Giáng sinh là dịp để gia đình sum vầy, san sẻ và cả bao dung.
“Chiếc khăn quàng cổ đáng yêu quá,” Claire nói khi dẫn chúng tôi qua hành lang. Paul và tôi đi theo nó vào trong. Không có chút dấu hiệu căng thẳng nào sau cuộc tranh cãi của chúng tôi ở khu chợ ngày hôm qua, nhưng đây là điều tôi và em gái tôi thể hiện tốt nhất. Diễn xuất là điểm chung giữa chúng tôi. Tuy nhiên, tôi ngờ rằng nó sẽ không thể giữ được bình tĩnh như vậy nếu biết Paul đã tìm thấy nhật ký thời thơ ấu của nó. Nó thậm chí không biết rằng tôi đã đọc chúng. Đó là một cảm giác kỳ lạ, đọc lịch sử của chính bạn qua con mắt của người khác. Phiên bản sự thật của bạn hơi khác thường vì nó không còn là của riêng bạn nữa.
Chúng tôi bước vào không gian bếp và phòng ăn mới được sắp đặt lại. Đồ chơi vương khắp mọi nơi; ngoại trừ điều đó, cả khu vực này không chút bừa bộn. Họ đã bỏ nhiều công sức kể từ khi bố mẹ qua đời, thật khó để nhận ra ngôi nhà cũ, rất ấn tượng kể từ khi tôi sống ở đây từ ngày tôi chào đời. Claire đã trang trí lại toàn bộ nơi này, vá lại những rạn nứt trong gia dình chúng tôi. Tôi vẫn tự nhủ rằng việc bố mẹ để lại nhà cho Claire và David là rất hợp lý. Họ cần nó hơn chúng tôi, ga ra của em rể ở ngay cạnh nhà, đó là nơi họ gặp nhau.
“David đang ở trên lầu thay đồ cho hai đứa nhỏ, anh ấy sẽ xuống ngay thôi. Hai người uống chút gì nhé?” Mái tóc dài vàng óng của Claire được buộc gọn, lộ ra gương mặt không chút tì vết, vẻ thật tươi tắn. Dĩ nhiên mái tóc ấy không phải lúc nào cũng màu vàng, nhưng công nghệ nhuộm tẩy đã được áp dụng một cách chuyên nghiệp thời nay, hẳn chúng ta chưa biết rõ điều này. Chiếc váy đen của nó mới tinh, ôm lấy cơ thể. So ra thì trông tôi hơi lôi thôi, tôi đã không nhận ra rằng chúng tôi đều đang ăn mặc chỉn chu. Trông Claire trẻ hơn tôi nhiều khi mà chúng tôi sinh cùng ngày, chỉ cách nhau vài giờ.
“Chị không uống, cảm ơn,” tôi nói.
“Chị đừng đùa, hôm nay là Giáng sinh đấy!” Claire nói. “Em sẽ mở chai có ga để chúng ta bắt đầu...”
“Nghe tuyệt đấy,” Paul nói.
“Được rồi, chỉ một chai thôi đấy,” tôi đáp trong khi liếc vào chỗ chạn bếp. Chiều cao của tôi từ tấm bé cho đến tuổi thiếu niên từng được đánh dấu trên mặt sau cánh cửa gỗ. Claire đã sơn phủ hết cả.
Chúng tôi ngồi xuống bộ ghế sô pha góc, tôi cảm thấy mình giống như một món phụ kiện trong bức ảnh từ một trong những tạp chí trang trí nhà của Claire. Nhà bếp trông có vẻ như chưa từng được nấu nướng, nhưng có thứ gì đó thoảng mùi thơm điếc mũi. Em gái tôi, nữ thần không màng việc nội trợ. David nhập cuộc, mỗi bên nách một đứa bé. Cậu ta cao lêu nghêu, lúc nào đi cũng hơi khòng xuống, như thể thường xuyên lo lắng rằng mình có thể bị va vào đầu. Đường chân tóc của cậu ta đang nhanh chóng cao lên, khoảng cách chênh nhau cả chục tuổi giữa cậu ta và Claire thực sự bắt đầu lộ ra.
Khi chúng tôi mười sáu tuổi, cậu ta sửa xe của bố, cuỗm luôn sự trong trắng của Claire lẫn khoản tiền thanh toán. Lúc bấy giờ, tôi rất sốc và thấy kinh tởm. Nó nghĩ tôi ghen tị, nhưng không phải. Ý nghĩ cậu ta làm việc đó với nó khiến tôi phản cảm. Tôi nhớ khi nó bắt đầu lén đi gặp cậu ta, tôi thường đi cùng, rồi tôi đứng đợi và cố không nghe ngóng gì trong khi bọn họ làm bất cứ chuyện gì họ muốn. Trong một đêm như thế, Claire và tôi cùng ở lại uống rượu ở công viên, chỉ có hai chúng tôi. Rất lâu sau khi David đi đến quán rượu, chúng tôi còn quá nhỏ nên không được vào. Khi những chai rượu táo mà cậu ta đưa cho chúng tôi đã cạn sạch, chúng tôi lảo đảo bước ra khỏi nơi trú ẩn của những cái cây. Quá muộn đến nỗi cánh cổng sắt ở lối vào công viên đã đóng lại, với ổ khóa và dây xích dày cộp.
