Đôi Lúc Tôi Nói Dối

Lượt đọc: 1532 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Trước đây
thứ bảy, ngày 7 tháng mười hai năm 1991

Nhật ký dấu yêu,

Hôm qua, Taylor tới nhà mình chơi. Mình thấy hãi lắm. Bố lại làm việc tới khuya cho nên mình chỉ phải lo mẹ sẽ làm gì đó đáng xấu hổ. Mẹ đón bọn mình ở trường bằng chiếc xe điện Ford Escort màu xanh dương, cỗ xe đúng là một chiếc hộp thiếc có gắn bánh. Nhà Taylor có một chiếc Volvo và một chiếc Renault 5. Mẹ cẩn thận kiểm tra xem hai đứa mình đã thắt dây an toàn chưa - thói thường mẹ không quan tâm lắm - sau đó mẹ cho bọn mình mỗi đứa một hộp đồ uống Ribena trên đường trở về nhà. Mẹ cũng không thường làm thế. Chỉ mất năm phút lái xe, cho nên hẳn nhiên bọn mình sẽ không chết vì khát. Mình cứ nghĩ chiếc xe sẽ không khởi động được, nhưng đến lần đề thứ ba, động cơ rú lên đủ lâu rồi chuyển động, mẹ lại pha trò về chuyện đó giống như mọi khi. Thật xấu hổ quá đi mất!

Trên xe, bọn mình không trò chuyện mấy. Mẹ cứ nhìn mình qua gương chiếu hậu, hỏi mình và Taylor những câu ngớ ngẩn, kiểu như “Ngày hôm nay của các con thế nào?” với giọng ngân nga như hát nghe cũng ngớ ngẩn. Mình đáp như mọi khi, Tốt ạ, nhưng Taylor lại chi tiết hơn, kể cho mẹ nghe rằng bọn mình đang làm bài tập mỹ thuật. Việc này khiến mình bực bội vì mình đang vẽ bà, và mình muốn làm điều bất ngờ.

Về tới nhà, mình quan sát mặt Taylor để xem phản ứng của bạn ấy. Thứ gây chú ý đầu tiên ở ngôi nhà của bà chính là màu sơn. Bà thực sự yêu màu xanh dương. Cánh cửa chính, cửa sổ và gara đều điệp màu xanh dương, sơn đã bị bong ra, giống như mũi mình mỗi khi cháy nắng. Có lúc mình sẽ giúp chút đỉnh, mình thích cảm giác lớp sơn dinh dính vào móng tay. Ở các ô cửa sổ đều có những tấm rèm lưới từng có màu trắng và lối đi vào bằng bê tông luôn có một vũng dầu ở giữa. Nét mặt của Taylor vẫn không biến sắc, ngay cả khi bạn ấy phải ra khỏi xe từ phía mình ngồi vì cửa xe bên phía bạn ấy bị hỏng và đôi khi bị kẹt.

Cuối cùng khi đã vào nhà, mẹ nói mình nên giới thiệu với Taylor căn phòng của mình. Cũng chẳng mất thời gian mấy vì đâu có nhiều thứ để xem đâu. Mình kể cho bạn ấy nghe rằng đó là phòng của bà, nơi bà đã qua đời. Mình cứ nghĩ như thế bạn ấy sẽ hoảng hồn, nhưng không hề. Gương mặt bạn ấy vẫn không đổi. Nhà mình vẫn chưa sơn sửa lại, cho nên phòng của mình vẫn dùng giấy dán tường sọc xanh dương điểm những bông hoa trắng, có một tấm thảm màu xanh dương đã cũ mòn bởi được dùng nhiều năm liền. Cặp giường đôi đồng bộ với tủ quần áo và bàn trang điểm, tất cả đều làm bằng gỗ nâu sẫm màu thoảng mùi nước tẩy rửa Mr Sheen. Giống như thể mình đang sống trong một bảo tàng, có điều mình được phép sờ vào hiện vật. Taylor nói bạn ấy thích căn phòng, nhưng mình nghĩ bạn ấy chỉ đang tỏ ra lịch sự mà thôi. Bạn ấy là kiểu người như thế. Bạn ấy bảo thảm phòng ngủ của bạn ấy có màu hồng, cả hai bọn mình đều đồng ý rằng màu ấy còn tệ hơn cả xanh dương.

