Ám Hà Truyện

Lượt đọc: 39911 | 6 Đánh giá: 9,3/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Giới Thiệu Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 38 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 142 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 181 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250
Tiến »
Chương 153
màn 10 - tiểu thử 7

❊ ❊ ❊

Tô Mộ Vũ thúc ngựa phóng như điên về phía trước, dọc đường qua ba cửa ải, cảnh vệ ở ba cửa ải này không làm khó dễ hắn, nhìn Vô Song Lệnh rồi cho hắn đi.

Còn ở cửa ải đầu tiên, Lô Ngọc Địch nhìn trường thương tan thành từng mảnh dưới đất, chìm vào trầm tư. Những người xung quanh còn tưởng hắn vừa đại bại, trong lòng bị đả kích rất lớn; có người đi tới định an ủi hắn nhưng Lô Ngọc Địch vung tay, trầm giọng nói: “Đừng quấy nhiễu ta.”

Những người khác đành phải lùi lại, để mặc Lô Ngọc Địch ngây ngốc tại đó.

“Năm xưa từng tham gia trận chiến Ma giáo đông chinh, còn có thể kề vai chiến đấu với Thương Tiên, hơn nữa nhìn vài lần mà sử dụng được tận mười ba thức...” Ánh mắt Lô Ngọc Địch càng ngày càng sắc bén...” Cuối cùng hắn đột nhiên ngẩng đầu: “Truyền lệnh cho các cửa ải phía dưới, ngăn cản người kia, không tiếc mọi giá. Ngươi, ngươi, đi theo đường của đệ tử, tới Giảng Võ đường, nhờ Kiếm trưởng lão phái Vấn Tứ Kiếm ra khỏi thành đối địch.”

Đường của đệ tử là con đường nhỏ mà chỉ đệ tử dòng chính trong Vô Song thành mới được đi, dẫn thẳng tới Vô Song thành, nhanh hơn gấp đôi so với đường lớn mà mọi người hay đi. Tuy đệ tử kia không biết vì sao Lô Ngọc Địch lại đột nhiên căng thẳng như vậy, nhưng thấy sắc mặt Lô Ngọc Địch như vậy, hắn cũng không dám chậm trễ, vội vàng xoay người lên người phi thẳng ra ngoài.

“Vấn Tứ Kiếm. Đại sư huynh...” Một đệ tử đi tới hỏi: “Thế có khoa trương quá không?”

“Khoa trương? Ta chỉ hận quyền hành của mình chỉ đến thế, nếu không đã bảo Kiếm trưởng lão đích thân rời thành!” Lô Ngọc Địch hung hăng nói.

Tô Mộ Vũ thúc ngựa phóng như bay, chính là vì hắn biết vừa rồi Lô Ngọc Địch chỉ bị mình chấn nhiếp nhất thời, một khi chấn động trong lòng qua đi, Lô Ngọc Địch sẽ nhận ra thân phận của mình không đúng, đến lúc đó muốn chạy tới Vô Song thành cũng không phải chuyện dễ dàng.

Còn sau khi Lô Ngọc Địch ra lệnh chặn đường, cảnh vệ đi tới đài cao bên mé, vung gậy gỗ bắt gầu gõ trống “tùng tùng tùng”. Tiếng trống như sấm, vang vọng tới những cửa ải tiếp theo, cảnh vệ ở đó nghe được lập tức biến sắc, cũng đi lên đài, gõ trống của cửa ải kế tiếp. Cứ thế từng trạm từng trạm truyền tin, khi Tô Mộ Vũ đi tới cửa ải thứ năm, cảnh vệ đang định cho qua lại đột nhiên ngẩng đầu, khẽ nhíu mày: “Âm thanh này.”

“Là tiếng trống trận.” Cảnh vệ bên cạnh nhắc nhở, hai người nhìn nhau một cái rồi đột nhiên lùi lại một bước, rút trường kiếm bên hông ra, chỉ vào Tô Mộ Vũ và những người khác đang đợi đi qua: “Lùi lại phía sau! Tất cả lùi lại cho ta!”

Vô Song thành, Giảng Võ đường.

Ông lão mặc trường bào màu xám nằm trên ghế dài trong sân uống trà, nhìn các kiếm khách trẻ tuổi cường tráng đang đấu luyện trong sân, hắn ngáp một cái: “La Các, kiếm phong thấp xuống ba tấc, xuất kiếm chậm hai phần.”

Ông lão vừa dứt lời, trường kiếm của một kiếm khách đã bị đánh bay. Kiếm khách đang đấu luyện với người này chính là La Các, hắn cao hứng vung kiếm nói: “Cám ơn sư phụ.”

Ông lão kia thổi hơi nóng trên chén trà: “Lần sau hắn sẽ không xuất kiếm như vậy, lời hướng dẫn vừa rồi sẽ không còn tác dụng. Ngươi phải nghĩ xem vì sao vừa rồi hắn lại xuất kiếm như vậy? Kiếm đạo chia ra thuật và pháp, ngươi quá theo đuổi thuật, dễ lâm vào khổ chiến.”

“Đệ tử đã hiểu.” La Các không dám đắc ý nữa, cung kính trả lời.

“Kiếm sư phụ!” Kiếm khách thua trận bất mãn nói: “Sao người lại nhắc hắn?”