Chúng tôi không hề nao núng, cơ thể hoa niên của chúng tôi dễ dàng trèo qua, nhưng Claire nói muốn nghỉ một chút và nằm ườn trên lối đi bằng bê tông. Tôi nằm cạnh nó, nó nắm tay tôi. Nó bóp nhẹ tay tôi ba lần, tôi cũng bóp đáp lại ba lần. Chúng tôi nằm dưới ánh trăng, ngây ngô cười mọi thứ và chẳng một thứ gì cả, rồi nó ngừng cười, quay sang đối diện tôi, đầu tựa trên khuỷu tay. Nó thì thào như thể đám cây cỏ nghe được chúng tôi nói. Tôi không hỏi hai đứa nó đã làm gì trong khi tôi chờ đợi, nhưng nó kể hết cho tôi nghe. Nó bảo cảm giác thật đê mê. Tôi nhớ mình chỉ cảm thấy buồn nôn, thêm một chút hoang mang và vô vàn man trá. Tôi nghĩ nó đã phạm sai lầm lớn. Một cuộc hôn nhân, hai đứa trẻ và hai mươi năm bên nhau cho thấy có lẽ tôi đã nhìn nhận sai. Nó chưa từng thân mật với người đàn ông nào khác. Chưa từng thấy hứng thú. Khi Claire đã chọn yêu ai, sẽ yêu mãi không thôi.
“Mọi người đây rồi,” cậu ta nói lớn. David thường nói to hơn mức cần thiết. “Hãy thử làm phụ huynh cưng nựng hai nhóc tì này nhé.” Cậu ta trao cho chúng tôi mỗi người một đứa trẻ và bước đến tủ lạnh, vỗ lấy bờ mông đẹp như điêu khắc nhờ tập yoga của Claire khi bước ngang qua. Nó dường như không bận tâm hay để ý. Tôi bế Katie, Paul bế James.
Dù là người cùng một gia đình, hai đứa sinh đôi khá xa lạ với tôi. Paul vốn rất thương trẻ con, có lẽ vì thế anh vẫn muốn có đứa con của riêng mình. Anh biết cách chọn giọng điệu dỗ dành, nhờ đó tạo được thiện cảm. Tôi phải cố gắng chật vật lắm, thường thì tôi không nói được đúng giọng. Tôi cố nói với Katie giọng thật dịu dàng, hỏi con bé có nghĩ ông già Noel tới thăm không. Năm nay, Claire đã mua quà và đồ trang trí quá đà, nó nói rằng tất cả đều dành cho cặp song sinh, như thể chúng sẽ nhớ được. Katie với lấy chiếc khăn quàng cổ của tôi và giật mạnh. Tôi gỡ chiếc khăn ra khỏi bàn tay nhỏ bé đang nắm chặt của con bé, tôi cần chiếc khăn ở nguyên vị trí cũ, để che đi những vết bầm tím hình bàn tay trên cổ tôi. Con bé không chịu và bắt đầu khóc. Tôi làm gì cũng không dỗ được, vì vậy Paul đề nghị hoán đổi. Anh chuyển James cho tôi bế và ngay khi Katie ở trong vòng tay của anh ấy, con bé ngừng la hét. Con bé nhìn tôi chằm chằm, như thể nó đang nghi ngờ, như thể nó biết nhiều hơn lứa tuổi ấy. Tôi chắc chắn rằng chiếc khăn của tôi vẫn ở vị trí cũ.
Paul sẽ trở thành một ông bố tuyệt vời. Tối nay tôi sẽ nói với anh. Đây là món quà Giáng sinh tôi tặng anh năm nay, chẳng có món quà gì khác tôi có thể tặng mà anh chưa có.
Tôi vui vì chưa kể cho anh, anh sẽ không giữ được bí mật với Claire, tôi vẫn chưa muốn nó biết. Tôi sẽ kể với anh ngay khi về đến nhà, khi chỉ có hai chúng tôi.
