Ám Hà Truyện

Lượt đọc: 39912 | 6 Đánh giá: 9,3/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Giới Thiệu Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 38 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 142 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 181 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250
Tiến »
Chương 157
màn 10 - tiểu thử 11

❊ ❊ ❊

Kiếm trưởng lão cầm kiếm nhanh chóng lui lại, múa Thanh Minh cổ kiếm trong tay lên, đánh văng những luồng kiếm khí phản ngược kia đi. Lão cười ha hả nói: “Tụ lý tàng phong, xuân phong đắc ý. Năm xưa phụ thân ngươi ngông nghênh là vậy, sao ngươi sử dụng lại mang đầy cầm cố. Xuân phong ở đâu? Sao lại đắc ý?”

Ống tay áo Tô Mộ Vũ lập tức bị xé rách, hắn cắn chặt răng nhìn trường kiếm cắm dưới đất nhưng vẫn không rút kiếm. Tô Mộ Vũ gầm lên một tiếng, vung tay: “Kiếm khí, Hưởng Kinh Lôi!”

Một âm thanh như tiếng sấm vang lên, chỉ thấy Tô Mộ Vũ giơ ngón tay chém ra một luồng kiếm khí cuốn theo gió cát đầy đất, đánh về phía Kiếm trưởng lão.

“Hay cho một chiêu Kiếm Khí Hưởng Kinh Lôi.” Kiếm trưởng lão cầm kiếm chém mạnh: “Ngươi định không rút kiếm mà thắng ta, ta sẽ cho ngươi không có cơ hội rút kiếm!”

Phía sau núi của Vô Song thành.

Một ông lão đã gần tuổi cổ lai hi từ trong Kiếm Lư đi ra, ông lão nhìn về phía xa, khẽ nhíu mày: “Kiếm khí thật cường đại.”

Lúc này kiếm khách áo đen cũng chạy tới ven hồ, thấy ông lão đứng đó, vội vàng hành lễ: “Lão thành chủ.”

“Có khách đến?” Ông lão hỏi.

“Cầm kiếm đến.” Kiếm khách áo đen trả lời.

Ông lão gật đầu: “Khách từ phương nào?”

Kiếm khách áo đen trầm giọng nói: “Thiên Hạ Vô Kiếm.”

“Thiên Hạ Vô Kiếm?” Ông lão sửng sốt, tiếp đó trầm ngâm một hồi, chậm rãi nói: “Bọn họ vẫn còn người sống sót à?”

“Tự xưng là thiếu thành chủ của Vô Kiếm thành, Trác Nguyệt An.” Kiếm khách áo đen trả lời.

“Đứa bé ấy à...” Ông lão nói đầy ẩn ý: “Không ngờ nó vẫn còn sống.”

“Kiếm trưởng lão đã tới ứng chiến.” Kiếm khách áo đen tiếp tục nói: “Trưởng lão bảo ta tới đây báo cho lão thành chủ một tiếng.”

“Kiếm Sơn Nhạc.” Ông lão kia lại ngẩng đầu lên nhìn phương xa: “Không ngăn được thanh kiếm này.”

“Sư phụ, sét đánh kìa.” Trên đường chạy tới cửa thành, Vô Song che lỗ tai, nhắc nhở: “Trời sắp mưa rồi, nên lấy một cây dù thôi.”

“Sét đánh? Đó là kiếm khí?” Tống Yến Hồi bất đắc dĩ nói: “Luồng kiếm khí này nổ vang như sấm sét, rốt cuộc là ai tới? Chẳng lẽ là... không phải xưa nay kiếm của cô ấy luôn lạnh lẽo âm hàn, sẽ không có khí thế hung hăng như vậy. Chẳng lẽ là kiếm khách ở Lôi môn?”

“Sư phụ lẩm bẩm gì vậy?” Vô Song tò mò hỏi.

“Chỉ cần không liên quan tới Tuyết Nguyệt Thành là được.” Tống Yến Hồi vẫn lẩm bẩm.

“Sư phụ? Sư phụ?” Vô Song lay eo Tống Yến Hồi: “Người nói gì thế?”

“Không có gì.” Trong lúc trò chuyện Tống Yến Hồi đã dẫn Vô Song tới cửa thành. Hắn cúi đầu nhìn xuống, chỉ thấy một người đeo mặt mạ đeo dù sau lưng, nhìn dáng vẻ chắc là một nam tử trẻ tuổi. Hắn lập tức thở phào một tiếng, nhưng khi quay đầu lại nhìn Kiếm trưởng lão lại thấy dáng vẻ vị trưởng lão đã rất chật vật, y phục rách nát, trên người có vết máu bầm, cánh tay cầm Thanh Minh cổ kiếm cũng run run.

Tô Mộ Vũ lạnh nhạt nói: “Ngươi thua rồi.’

Kiếm trưởng lão cắn răng nói: “Cho dù là phụ thân của ngươi năm xưa, nếu đứng đây cũng chẳng dám nói năng với ta như vậy!”

Đây là lần thứ mấy ngươi nhắc tới phụ thân ta?” Tô Mộ Vũ ngẩng đầu lên: “Lần thứ ba? Ta rất muốn biết, rốt cuộc ngươi có tư cách gì mà nhắc tới ông ấy?”

Kiếm trưởng lão hoàn toàn không còn khí độ và uy nghiêm lúc vừa rồi, lão vốn tưởng thực lực của mình hơn xa một tiểu bối, nhưng không ngờ đối phương còn chưa rút kiếm mà đã ép hắn tới mức đường cùng. Lão nhấc kiếm lên, cả giận nói: “Ngươi đừng ép ta giết ngươi.”