Ông lão buông nắm chén xuống: “Tu Nho, ngươi ấy, có thể thắng lại không chịu thắng, chỉ muốn chờ thời cơ vẹn toàn. Nhưng chuyện trong thế gian nào có việc gì là vẹn toàn? Người trong giang hồ tranh đấu là đánh cược cả tính mạng, đã là đánh cược thì có nguy hiểm. Ngươi không muốn mạo hiểm thì sẽ không ngừng mất đi cơ hội, cuối cùng bị người ta tìm ra sơ hở, một đòn là thua.”

Tu Nho sắc mặt đỏ lên, cầm kiếm cúi đầu: “Đệ tử xin ghi nhớ.”

“Bẩm trưởng lão, Lô Ngọc Địch phái người tới, nói có việc cần Giảng Võ đường xử lý.” Một kiếm khách áo đen xuất hiện sau lưng ông lão.

Ông lão chưa kịp nói năng gì thì La Các đã sầm mặt xuống: “Lô Ngọc Địch là loại rác rưởi gì, ỷ vào thân phận đại đồ đệ của thành chủ mà dám ra lệnh với Giảng Võ đường? Bảo hắn cút đi.”

Tu Nho khẽ nhíu mày: “Lô Ngọc Địch võ công bình thường, nhưng xưa nay luôn đối nhân xử thế chu đáo, sẽ không vô duyên vô cớ tới tìm Giảng Võ đường chúng ta.”

Ông lão gật đầu tán thành: “Nói đi, có chuyện gì?”

“Tới đây nói đi.” Kiếm khách áo đen quay người nói: “Nơi này không có người ngoài.”

Chỉ thấy đệ tử vừa đi theo Lô Ngọc Địch lúc vừa rồi do dự bước lên, nhìn ông lão kia một cái rồi vội vàng hành lễ: “Kiếm trưởng lão.”

“Lư sư điệt tìm ta có chuyện gì?” Kiếm trưởng lão hỏi đầy ẩn ý.

Đệ tử kia chắp tay cúi đầu nói: “Đại sư huynh phát hiện có người định lẻn vào Vô Song thành âm mưu gây rối, đã gõ Cấm Hành cổ, báo cho các cửa ải ngăn người qua lại. Nhưng đại sư huynh sợ người kia trực tiếp lao vào, cho nên hy vọng Giảng Võ đường có thể phái Vấn Tứ Kiếm ngăn cản giúp.”

“Làm càn! Sao Giảng Võ đường chúng ta còn phải phụ trách trông cửa?” La Các cả giận nói: “Hắn đã phát hiện ra rồi thì sao không tự đi mà cản?”

Đệ tử kia đỏ mặt, nói lý do: “Sư huynh không cản được, bại trận.”

“Bại trận?” La Các đầu tiên sửng sốt, sau đó cười nói: “Ta bảo mà, nếu là công lao thì hắn đã cướp trước rồi. Ta thấy hắn đánh không lại nên gọi chúng ta ra giúp thôi. Không đi không đi, bảo hắn đi mà tìm sư phụ hắn ấy.”

“Không được vô lễ.” Kiếm trưởng lão khẽ ho khan một tiếng.

La Các vội vàng lùi lại một bước, cúi đầu nói: “Đệ tử lỡ lời.”

“Người nọ có thân phận gì?” Kiếm trưởng lão hỏi.

Đệ tử kia lắc đầu nói: “Không biết, đeo một cái mặt nạ, cõng theo cây dù, bên hông dắt một thanh trường kiếm, nhưng khi đánh với đại sư huynh lại dùng một bộ thương pháp.”

“Thương pháp? Thương pháp gì?” Kiếm trưởng lão lại hỏi.

Đệ tử kia vội vàng nói: “Đại sư huynh nói, là Kinh Long Biến.”

“Kinh Long Biến?” Kiếm trưởng lão cả kinh: “Hắn có chắc không?”

“Người đó cũng tự thừa nhận, nói là từng thấy Thương Tiên Tư Không Trường Phong sử dụng.” Đệ tử kia trả lời: “Đệ tử không nhớ lầm, quả thật đã nói là Kinh Long Biến.”

“Chẳng lẽ là Tuyết Nguyệt Thành phái tới?” Kiếm trưởng lão xua tay nói: “La Các, Tu Nho, Giả Trú, Diệp Vô Tụ. Bốn người các người theo vị tiểu huynh đệ này rời thành, thăm dò hư thực của người này.”

Bốn người nghe Kiếm trưởng lão nói xong lập tức đeo kiếm lên: “Tuân lệnh.”

Kiếm trưởng lão trầm giọng nói: “Đừng khinh địch!”

La Các cười nói: “Chỉ e kẻ đó chẳng phải người của Tuyết Nguyệt Thành gì cả, chỉ là thương khách bình thường, chẳng qua thắng được Lô Ngọc Địch rồi khoác loác, hắn lại đi tưởng thật. Nếu thật sự là vậy, ta phải dạy cho tên Lô Ngọc Địch kia một trận mới được.”

Đệ tử tới báo tin giận mà không dám nói gì, đành hừ lạnh một tiếng, trong lòng lại hy vọng người đeo mặt nạ có thể dạy cho kẻ này một bài học.

TVE 4U
Được bạn:Mot Sach đưa lên
vào ngày: 14 tháng 1 năm 2025

« Lùi
Giới Thiệu Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 38 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 142 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 181 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250
Tiến »