Buổi chiều rề rà trôi qua khi bốn người chúng tôi ăn quá nhiều đồ ăn, lấp đầy khoảng trống bằng những cuộc trò chuyện nhã nhặn và những câu chuyện mà chúng tôi đã kể cho nhau không biết bao lần trước đó. Tôi tưởng tượng khung cảnh này được nhân rộng ở hàng nghìn ngôi nhà trên khắp cả nước. Tôi dành hàng giờ để đóng nhiều vai: người chị chu đáo, người vợ lém lỉnh, người dì đáng mến và nhấp từng ngụm nhỏ để khỏi rót thêm rượu. Khi Claire đi vào bếp, tôi chớp lấy cơ hội mà tôi đang chờ đợi, đề nghị giúp nó. Paul liếc nhìn tôi với vẻ khó chịu, anh không thích ở một mình với David, anh nói rằng họ không có điểm chung. Quả là không.
“Có điều gì đó đã xảy ra,” tôi thì thầm ngay khi chỉ có hai chúng tôi trong bếp.
“Cái gì?” Claire hỏi trong khi quay lưng lại với tôi.
“Chuyện không nên có.”
“Chị đang nói gì vậy?” Nó vừa nói vừa xếp các đĩa vào máy rửa bát. Dũng khí của tôi chùn bước.
“Không. Không có gì. Chị tự giải quyết được.”
Nó làm xong việc đang làm và xoay sang đối phía diện tôi. “Amber, chị ổn chứ?”
Đây chính là cơ hội của tôi. Nếu tôi kể cho nó nghe về Edward, tôi biết nó sẽ giúp tôi. Tôi quan sát gương mặt nó, tôi muốn kể cho người khác nghe mình sợ hãi thế nào nhưng không nói được thành lời. Đây không phải thời điểm thích hợp, tôi chợt nghĩ mình cũng sợ nó. Có thể nó sẽ ép tôi đi báo cảnh sát. Có thể nó sẽ kể cho Paul. Có thể nó còn làm việc gì đó tệ hơn.
“Ừ, chị vẫn ổn.” Giờ đến lượt nó đánh giá tôi; nó biết tôi không hề ổn. Tôi cần phải bịa thêm vài lời. “Chỉ là chị mệt mỏi quá, muốn được nghỉ ngơi, chỉ thế thôi.”
“Em nghĩ chị đã quá mệt mỏi rồi. Chị cứ bắt ép bản thân cố sức chẳng vì thứ gì cả.”
Phần còn lại của ngày trôi qua trong mờ mịt. Cặp song sinh ăn, ngủ, chơi, khóc và cứ thế. Đám người lớn cũng ước ao mình làm được như vậy. Bố mẹ luôn bắt chúng tôi đợi đến chiều mới mở quà và chúng tôi dường như đang tiếp tục truyền thống khá khổ sở của họ. Chúng tôi quan sát khi cặp song sinh mở những món quà được gói đẹp mắt, có thể thấy chúng quan tâm đến giấy gói hơn là món quà bên trong. Sau đó, chúng tôi trao đổi những món quà cỡ lớn, những phiếu quà tặng được gói gọn gàng, sắc nét được giấu bên trong. Tôi mở món quà của Paul và phải mất một lúc để hiểu mức độ liên quan của nó. Tôi cảm ơn anh và chuyển qua món khác.
“Chờ đã, cái gì thế?” Claire hỏi. Nó thích chúng tôi mở quà luân phiên, như vậy mọi người sẽ biết được người khác nhận quà gì.
“Một cuốn nhật ký,” tôi đáp.
“Nhật ký á? Thế chị là ai, Anne Frank à?” David cười. Tôi thấy Paul có vẻ ngượng.
“Tôi nghĩ có thể cô ấy sẽ thích vì...”
“Em rất thích, cảm ơn anh,” tôi chen vào ngắt lời anh trước khi anh hoàn tất và hôn lên má anh.
“Em cũng đã từng viết nhật ký,” Claire nói. “Em luôn coi nó là phương thức trị liệu hiệu quả. Em từng nghe nói cách này rất hữu dụng để trị chứng hay lo lắng. Chị nên thử xem sao, Amber.”
Khi tất cả chúng tôi đều đã diễn tròn vai gia đình hạnh phúc, tôi giúp David đưa cặp song sinh vào giường. Tôi đọc cho chúng một câu chuyện mà tôi đã đọc trước đó và ngạc nhiên khi chúng dễ dàng chìm vào giấc ngủ. Khi tôi rời khỏi phòng ngủ của chúng, tôi nhận thấy một cục gang đúc có hình chim cổ đỏ đang giữ cho cánh cửa mở toang. Đó là cái chặn cửa của bà Claire. Đến tận bây giờ Claire vẫn giữ nó, món đồ cũ duy nhất trong một ngôi nhà đã được làm mới hoàn toàn. Tôi xuống cầu thang và thấy Paul với Claire đang trò chuyện khẽ khàng trong bếp nhưng ngay khi nhìn thấy tôi, họ dừng lại và phải mất một bận sau đó Paul mới ném nụ cười về phía tôi.