữ nguyên bộ dạng kỳ quái đó nghênh ngang đi lại trên đường. Có điều, những người đi ngang qua đều cực kỳ tôn kính hắn, dồn dập cúi đầu hàng lễ, thậm chí còn tặng thuốc lá loại không tệ. Đương nhiên chuyện này không liên quan gì tới Tô Triết, chỉ vì bên cạnh Tô Triết là Bạch Hạc Hoài đang ăn bánh hoa quế.

Thần Y Tiên Tử Bạch Hạc Hoài, tới giờ cũng coi là một nhân vật tiếng tăm lừng lẫy trong Nam An thành.

Cô vừa nhai bánh hoa quế, vừa hứng thú quan sát những thứ mới lạ ven đường. Hôm nay là ngày nghỉ hiếm có mười ngày một lần của dược trang. Khó khăn lắm cô mới có dịp rảnh rỗi, từ sáng sớm đã ra ngoài dạo phố mua đồ. Trước khi ra ngoài Triêu Triều Nhan ở lại giữ nhà đã ước định với cô, không mua đủ đồ chất đầy xe ngựa thì không được về. Nhưng Bạch Hạc Hoài chọn trái chọn phải, trong Nam An thành đầy thứ mới mẻ, nhưng không món nào lọt mắt cô.

“Cái này thật hiếm có.” Tô Triết dừng lại bên một cửa hàng nhỏ, nhìn bức tượng lưu ly bên cạnh, trong đó có một con bươm bướm màu vàng kim đang vẫy cánh, không biết là vật sống hay cơ quan mà thợ thủ công tay nghề cao siêu chế tạo ra. “Bao nhiêu bạc?’

“Cái này không tính bằng bạc.” Người bán hàng rong giọng điệu ngạo nghễ: “Cái này phải tính bằng vàng. Ba mươi lượng vàng, thiếu một đồng cũng không được.”

“Thế này mà đòi ba mươi lượng vàng?” Bạch Hạc Hoài liếc mắt đầy khinh thường: “Tay nghề đúng là không tệ, nhưng nhìn cái là biết thứ này là đồ chơi mà mấy người quyền quý trong Thiên Khải thành ưa thích, chẳng có tác dụng gì, chẳng qua rảnh rỗi thì lấy ra khoe khoang, cho khách khứa xem thử. Thứ này xuất hiện trong phố chợ, không phải bản sao thì là...”

Không mua thì không mua, ngươi tới phá quán à?” Người bàn hàng rong sắc mặt tối sầm, đang định động thủ.”

“Dừng.” Tô Triết gõ nhẹ phật trượng, người bán hàng rong bị chấn lui lại phía sau. Bạch Hạc Hoài trừng mắt với hắn một cái, khoanh tay sau người, vừa ngâm nga một khúc nhạc vừa rảo bước đi tiếp. Tô Triết hút một ngụm thuốc, phun thẳng khói vào mặt người bán hàng rong rồi đi theo.

“Cái đó là hắn lấy trộm. Dưới bức tượng lưu ly kia vốn có dấu ấn, là vật có chủ, bị hắn xóa đi.” Sau khi đi được vài bước, Bạch Hạc Hoài mới nói.

Tô Triết gật nhẹ đầu: “Nhìn ra rồi.”

“Ài, bỏ qua cho hắn như thế thì khó chịu quá.” Bạch Hạc Hoài ra vẻ ghét ác như thù.

“Yên tâm đi.” Tô Triết nhướn mày: “Sau nửa canh giờ, trên tượng lưu ly sẽ xuất hiện một vết rạn. Sau khi hắn phát hiện ra, một canh giờ sau sẽ biến thành một đống mảnh vỡ.”

Bạch Hạc Hoài cười nói: “Cha thật có bản lĩnh.”

“Đương nhiên rồi, trước kia là bản lĩnh giết người, giờ lại lôi ra làm chuyện xấu.” Tô Triết nhai cau, giọng nói cố ý ra vẻ phiền muộn: “Anh hùng tuổi xế chiều.”

Đột nhiên chuông gió trên quán rượu bên cạnh bị gió thổi vang, kêu lên leng keng, tiếng chuông thanh thúy êm tai.

Bạch Hạc Hoài không nhịn được ngẩng đầu nhìn lên, chỉ cảm thấy âm thanh đó khá quen thuộc.

“Ồ?” Tô Triết dừng bước, giậm nhẹ phật trượng xuống đất, vòng vàng trên trượng va chạm với nhau, cũng phát ra tiếng leng keng.

Âm điệu hai bên giống hệt nhau.

“Ta đi một lát rồi về.” Tô Triết điểm mũi chân, cầm phật trượng rời khỏi.

Bạch Hạc Hoài lại không hề kinh ngạc, tìm một quán trà ven đường ngồi vào, chọn một bình Long Tỉnh, gọi một đĩa bánh đậu xanh, ăn một miếng là thở dài một tiếng, có vẻ cực kỳ mất mát.

