Ám Hà Truyện

Lượt đọc: 39941 | 6 Đánh giá: 9,3/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Giới Thiệu Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 38 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 142 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 181 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250
Tiến »
Chương 176
màn 11 - đại thử 11

❊ ❊ ❊

“Tứ Hoài thành khóa thành?” Trong Vô Song thành, Tống Yến Hồi vốn đang luyện kiếm trong mật thất, kết quả Lô Ngọc Địch hoảng hốt chạy tới thông báo tin tức này.

Lô Ngọc Địch nửa quỳ dưới đất, đầu đầy mồ hôi: “Sư phụ, chuyện này không liên quan tới con!”

“Biết là không liên quan tới ngươi rồi, tuy ngươi to gan nhưng còn chưa to tới mức đó.” Tống Yến Hồi trầm giọng nói: “Ai làm?”

Lô Ngọc Địch lắc đầu liên tục: “Không biết. Con nhận được được hai con bồ câu đưa thư nối tiếp nhau, đều được đưa đi rất vội vàng. Con bồ câu đưa thư đầu tiên nói là trong thành có người dùng danh nghĩa Vô Song thành tìm kiếm Trác Nguyệt An, rõ ràng là cố tình bôi xấu Vô Song thành chúng ta và sư phụ. Con bồ câu đưa thư thứ hai nói là trong thành xuất hiện kỳ độc, bá tánh bình thường đều bị hôn mê, còn một số người có võ công thì mất sạch nội lực, không thể sử dụng chút sức lực nào.”

“Độc Hoa Tẫn Tán?”

Tống Yến Hồi ngạc nhiên: “Bảo Kiếm Sơn Nhạc tới gặp ta.”

“Kiếm trưởng lão...” Lô Ngọc Địch do dự một chút: “... tuyên bố quy ẩn.”

“Thế thì bây giờ người quản lý là ai?” Tống Yến Hồi nhíu mày nói.

Trên trán Lô Ngọc Địch không ngừng đổ mồ hôi: “Xưa nay người quản lý Giảng Võ đường không phải Kiếm Sơn Nhạc mà là đường chủ Kiếm Vô Địch... Chẳng qua là Kiếm Vô Địch bế quan luyện kiếm lâu ngày nên giao hầu hết quyền lực cho Kiếm Sơn Nhạc. Mà nơi Kiếm Vô Địch bế quan lâu dài không phải trong Vô Song thành mà là ở...”

“Tứ Hoài thành.” Ánh mắt Tống Yến Hồi lóe lên một luồng hàn ý.

“Sư phụ, chúng ta nên làm gì đây?” Lô Ngọc Địch hạ giọng hỏi.

Tống Yến Hồi cầm kiếm đi ra ngoài: “Ta tới Tứ Hoài thành một chuyến.”

Lô Ngọc Địch do dự một chút rồi lập tức nhấc trường thương lên đi theo: “Sư phụ, con đi với người.’

Trong Tứ Hoài thành, Trường Sinh môn.

Tô Xương Hà điểm mũi chân nhảy lên bức tường, nhìn về phía xa: “Vừa rồi Tứ Hoài thành còn náo nhiệt ồn ào, giờ gần như một tòa thành chết.”

“Liệu có phải chỉ còn chúng ta chưa ngã xuống không?” Cát Tu hỏi.

“Không đâu.” Tô Mộ Vũ lắc đầu: “Chắc chắn sẽ có một nhóm người sử dụng thuốc giải từ trước. Ví dụ như Lôi Báo trong Bát Phương lôi Động vừa giao chiến với ngươi. Mà bây giờ những người này đang đi lại trong thành, chắc chắn đang thanh tẩy những người không trúng độc như chúng ta.”

“Có khách quý tới.” Tô Xương Hà cầm dao găm lên: “Đám người này thật kỳ quái, sao ai cũng mặc đồ màu bạc?”

“Đồ màu bạc?” Cát Tu ngạc nhiên: “Có cầm trường thương không?”

“Đúng vậy. Ngươi nhận ra bọn chúng à?” Tô Xương Hà hỏi.

“Là Ngân Y Trường Thương môn. Huynh đệ của ta, huynh đệ ca ta, môn chủ Tư Đồ Trà cũng là một trong Bát Phương Lôi Động.” Cát Tu xua tay nói: “Mở cửa cho bọn họ vào!”

“Đợi đã!” Bạch Hạc Hoài quát lên một tiếng: “Vì sao bọn họ không trúng độc! Hỏi cho rõ ràng đã!”

“Được thôi!” Tô Xương Hà duỗi người, ném hai con dao găm trong tay ra, cắm trước mặt đám thương khách áo bạc: “Mấy vị huynh đệ, tạm thời đừng tiến tới.”

Người cầm đầu ngẩng đầu lên nhìn Tô Xương Hà, quát lớn: “Ngươi là người phương nào? Sao lại ở trong Trường Sinh môn? Ngươi làm gì hảo huynh đệ Cát Trường Sinh của ta rồi?”

“Còn trọng tình trọng nghĩa quá nhỉ.” Tô Xương Hà ném một sợi Khôi Lỗi Ti ra, trực tiếp kéo Cát Tu lên: “Ngươi tới nói với hắn đi!”

Cát Tu ngồi trên tường, phất tay với bên dưới: “Tư Đồ lão ca. Ngươi không sao chứ?”

