Có người ngay bên ngoài kia. Tôi không biết được họ là ai, nên tôi cứ nhắm nghiền mắt lại. Tôi bắt đầu diễn dịch những từ ngữ, chỉ là những mảnh âm thanh chắt lọc qua khe hở nhỏ giữa gỗ và tường. Cánh cửa mở rộng ra thêm một chút và những câu nói nhanh sẽ tự tinh chỉnh vừa đủ để làm rõ rằng chúng không phải là giọng tôi muốn nghe.
“Không, tôi chắc chắn. Cô phải đi chợp mắt vài tiếng đi. Đâu cần tất cả chúng ta phải có một cái Tân niên thổ tả. Tôi sẽ gặp cô vào buổi sáng.”
Là gã Edward.
Tôi vẫn nhắm mắt và cố giữ bình tĩnh. Gã đóng cửa lại, tôi nghe tiếng xoay ổ khóa. Gã vẫn để đèn tắt, chậm rãi bước tới bên giường.
“Chà, xin chào bà Reynolds, tối nay chúng ta thế nào rồi nhỉ? Anh thấy là chẳng có tiến triển gì. Quả là một nỗi nhục nhã khủng khiếp.” Gã tiến tới bên cửa sổ, tôi nghe tiếng rèm bị kéo lại. Tôi có thể hình dung khung cảnh xung quanh rõ ràng hơn vì tôi đã nhìn thấy rồi. Cảm giác không giống như đang ở trong một giấc mơ nữa mà như cố gắng nhìn xuyên qua một tấm bịt mắt.
“Đã qua năm mới rồi. Em có biết không? Anh có những mong đợi lớn lao cho khởi đầu năm 2017. Cứ nghĩ sẽ được trải qua cùng cô gái mà anh từng tỏ tường, ấy thế mà: Cô ta. Phá. Nát. Hết. Thế cho nên anh đã tình nguyện trực ca đêm, tình nguyện để được ở bên cô ấy. Và giờ chỉ còn có hai ta, đáng lẽ vẫn phải luôn là như thế.”
Tôi nghe tiếng gã làm gì đó bên cạnh giường, nhưng tôi không biết gã làm gì.
“Mấy ngày qua anh đã nghĩ khá nhiều về chồng em đấy, anh phải thừa nhận hắn không được như anh trông đợi. Nhân thể nhé, cảnh sát vẫn cho rằng hắn đã khiến em ra thế này, nhưng sau tất cả những gì anh kể với bọn họ, chuyện này chẳng có gì đáng ngạc nhiên cả. Anh thấy lạ là bọn họ vẫn cho hắn tới viện. Anh đã bảo với họ rằng anh là bác sĩ ở đây, họ tin tưởng anh. Nhưng chính em cũng đã tin tưởng anh cơ mà, có phải không nào?”
Gã đứng ngay cạnh giường, bắt đầu gõ vào đỉnh đầu tôi. Tôi vô tình nín thở. Gã vén tóc sau tai tôi, tôi nghe tiếng nhịp đập gõ rộn trong tai, đề cao cảnh giác.
“Hắn chả phải là một gã kém hấp dẫn, gã Paul tội nghiệp, chồng của em ấy, nhưng hắn không biết tự chăm sóc bản thân, thực lòng trông như một nùi thổ tả. Có phải đó là lý do em quay lại với anh không? Có phải em muốn một người đàn ông đích thực thay thế một gã ẻo lả dởi hơi dở hám?”
Gã dùng ngón tay lần miết gờ khuôn mặt tôi, mơn trớn má tôi rồi đặt tay chặn miệng tôi lại.
“Em không muốn trả lời cũng không sao, anh hiểu được. Hơn nữa, anh cũng đã cay đắng nhận ra những gì xuất phát từ khuôn miệng này đều là dối trá.”
Gã cúi xuống, để nói thẳng vào tai phải tôi.
“Em cần phải thôi nói dối đi, Amber. Bọn họ sẽ lần ra em.”
Tôi không thể thở, đã đến lúc tôi nghĩ mình sẽ đẩy gã ra nhưng rồi tôi nhớ ra mình không thể. Gã bỏ tay khỏi mặt tôi.
“Có vẻ hắn yêu em đấy, anh sẽ cứ để kệ hắn. Nhưng chừng ấy với em chưa bao giờ là đủ cả, có phải không nào?”
Tôi cố giữ bình tĩnh, kiểm soát nhịp thở, tập trung vào trọng tâm. Tôi tự hỏi liệu gã có lại hôn tôi, tôi buồn nôn trước ý nghĩ lưỡi gã đảo trong miệng tôi.