“giết người ư?” Tô Mộ Vũ tung người nhảy tới, thân hình nhanh như chớp giật. Kiếm trưởng lão cả kinh, thân pháp của Tô Mộ Vũ hoàn toàn khác với lúc trước, lần này thân pháp của hắn như ma quỷ trong màn đêm, quỷ dị mà đầy sát khí. Lão lập tức lùi lại, Thanh Minh cổ kiếm trong tay phát ra một tiếng kiếm ngâm, trường kiếm nhấc qua đỉnh đầu, hai tay cầm kiếm, bắt đầu tụ lực.

“Cuối cùng cũng dùng tới, là Sơn Nhạc kiếm pháp của sư phụ!” Tu Nho thần sắc kích động: “Dùng chiêu này chắc chắn sẽ chuyển bại thành thắng.’

“Phụ thân đã từng nhắc tới ngươi, khi còn trẻ ngươi cũng là người kiêu ngạo, tay cầm kiếm, chân cưỡi ngựa, cảm thấy mình có thể leo lên đỉnh kiếm đạo, nhìn núi non bên dưới. Cho nên ngươi mới sáng tạo ra Sơn Nhạc kiếm pháp, kiếm thuật không tính là nhất lưu trên đời, nhưng kiếm khí có thể coi là tuyệt thế. Hôm nay chứng kiến...” Tô Mộ Vũ đã lao tới trước mặt Kiếm trưởng lão: “... núi cao vẫn còn, người đã già nua. Bản thân ngươi đã không xứng với kiếm của ngươi, không xứng với bộ kiếm pháp của ngươi khi còn trẻ.” Hắn vung quyền tới, đánh thẳng vào ngực Kiếm trưởng lão trước khi kiếm của lão giáng xuống.

Quyền này không đánh nát trái tim Kiếm trưởng lão.

Nhưng phá hủy toàn toàn kiếm tâm của Kiếm trưởng lão.

Kiếm trưởng lão quát khẽ một tiếng, phun ra một ngụm máu tươi, Thanh Minh cổ kiếm đã rời tay. Tô Mộ Vũ giơ tay cầm lấy thanh cổ kiếm này, nâng cao quá đầu: “Ngươi đã lên tới đỉnh phong, ngắm núi non bên dưới! Nhưng trên núi còn có trời cao, nếu ngươi dừng bước thì trước sau gì cũng có ngày phải xuống núi! Chết đi!”

Tô Mộ Vũ vung kiếm chém xuống, không ngờ kiếm thế lại giống hệt như Kiếm trưởng lão vừa sử dụng.

Sơn Nhạc kiếm pháp!

“Dừng!” Một tiếng gầm lớn vang lên.

Ngay lúc Tô Mộ Vũ sắp chém kiếm xuống người Kiếm trưởng lão, một luồng sáng lạnh lóe lên, ngăn trước người Kiếm trưởng lão. Thanh Minh cổ kiếm của Tô Mộ Vũ chạm vào thanh kiếm này, hắn lập tức lùi lại, tiện tay quăng Thanh Minh cổ kiếm ra ngoài, thối lui tới bên Hạc Vũ kiếm, giơ tay nắm lấy chuôi kiếm.

Hôm nay tới hỏi kiếm, rốt cuộc cũng gặp được người đáng cho hắn rút kiếm, thành chủ Vô Song thành, Tống Yến Hồi.

Tống Yến Hồi chém ra một đóa kiếm hóa, khẽ cúi đầu nói: “Vô Song thành, Tống Yến Hồi.”

“Thiên Hạ Vô Kiếm thành, Trác Nguyệt An.” Tô Mộ Vũ nhìn thoáng qua thanh kiếm trong tay Tống Yến Hồi: “Thu Thủy kiếm?”

Tống Yến Hồi gật đầu: “Đúng vậy.”

“Thành chủ.” Kiếm trưởng lão lau vết máu nơi khóe miệng, giọng nói đầy mệt mỏi. Sau ngày hôm nay, chỉ e trên giang hồ không còn ai tên là Kiếm Sơn Nhạc.

Thật ra trong lòng Tống Yến Hồi lại hơi cao hứng, xưa nay Kiếm Sơn Nhạc luôn ỷ vào bối phận cao, hoành hành trong Vô Song thành, không hề cố kỵ một ai, dường như còn có ý đối chọi với thành chủ. Nhưng sau trận chiến ngày hôm nay, đại trưởng lão của Giảng Võ đường chắc phải đổi vị khác. Hắn vẩy nhẹ trường kiếm trong tay, hất Thanh Minh cổ kiếm quay về: “Trưởng lão cứ về nghỉ ngơi, nơi này giao cho ta.”

“Đó là thành chủ Vô Song thành, Tống Yến Hồi?”

“Hôm nay thiếu chủ Vô Kiếm thành tới hỏi kiếm Vô Song, còn ép cả Tống Yến Hồi ra mặt?”

“Nếu hắn thua, vậy thì Vô Song thành còn tư cách đặt chân trên giang hồ nữa không?”

Mọi người nhỏ giọng thì thầm, Tống Yến Hồi cũng thấy ảo não: Sao mình lại nhất thời xúc động chạy xuống? Rõ ràng còn bao nhiêu trưởng lão có thể ứng chiến cơ mà.

Tô Mộ Vũ lại rút Hạc Vũ kiếm ra, đây là lần đầu tiên y rút kiếm.

Viên hồng ngọc trên chuôi kiếm tỏa sáng rực rỡ dưới ánh nắng.

Hắn cười nói: “Đây là lần đầu tiên Hạc Vũ kiếm ra tay trong giang hồ. Ngươi là đối thủ không tệ.”

TVE 4U
Được bạn:Mot Sach đưa lên
vào ngày: 14 tháng 1 năm 2025

« Lùi
Giới Thiệu Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 38 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 142 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 181 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250
Tiến »