Ám Hà Truyện

Lượt đọc: 40050 | 6 Đánh giá: 9,3/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Giới Thiệu Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 38 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 142 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 181 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250
Tiến »
Chương 188
màn 12 - lập thu 1

❊ ❊ ❊

Loạn nha đề tán ngọc bình không, nhất chẩm tân lương nhất phiến phong.

Thụy khởi thu thanh vô mịch xử, mãn giai ngô diệp nguyệt minh trung.

❖ ❖ ❖

Nam An thành.

Ánh nắng rực rỡ.

Triêu Triều Nhan đứng ở cửa, ngẩng đầu nhìn trời quang không một áng mây, cười nói: “Hôm nay Lập Thu, ánh nắng rực rỡ, chắc gia viên có mùa bội thu.”

“Còn có cách nói như vậy ư?” Tô Mộ Vũ đi tới bên cạnh Triêu Triều Nhan.

Triêu Triều Nhan gật đầu: “Đúng vậy đúng vậy. Vũ ca chưa từng làm việc đồng áng nên không hiểu đâu, ngày Lập Thu này nếu không khí trong lành, người nhà nông đều rất vui mừng.”

Tô Mộ Vũ lắc đầu: “Đúng là ta không biết, ta chỉ biết Lập Thu ăn cà...”

“Ăn cà?” Triêu Triều Nhan nghi hoặc.

“Ăn cà.” Tô Mộ Vũ gật đầu rất nghiêm túc: “Ta mua về rồi này.”

“Tươi à?” Triêu Triều Nhan lại hỏi.

Tô Mộ Vũ vẫn gật đầu: “Còn tươi.”

“Sư phụ!” Triêu Triều Nhan hô to.

“Tới đây.” Bạch Hạc Hoài đẩy cửa bước ra, gương mặt còn chưa tỉnh ngủ, nhìn hai người trong sân ngáp dài một cái: “Sao?”

“Cứu... cứu mạng.” Triêu Triều Nhan mặt mày cay đắng.

“Hả?” Bạch Hạc Hoài đầu tiên ngạc nhiên, tiếp đó bắt đầu nhìn khắp sân, cuối cùng phát hiện một cây gậy gỗ ở trong góc, nhanh chóng chạy tới nhấc cây gậy lên: “Tô Mộ Vũ, có phải ngươi lại định làm cơm không?”

Tô Mộ Vũ cười xấu hổ: “Đây chẳng phải tập tục Lập Thu à?”

“Tập tục? Tập tục gì?” Bạch Hạc Hoài nghi hoặc.

“Lập Thu ăn cà!” Tô Mộ Vũ trả lời.

“Ta cho ngươi ăn gậy bây giờ!” Bạch Hạc Hoài giơ gậy lên đánh về phía Tô Mộ Vũ.

Từ khi Tô Mộ Vũ hỏi kiếm Vô Song thành tới giờ đã qua hơn mười ngày. Tô Mộ Vũ và Bạch Hạc Hoài, Triêu Triều Nhan và Tô Triết lại trở về Nam An thành, Tô Xương Hà thì về Ám Hà. Hạc Vũ dược trang lại mở cửa, Tô Mộ Vũ cũng nghiên cứu nấu nướng trở lại.

Cứ như chuyện hỏi kiếm Vô Song thành chỉ là một giấc mộng, chưa bao giờ xảy ra.

“Ài, nếu Xương Hà đại ca ở đây thì tốt biết mấy, có thể ra quán ăn.” Triêu Triều Nhan cảm khái một câu.

Bạch Hạc Hoài nghe xong càng bất đắc dĩ, có lẽ Tô Xương Hà cũng không tưởng tượng nổi lại có một cô nương nhung nhớ hắn vì có thể theo hắn đi ăn hàng.”

Ám Hà, Tinh Lạc Nguyệt Ảnh các.

Tô Xương Hà ngồi ngay ngắn trên chiếc ghế bên trên, cúi người nghe người dưới báo cáo một số chuyện trong giang hồ gần đây. Hiện tại Ám Hà từ từ biến mất trên giang hồ, không nhận bất cứ đơn giết người nào nhưng vẫn chú ý mọi chuyện lớn trên giang hồ. Tô Mộ Vũ có thể ở lại Nam An thành làm dược trang của hắn, nhưng Tô Xương Hà cuối cùng vẫn phải về nơi này.

“Tức là Đường Liên Nguyệt về tới Đường môn là không ra nữa?” Tô Xương Hà nghe xong vuốt ve chòm ria của mình.

Mộ Thanh Dương gật đầu: “Đúng vậy.”

“Hắn là Huyền Vũ Sứ, tuy không nhận chức quan nhưng có trách nhiệm bảo vệ Thiên Khải. Nhưng sau khi về Đường môn lại không ra ngoài nữa.” Tô Xương Hà mỉm cười: “Đúng là thú vị.”

Một cô gái áo tím đi từ trong góc ra, nói đầy ẩn ý: “Thế thì hắn trở về Đường môn làm gì?”

“Vũ Mặc.” Tô Xương Hà cười nói: “Tốt xấu gì cô cũng từng là một trong Mười Hai Con Giáp Chu Ảnh, kiềm chế cảm xúc bản thân một chút.”

Mộ Vũ Mặc vội vàng la lên: “Ta đâu có!”

“Ha ha ha ha! Đáng lẽ ngươi muốn tới Thiên Khải thành tìm hắn đúng không?” Tô Xương Hà chậm rãi hỏi.

Mộ Vũ Mặc gật đầu: “Đúng vậy. Lần trước tới Thiên Khải thành đã muốn tìm hắn rồi, nhưng lúc đó hắn còn chưa về.”

