Đôi Lúc Tôi Nói Dối

Lượt đọc: 1567 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Ngày hôm đó
giáng sinh 2016 - buổi chiều

Đôi tay tôi vẫn đang run rẩy khi tôi về tới nhà. Tôi đã bỏ lại Claire ở khu chợ Giáng sinh, bước đi mà không ngoảnh lại. Bầu trời đen kịt, không mưa, tôi chỉ muốn vào nhà, tuyệt giao với thế giới và cả những lỗi lầm của mình để ở bên ngoài. Tôi lấy chìa khóa ra khỏi túi xách và nhận ra mình đã mang theo chùm chìa khóa của Paul chứ không phải của tôi. Bất cẩn như thế trông chẳng giống tôi chút nào. Tôi cần phải bình tĩnh, sắp xếp lại mọi việc, phải tập trung. Tôi cảm thấy khá hơn khi đã vào nhà. Tôi tựa lưng vào cửa, điều chỉnh cho nhịp thở và suy nghĩ của mình thư thả lại. Tôi đóng rèm mắt trong thoáng chốc, cố gắng nghĩ cho thông suốt nhưng vẫn chẳng có được câu trả lời khi mở mắt ra. Thật khó để cố nhìn thứ gì đó không hiện hữu.

Tôi cởi áo khoác ở sảnh, treo lên giá rồi cúi người cởi giày.

“Em về rồi đây,” tôi nói khi không ai ra đón.

Không lời hồi đáp.

Tôi cởi dây giày bên kia.

“Paul?”

Không có gì cả.

Tôi chưa bao giờ thích được người khác choàng lấy. Tôi đã trui rèn cho mình cách không nao núng hay thoái lui, nhưng tôi luôn nghĩ rằng níu kéo một ai đó chẳng ích gì khi ta biết rằng mình sẽ phải để họ ra đi. Bất chấp tất cả những điều đó, ngay lúc này đây, tôi lại muốn được níu giữ. Tôi muốn giữ lấy ai đó và để họ giữ tôi lại.

Tôi cảm thấy rằng mình đã đốt cháy lưỡi của mình bởi thứ rượu pha chế đó. Thấy khát, tôi bèn đi vào bếp và rót cho mình một cốc nước từ vòi. Tôi nhìn xung quanh trong khi nuốt một ngụm chất lỏng mát lạnh và phát hiện ra ngay lập tức. Tôi đặt ly xuống và nhìn chằm chằm chiếc lò nướng. Các chỉ số xa nhất bên trái không ở đúng vị trí. Tôi nắn chỉnh cho đến khi nó tắt hẳn, rồi nhìn chăm chú, như thể nó lại có thể biến dạng trước mắt tôi. Tôi đảo mắt nhìn quanh để tìm lời giải thích và cảm thấy tức giận vì Paul bất cẩn như vậy, hôm nay, trong tất cả mọi ngày. Tôi nghe thấy tiếng ván sàn kêu cót két trong một căn phòng khác và để cho cơn tức giận của mình bừng lên.

“Anh còn bật lò kia,” tôi hét lên trong khi sải bước từ phòng này sang phòng khác, tìm người để buộc tội. Nhưng Paul không ở đây. Tôi đứng lại ở phòng khách, một khu vực trống trải chỉ có một cây thông Noel to lớn ở góc. Nó không có ở đó khi tôi rời đi sáng nay, chúng tôi đã quyết định năm nay sẽ không bận tâm đến đồ trang trí, nhưng nó ở đó, cao hơn tôi và được bao phủ bởi thứ ánh sáng lấp lánh màu trắng. Hầu hết mọi cành cây đều có đồ trang trí mà tôi và Paul đã cùng nhau mua trong nhiều năm: một chiếc túi nhỏ màu nâu thu nhỏ của Bloomingdales từ chuyến du lịch đến New York, một thiên thần nhỏ bằng đá xanh từ New Zealand, một người tuyết bằng ren trắng từ Đức. Chúng tôi đã từng đi đó đây rất nhiều, chúng tôi sẽ lại hướng đến một cuộc sống mới khi giờ đây anh đã trình làng thêm một cuốn sách nữa. Tôi đứng đó sững sờ trước những ký ức treo trên từng cành cây và nhận ra rằng tôi đang mỉm cười khi không có khán giả, tôi hạnh phúc chỉ vì điều đó. Tôi tắt đèn Giáng sinh, tôi đã đọc về những trường hợp đèn bốc cháy khi để quá lâu, những ngôi nhà cháy ra tro.