“Dọc đường ta gặp bọn Lôi Báo, đánh một trận, chết mấy huynh đệ mới mở được một con đường máu.” Trên áo bạc của Tư Đồ Trà loang lỗ vết máu, chứng minh hắn không nói dối. Tiếp đó hắn hỏi: “Sau đó chúng ta phát hiện ra một chuyện lạ, dọc đường đi của chúng ta tất cả đều ngất xỉu, chúng ta kiểm tra hơi thở, không chết nhưng có gọi thế nào cũng không tỉnh. Cát lão đệ, ngươi có sao không?’

“Ta, ta có cao nhân tương trợ.” Cát Tu trả lời: “Tư Đồ lão ca, sao ngươi không việc gì?”

Tư Đồ Trà ngạc nhiên: “Ta, ta cũng không biết!”

Tô Mộ Vũ liếc mắt nhìn Bạch Hạc Hoài một cái. Bạch Hạc Hoài nhíu mày suy nghĩ: “Nếu vừa vận công giao chiến với người khác, như vậy khí huyết lưu chuyển quanh người, đúng là có thể ngăn cản độc tố lan tràn.”

“Thế thì mau để huynh đệ của ta vào.” Cát Tu vội vàng la lên: “Ta và Tư Đồ lão ca đã cùng nhau trải qua sinh tử vài lần, có thể tin tưởng hắn tuyệt đối. Huống chi nếu hắn cố ý giấu ta, làm sao lại như hiện giờ, hỏi dăm ba câu là cái gì cũng đáp? Nếu để hắn ở ngoài, chỉ lát nữa thôi là trúng loại kỳ độc kia.”

Bạch Hạc Hoài nhìn Tô Mộ Vũ, Tô Mộ Vũ do dự một chút rồi gật đầu: “Dù sao cũng là chỗ của người ta, phải do chủ nhân quyết định rồi.”

“Đa tạ Tô công tử!” Cát Tu chắp tay, cất cao giọng nói: “Mở cửa, đón huynh đệ Trường Thương môn vào.”

Sau tiếng ra lệnh của hắn, môn nhân Trường Sinh môn lập tức đi tơi smở cửa. Các huynh đệ Trường Thương môn dồn dập đi vào. Người cầm đầu dáng vẻ khá tuấn tú, để chòm râu dài, sau khi vào cửa đã đi về phía Cát Tu: “Cát huynh đệ, trong Tứ Hoài thành xảy ra chuyện gì vậy, sao đột nhiên đóng cửa thành, ai nấy ngất sạch, cứ như có quỷ vậy?”

“Chắc là Giảng Võ đường khởi xướng nội loạn, nghe nói còn mời Ngũ Độc môn trợ giúp.” Cát Tu cũng đi về phía hắn.

Hai mắt Bạch Hạc Hoài trợn tròn, lập tức ném châm bạc trong tay ra. Cùng lúc, dao găm của Tô Xương Hà cũng cắm giữa hai người, Tô Mộ Vũ thì lắc người lao tới bên cạnh Cát Tu, nắm lấy bả vai hắn, đột nhiên kéo hắn ra ngoài.

“Sao vậy?” Cát Tu kinh hãi nói.

Bạch Hạc Hoài đột nhiên lắc đầu: “Những người này là mầm độc!”

“Mầm... mầm độc?” Tư Đồ Trà giơ bàn tay, trên tay lấm tấm đốm đen.

Tiếp đó từng tiếng kêu la thảm thiết vang lên, tất cả môn nhân Trường Sinh môn vừa tới mở cửa đều ngã xuống đất, trên người hiện lên đốm đen. Bọn họ nằm dưới đất giãy dụa đầy đau đớn, vừa kêu rên vừa gãi lên da, nhưng chỉ cào thành vệt máu.

“Là Huyết Trảo Tử.” Bạch Hạc Hoài hạ giọng nói: “Không cứu được họ rồi.”

Còn những đệ tử Trường Thương môn vừa vào cửa đều lộ vẻ hoảng sợ, nhưng hoàn toàn không biết nguyên nhân xảy ra chuyện này. Tiếp đó chân cẳng bọn họ mềm nhũn, ngã xuống dưới đất, không bao lâu sau đã hóa thành một vũng nước đen.

Hứa An chưa từng thấy cảnh tượng đáng sợ đến vậy, giờ phút này hai chân cũng mềm nhũn, nửa quỳ dưới đất, nôn khan một hồi.

Còn Tư Đồ Trà thì nhìn sang phía Cát Tu, môi run rẩy: “Ta, ta không...” Nhưng còn chưa nói hết lời, hắn đã ngã xuống đất, biến thành một vũng nước đen.

Cát Tu sợ tới mức đồ mồ hôi lạnh đầm đìa, nói năng lộn xộn: “Chuyện này... Tư Đồ huynh... ta... không thể nào!”

Tô Mộ Vũ lắc đầu nói: “Lần này không phải do hắn gây ra, hắn chỉ bị người ta hạ độc mà không phát hiện ra, bị quăng vào đây như mồi câu.”

“Thế thì kẻ địch chân chính sắp tới rồi.” Tô Xương Hà nhảy từ trên tường xuống.

TVE 4U
Được bạn:Mot Sach đưa lên
vào ngày: 14 tháng 1 năm 2025

« Lùi
Giới Thiệu Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 38 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 142 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 181 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250
Tiến »