“Có phải hắn thôi cho em lên đỉnh rồi phải không? Có phải không? Anh nhớ em thích được mơn trớn lắm, phải không Amber? Chắc là khó chịu lắm, cứ nghĩ mà xem, em phải nằm đó suốt quãng thời gian này, không ai chăm lo cho nhu cầu của em cả. Anh sẽ sẵn sàng chịu trách nhiệm cho việc này, là thành viên của đội ngũ y tế tận tụy khiến cho em thoải mái nhất trong khả năng của bọn anh.”
Tay gã vỗ vỗ vào đùi phải của tôi, rồi luồn xuống dưới chăn. Những ngón tay dò tìm giữa đôi chân tôi, gã dễ dàng tách cặp đùi tôi ra. Tôi hét lên trong đầu khi những ngón tay thô thiển xọc vào bên trong tôi.
“Em cảm thấy thế nào? Dễ chịu hơn chưa?” Gã nói. “Hãy nói lên nào, anh không nghe được.” Những ngón tay của gã dấn mạnh hơn. “Anh sẽ coi sự im lặng của em là lời phủ nhận. Thật đáng xấu hổ! Nhưng cũng thật khó lòng giúp người ta khỏe hơn khi em không phải là một bác sĩ thực thụ. Cũng thật khó để trở thành bác sĩ khi một ả lơ lẳng ngu ngốc hủy hoại sự nghiệp của mình bằng những lá thư nhảm nhí.”
Tiếng thì thầm của gã trở thành tiếng la hét. Chắc phải có ai đó nghe thấy gã chứ? Sao họ không tới? Sao không có ai cứu tôi cả?
“Em đã làm tan nát tim anh, phá hủy sự nghiệp của anh mà vẫn nghĩ mình qua truông sao?”
Tôi cảm nhận tia nước bọt bắn ra khi gã nả những lời ấy về phía tôi.
“Anh trở thành kẻ đẩy xe đêm chỉ vì em, nhưng thế cũng được. Anh có toàn bộ chìa khóa của bệnh viện, anh có thể khóa mọi cánh cửa, mở mọi tủ thuốc. Và anh biết đủ điều. Anh chưa từng quên những gì đã được học. Anh biết cách để giữ em ở đây mà không khiến một ai mảy may nghi ngờ.”
Gã thở gấp hơn. Tôi phải nhắc nhủ bản thân không được động đậy, không được tạo ra tiếng động nào.
“Có lời nào biện hộ cho em không? Không phỏng?” Gã thở như khuyển. “Anh đã tha thứ cho em, trông chừng em, đợi chờ em nhận ra lỗi lầm của mình và sửa lỗi. Anh cứ nghĩ chúng ta vẫn còn cơ hội. Nhưng đàn bà như em không bao giờ hiểu được, thế nên anh phải dạy cho em một bài học, em đã sáng mắt ra chưa?” Gã ngừng việc đang làm và trong thoáng chốc tôi nghĩ thế là xong, nhưng không phải. “Anh đã gặp em ở bệnh viện này hai năm trước, khi con em gái chết liệt của em lâm bồn. Em bước ngang qua anh. Hai lần. Như thể anh chẳng là ai cả, như thể anh chẳng là gì với em hết. Ngày hôm đó, anh đã theo em về nhà. Anh đã yêu em suốt gần hai mươi năm, thế mà em thậm chí còn chẳng nhớ đến anh. Chà, bây giờ thì hẳn em sẽ nhớ anh lắm.”
Tôi nghe thấy gã cởi thắt lưng. Tôi nghe tiếng kéo khóa. Gã bật ngọn đèn đầu giường rồi lỗ mãng giật phăng tấm chăn xuống, lật váy tôi lên.
“Hãy nhìn đám lông bẩn thỉu kia xem,” gã nói, rồi búng ngón tay giữa đôi chân tôi. “Thời chúng ta còn là sinh viên, em hay tẩy lông, ít ra cũng cố gắng tẩy. Hãy nhìn em bây giờ mà xem. Anh đang làm ơn cho em đó. Tốt hơn hết em hãy thấy biết ơn.”
Chiếc giường cót két khi gã nhảy phóc lên, da gã chạm vào da tôi, trọng lượng cơ thể gã đè lên người tôi, hơi thở gã phả lên mặt tôi. Gã dấn vào trong tôi, tôi cố bắt mình câm nín. Như thể chuyện này không xảy đến với tôi, tôi buộc phải chứng kiến với đôi mắt nhắm nghiền. Phần đầu chiếc giường va vào tường, tiếng máy đo nhịp tim đập mạnh mẽ trong đầu tôi. Tôi biết mình không thể chống lại được, gã quá mạnh, tôi chịu thua cuộc.
“Theo thang đo một tới mười thì giờ em đau ở mức nào?”
Gã muốn làm tổn thương tôi, gã vừa bắt đầu. Tôi phải bất động và giữ im lặng. Nếu không, gã sẽ giết tôi, tôi chắc chắn về điều này. Để sống, tôi phải giả vờ như mình đã chết.