“Đúng vậy, về Đường môn cũng có chỗ tốt khi về Đường môn. Dù sao Đường môn mới là sư môn của Đường Liên Nguyệt. Đến Thiên Khải thành, chả lẽ chúng ta lại đến Lang Gia vương phủ cầu hôn.” Tô Xương Hà vẫn nở nụ cười điềm nhiên: “Ám Hà tới vương phủ cầu hôn, không khéo cả Lang Gia Vương cũng kinh hãi tới rơi cả cằm.”

Mộ Thanh Dương ném một đồng Đào Hoa Tệ trong tay lên, nhìn nó xoay vài vòng trên không trung rồi rơi xuống tay: “Thú vị thú vị.”

“Vì vậy, chúng ta nên tới Đường môn cầu hôn thì hơn.” Tô Xương Hà chậm rãi đi từ trên cao xuống, cuối cùng đứng lại bên cạnh Mộ Vũ Mặc, mỉm cười ghé sát tai cô nói: “Cô thấy sao?”

Năm ngày sau

Nam An thành.

Hoàng hôn, mặt trời xuống núi.

Triêu Triều Nhan nằm trên ghế. Hoàng hôn ngày mùa thu, mặt trời chiếu lên người rất ấm áp, thi thoảng còn có cơn gió mát thổi qua, khiến toàn thân sảng khoái. Triêu Triều Nhan bận bịu cả ngày, giờ cứ nhắm mắt như vậy, không ai quấy rầy, cũng rất nhàn nhã. Chỉ có điều...

“Nếu lại được ăn bữa tiệc mười ba món ở Phúc Thọ lâu thì tốt biết mấy.” Triêu Triều Nhan cảm khái từ tận đáy lòng.

“Được thôi.” Một giọng nói mang theo ý cười vang lên bên tai cô. Triêu Triều Nhan cả kinh, lập tức bật phắt khỏi chiếc ghế, cảnh giác nắm lấy đoản kiếm giấu dưới ghế.

“Thân thủ không tệ.” Tô Xương Hà cười hì hì nhìn cô.

Triêu Triều Nhan kinh ngạc: “Xương Hà đại ca.”

“Không tệ không tệ, ngươi gọi thế đúng là không tệ. Không phư ai đó cứ thấy ta là nói gã xấu xa lại tới, không uổng công ta dẫn ngươi đi ăn ở Phúc Thọ lâu nhiều lần như vậy.” Tô Xương Hà hài lòng gật đầu.

“Sao ngươi lại tới nữa vậy!” Bạch Hạc Hoài đi vào trong sân, nhìn Tô Xương Hà.

Tô Xương Hà mỉm cười; “Ngươi thấy chưa, ta đang nói cô ta đấy!”

Bạch Hạc Hoài lập tức đổi thành gương mặt tươi cười: “Ngươi không biết chúng ta nhớ ngươi đến mức nào à!”

“Hả?” Nụ cười chế nhạo luôn treo trên mặt Tô Xương Hà cũng không nhịn nổi, phải thay đổi: “Bạch thần y nói vậy khiến ta không biết nên trả lời thế nào.”

“Đi thôi, dẫn chúng ta đi ăn Phúc Thọ lâu đi.” Bạch Hạc Hoài lập tức nói.

Tô Xương Hà nhún vai: “Ta biết ta rất có tiền, nhưng bây giờ Hạc Vũ dược trang của ngươi cũng là dược trang nổi tiếng nhất trong Nam An thành, danh tiếng Bạch Hạc thần y cũng lan truyền khắp Nam An thành rồi. Nghe nói phú thương mời ngươi tới nhà khám bệnh cũng phải tốn một trăm lượng bạc ròng, ngươi không thể tự tới ăn ở Phúc Thọ lâu được à?”

Bạch Hạc Hoài khẽ thở dài: “Có người không cho.”

Triêu Triều Nhan cũng thở dài theo: “Có người không cho.’

“Ai không cho?” Tô Xương Hà hỏi.

“Ta không cho.” Tô Mộ Vũ đi tới. “Tuy Phúc Thọ lâu ngon miệng nhưng dù sao cũng là quán rượu bên ngoài, ăn nhiều không tốt cho thân thể.”

“Ăn nhiều đồ ngươi nấu thì tốt cho thân thể?” Tô Xương Hà che trán: “Nếu không phải có thần y ở đây, không khéo chúng ta đã bị độc chết từ lâu rồi.”

Tô Mộ Vũ lắc đầu: “Ngươi không biết đấy thôi, gần đây ta tiến bộ rất rõ ràng.”

“Ta không muốn biết.” Tô Xương Hà lùi lại phía sau một bước.

Ánh mắt Bạch Hạc Hoài đột nhiên lóe lên vẻ hưng phấn.

“Thần y ơi là thần y, có phải các ngươi muốn ta về quá...” Tô Xương Hà hoàn toàn không còn khí thế lúc vừa đến: “... nên mới nghĩ ra cách ép ta hả?”

Triêu Triều Nhan vội vàng xua tay nói: “Ta thề, không có chuyện này.”

“Đúng là khiến người ta khó tin. Một đại gia trưởng Ám Hà, một gia chủ Ám Hà, lại vì có đi ăn ở quán rượu hay không mà giằng co ở đây.” Một bộ áo tím lướt qua trước mặt mọi người, Mộ Vũ Mặc xuất hiện bên cạnh Tô Xương Hà.

Cười nói tự nhiên, nghiêng nước nghiêng thành.

“Ai cũng nói Tô Mộ Vũ nấu rất khó ăn, nhưng ta không tin, cho ta một phần thử xem.” Mộ Vũ Mặc cười nói: “Để ta xem khó ăn tới mức nào.”

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 14 tháng 1 năm 2025

« Lùi
Giới Thiệu Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 38 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 142 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 181 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250
Tiến »