“Thần y sao vậy, nước trà và bánh của chúng ta không được ngon à?” Chủ nhân quán trà từng tới khám ở Bạch Hạc Dược Phủ, cực kỳ tôn kính Bạch Hạc Hoài, vừa rồi đã là lá trà tốt nhất và bánh đậu xanh vừa ra lò. Hắn vốn đang bối rối, giờ nghe tiếng thở dài này nên vội vàng chạy tới dò hỏi.

Bạch Hạc Hoài vội vàng lắc đầu: “Hiểu lầm rồi hiểu lầm rồi, là chuyện riêng của ta. Vốn định ra ngoài du ngoạn vui vẻ, còn cực kỳ hứng thú, thế nhưng đi được nửa ngày lại thấy chán ngắt.”

“Nam An thành là thành trì nổi tiếng về mới lạ thú vị.” Chủ quán thở phào nhẹ nhõm: “Nhưng thần y tới Nam An thành đã được một thời gian, những nơi thú vị ở đây chơi nhiều rồi cũng chán? Trừ phi ngài coi nơi này thành nhà của ngài, có cảm giác đặc biệt với tòa thành này, như vậy mới khác.”

“Ồ? Thế thì theo như lời ngươi nói, ta nên đi dạo xa một chút?” Bạch Hạc Hoài nói đầy ẩn ý.

Chủ quán kinh ngạc nói: “Cũng xem như một cách.”

“Ngươi cảm thấy chán là vì không có người ở cạnh cho ngươi đỡ chán.” Tô Triết ngồi xuống bên cạnh cô: “Chủ quán, cho ta một chén Long Tỉnh nữa, phải là loại tốt nhất đấy.”

“Không thành vấn đề.” Chủ quán cười nói.

“Còn uống trà cái gì, về phủ.” Bạch Hạc Hoài bĩu môi.

“Không muốn biết vừa rồi ta đi gặp ai, nghe được chuyện gì à?” Tô Triết hỏi.

“Chỉ là mấy chuyện trong Ám Hà thôi, không muốn nghe không muốn nghe. Cha đã thoát ly rồi mà, sao bọn họ lại tới tìm cha?” Bạch Hạc Hoài bất mãn nói.

Tô Triết hút điếu thuốc: “Không muốn ta nói à. Thế thì tên Tô Xương Hà kia đưa tin về Tô Mộ Vũ đến, ta cũng không nói cho con nghe.”

Bạch Hạc Hoài vội vàng đẩy đĩa bánh đậu xanh trước mặt mình sang trước mặt Tô Triết, lại tự tay nhận ấm trà trong tay chủ quán, rót một ly đầy tràn, đặt trước mặt hắn rồi nói: “Cha ơi, mời dùng trà.”

“Chuyện này...” Tô Triết hài lòng cầm một miếng bánh đậu xanh lên: “Chắc sẽ nhanh chóng lan truyền khắp giang hồ...”

Hai chén trà, một đĩa bánh đậu xanh, sau khi diệt sạch chúng là Tô Triết cũng kể xong câu chuyện. Hắn cầm tẩu thuốc bên cạnh lên, chậm rãi châm lửa đốt thuốc, còn Bạch Hạc Hoài kê tay nâng đầu, như đang chìm vào trầm tư.

“Yên tâm đi, hỏi kiếm Vô Song, không mất một sợi tóc, một thời gian ngắn nữa là hắn sẽ về.” Tô Triết hút một hơi thuốc, nhìn Bạch Hạc Hoài.

Lúc này Bạch Hạc Hoài mới khôi phục tinh thần, cũng nhìn hắn một cái. Hai người nhìn nhau, Tô Triết thầm hô không ổn, giơ tay phải cầm phật trượng lên định bỏ chạy.

“Cha à!” Bạch Hạc Hoài giơ tay túm được Tô Triết.

Tô Triết cười khổ: “Con đừng nông nổi.”

“Nếu tới Vô Song thành phải mất mấy ngày?” Bạch Hạc Hoài hỏi.

Tô Triết bất đắc dĩ nói: “Nửa tháng! Nếu gặp hôm bão táp mưa rơi, tuyết lớn gió to, ít nhất phải một tháng!”

“Thúc ngựa vung roi, dọc đường thay ngựa?” Bạch Hạc Hoài lại hỏi.

Tô Triết dở khóc dở cười: “Ít nhất cũng phải bảy ngày!”

“Đi Vô Song thành à.” Chủ quán bên cạnh nghe được: “Vừa vặn hôm nay có một chiếc thuyền đỗ ở bến đò, thuyền này đi về phía đông, chỉ bốn ngày là đến La Dương thành. Từ La Dương thành đến Vô Song thành chỉ có trăm dặm.”

“A.” Bạch Hạc Hoài nhướn mày.

“Mẹ nó.” Tô Triết mắng.

TVE 4U
Được bạn:Mot Sach đưa lên
vào ngày: 14 tháng 1 năm 2025

« Lùi
Giới Thiệu Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 38 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 142 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 181 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250
Tiến »