Tôi nghe thấy tiếng ván sàn kêu cót két ở tầng trên và cố gắng rũ bỏ mọi cảm giác khó chịu còn sót lại khi leo lên cầu thang để tìm Paul. Anh ấy đã làm một điều tốt đẹp nên tôi phải tha thứ cho việc kia. Tôi đi bộ từ phòng này sang phòng khác, không có nhiều phòng nên không mất nhiều thời gian, nhưng anh ấy cũng không có ở đây. Tôi lần ngược bước chân của mình trở lại phòng ngủ của chúng tôi, có điều gì đó khác lạ về nó, có gì đó không ở đúng chỗ. Tôi lướt qua căn phòng và phát hiện ra cánh cửa của tủ quần áo đang hé mở. Cửa tủ phải luôn được đóng kín! Tôi thở nhanh hơn bình thường và những sợi lông trên cánh tay của tôi dựng đứng gây chú ý nhưng tôi tự nhủ mình thật ngớ ngẩn. Tôi bước tới để đóng chúng và nhận thấy rằng quần áo của tôi đã bị di chuyển, chúng không đúng thứ tự. Tôi luôn treo mọi thứ theo kích thước và màu sắc, tôi luôn sắp xếp có hệ thống và giờ không phải theo hệ thống đó.

Có gì đó sai lạc.

Giờ thì tôi đã chắc chắn.

Tôi không hề tưởng tượng ra.

Tôi đứng sững người, lắng nghe những âm thanh nhỏ nhất. Không có gì. Tôi nhón bước dọc theo cầu thang, nhìn quanh các lối ra vào, sợ hãi về những gì tôi có thể nhìn thấy. Ngay cả hơi thở của tôi dường như quá lớn. Tôi dừng lại ở cửa phòng tắm. Bây giờ tôi đã soi kĩ, tôi thấy tủ thuốc khép hờ, khăn tắm không được xếp theo cách tôi thích. Paul sẽ không bao giờ làm điều này, anh ấy biết nó sẽ khiến tôi khó chịu. Có ai đó đã ở đây.

Claire.

Claire sẽ làm thế này để trừng phạt tôi, để dạy tôi một bài học. Tôi không hiểu làm cách nào nó có thể về tới đây trước tôi, hoặc làm sao nó vào được khi không có chìa khóa. Tôi nín thở cho đến khi mạch nghĩ của tôi bị bóp nghẹt và tôi có thể chắc chắn rằng không ai nghe được.

Tôi phải tìm ra Paul. Tôi cần phải biết chắc anh được an toàn. Rồi tôi nghe tiếng anh, đang bước đâu đó dưới lầu, hẳn anh vừa từ ngoài vườn vào. Tôi thấy nhẹ nhõm khi biết anh an toàn; cảm giác đó cho phép tôi bỏ qua mớ hổ lốn ở đây và chạy xuống cầu thang, tôi muốn nhìn thấy mặt anh. Anh không ở trong bếp, nơi tôi cho rằng anh vừa vào. Tôi tìm hai lượt dọc hành lang dẫn ra phòng khách và nở nụ cười trên gương mặt khi mở cánh cửa mà tôi không nhớ mình đã đóng lại ban nãy.

Đèn trang trí cây Giáng sinh đã được bật lại, nhưng đó không phải là thứ đầu tiên đập vào nhãn cầu khi tôi bước vào phòng. Thứ tôi nhìn thấy trước tiên là Edward đang ngồi trên sô pha. Gã nhìn tôi như thể đang chờ đợi, như thể chúng tôi đã hẹn gặp, như thể việc gã đàn ông từ trong quá khứ của tôi đang ngồi trên ghế trong phòng khách nhà tôi là điều hoàn toàn bình thường. Tôi muốn hét lên, nhưng còn hơn thế, tôi muốn bỏ chạy. Gã nhếch miệng cười với tôi.

“Xin chào Amber. Trông em có vẻ mệt mỏi, sao em không ngồi xuống đây?”


Nguồn: TVE 4U
Được bạn:Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 31 tháng 12 năm 2025

« Lùi
Tiến »