Gã tụt xuống khỏi người tôi khi đã xong xuôi. Mọi thứ im ắng trong một lát, tôi cứ ngỡ gã đã bỏ đi, nhưng gã vẫn còn nấn níu. Tôi nghe thấy hơi thở dồn dập của gã. Tôi ngửi được mùi gã. Dường như gã đang động tay vào dung dịch truyền của tôi. Không chút cảnh báo, gã lại nhét ngón tay vào trong tôi, rồi gã rút ra, chà lên mặt tôi, ấn vào miệng tôi, những ngón tay to dài rà trên môi của tôi, răng của tôi, lợi của tôi, lưỡi của tôi.
“Em có nếm được không? Đó chính là em và anh, là vị của chúng ta. Nó không tuyệt như anh mong đợi, nhưng nhớ lại thì lúc nào cũng có cảm giác làm tình với xác sống.”
Tôi nghe thấy gã thắt lại dây lưng. Gã kéo chăn phủ lên người tôi.
“Tạm biệt, Amber. Ngủ ngon.”
Gã tắt đèn rồi bước đi.
Tôi có cảm giác như thể mình vừa tiến tới dấu chấm hết và không còn gì sau đó nữa. Tôi sợ rằng mình sẽ không thể mở mắt ra được nữa, tôi sợ những gì mình sẽ nhìn thấy nếu mở mắt. Tôi không thể cảm nhận gì thêm, cho nên tôi bắt đầu đếm. Sau một ngàn hai trăm giây, tôi cố tin rằng giờ mình đã an toàn. Hai mươi phút liền tạo nên một bức tường giữa gã và tôi. Chừng đó không đủ, nhưng khi tôi mở mắt ra, ít nhất tôi có thể thấy sự hiện diện của gã về mặt thực thể đã biến mất. Đến lúc này, tôi mới nhận ra rằng những ngón tay của mình đang cử động, tôi đã dùng chúng để đếm. Tôi có thể cử động đôi tay rồi. Phòng vẫn tối om, mắt tôi đang điều chỉnh. Lúc này, toàn bộ những gì tôi có thể nhìn thấy xa hơn chỗ giường là nỗi đau màu xám mờ mịt. Nếu tôi đã có thể cử động đôi tay rồi, tôi tự hỏi mình còn làm được gì khác hơn. Thật chậm rãi, như thể tôi có thể làm gãy nó, tôi nhấc cánh tay phải của mình lên. Cảm giác nặng nề, khó cân bằng, giống như một cái khay quá tải. Tôi nhìn thấy một cái ống mỏng dính cắm ở mu bàn tay và rút nó ra, tôi khóc vì đau đớn. Tôi cần được giúp đỡ và tôi cần phải khẩn trương, nhưng mọi thứ dường như rất chậm, rất khó khăn.
Tôi vẫn không thể cử động các bộ phận còn lại của cơ thể. Tôi nhìn xung quanh những gì có thể quan sát từ tư thế của mình trên giường, cho tới khi mắt tôi thấy một sợi dây màu đỏ. Trông giống như món đồ dùng để kéo nếu cần giúp đỡ, và tôi thực sự cần được giúp đỡ. Tôi giơ tay phải ra, nó run rẩy va vào bình truyền dịch trên đường đi. Tôi dừng lại và chú mục vào một nửa túi chất lỏng trong suốt đang nhẹ nhàng đung đưa trên giá đỡ. Tôi chắc chắn rằng nó có chứa loại thuốc mà gã đang bơm vào người tôi. Tôi giật mạnh và cố gắng ném nó vào chiếc tủ bên cạnh, hy vọng ai đó sẽ tìm thấy nó và biết phải làm gì. Chắc chắn có điều gì đó không ổn, mắt tôi muốn nhắm lại và chúng trở nên cố chấp. Tôi lại với lên để tìm sợi dây màu đỏ, lần này các ngón tay của tôi quấn quanh nó và giật xuống. Thấy đèn đỏ bật sáng phía trên giường, tôi thả cho cánh tay của mình rơi xuống. Tay tôi nắm chặt ga trải giường đến nổi móng tay cắm sâu vào lòng bàn tay. Giấc ngủ đang ghì tôi xuống. Tôi nhắm mắt lại và cảm thấy mình biến thành màu đen.
Tôi nghĩ có thể mình sắp chết, song tôi quá ngán ngấy với sự sống có lẽ ổn này. Tôi cho phép tâm trí mình sụp đổ. Ở phía trên tôi, bên ngoài những làn sóng đen và lạnh, tôi nghe thấy những giọng nói, nhưng ngôn từ lại không tự làm sáng tỏ. Hai người trong số họ bơi từ trên mặt nước xuống để tìm tôi.
“Bệnh nhân diễn tiến xấu.”
Tôi đang sụp đổ.