Bạn ấy tiến lại chỗ giá sách, mình thấy thực sự không thoải mái. Mình nói có lẽ bọn mình nên xuống dưới nhà xem mẹ đang lên kế hoạch “đầu độc” bọn mình bằng trò vui nào, nhưng bạn ấy cứ đứng đó như thể không nghe thấy. Mình thực sự không thích người khác chạm vào đồ đạc của mình nhưng mình đã cố gắng giữ bình tĩnh. Hóa ra, Taylor đọc rất nhiều sách, giống như mình vậy. Bạn ấy đã đọc một số cuốn tương tự và một số cuốn khác mà mình thậm chí còn chưa nghe nói đến, nhưng nghe mà thấy ham. Khi mẹ gọi hai đứa xuống ăn tối, bọn mình tiếp tục nói chuyện về sách trên đường xuống cầu thang và cả trong khi ăn cá với khoai tây chiên. Bọn mình vẫn mải trò chuyện về những cuốn sách khi mẹ cho mỗi đứa một bát kem. Kem có nước xốt sô cô la ma thuật phủ lên trên, nước xốt sau đó đông cứng lại giống như máu vậy.

Ăn tối xong, mẹ nói bọn mình được xem chương trình trên chiếc ti vi lớn, nhưng thay vào đó bọn mình lại lên phòng, cùng tám chuyện. Khi mẹ xuất hiện ở phòng mình và nói là đã đến giờ Taylor phải về, mình thấy buồn và hỏi bạn ấy nán lại chơi thêm chút nữa được không. Mẹ nhướn đôi mày vô hình theo cách dị hợm mẹ vẫn thường làm. Mẹ không có lông mày như mình vì mẹ đã nhổ trụi khi còn trẻ, nên giờ mẹ hay kẻ bằng chì, trông mẹ hệt một chú hề. Mẹ hỏi Taylor muốn ở lại không, Taylor đáp rằng có trước khi mình kịp nói gì. Thế là mẹ gọi cho mẹ của Taylor, cô ấy cũng đồng ý vì hôm đó là thứ Sáu.

Nhà mình chỉ có ba phòng ngủ, và không có phòng nào trống cả. Bố mẹ sinh hoạt chung phòng ở nhà cũ, nhưng giờ mỗi người một phòng. Mẹ nói vì bố hay ngáy, nhưng mình biết thực ra vì họ không còn yêu nhau nữa. Mình đâu có ngốc. Taylor ngủ ở phòng mình, trên giường của ông - mình nghĩ chắc không có vấn đề gì.

Khi bọn mình đã lên giường, mẹ bước vào, bảo bọn mình sẽ phải tắt đèn trong vòng mười phút nữa. Rồi mẹ đặt hai ly nhựa đựng nước lên bàn cạnh giường. Mẹ vốn chẳng bao giờ làm, dường như mẹ lấy làm lo lắng chuyện bọn mình sẽ đột ngột thấy khát. Trước khi rời đi, mẹ đứng ở ngưỡng cửa, mỉm cười với bọn mình và nói một câu lạ đời:

“Trông các con kìa, chẳng khác gì hai hạt đậu trong cùng vỏ quả.”

Rồi mẹ tắt đèn phòng, dợm đóng cửa thì mình hốt hoảng bảo mẹ đừng đóng. Mẹ dùng cái chặn cửa mà bà hay dùng ngăn chim cổ đỏ để giữ cửa mở. Khi mẹ đã xuống dưới nhà, mình xin lỗi Taylor vì mẹ cư xử hơi lạ thường, rằng mình không biết mẹ có ý gì khi nói “trong vỏ quả”; Taylor cười, đáp rằng bạn ấy từng nghe kiểu nói ấy. Bạn ấy nói câu đó nghĩa là bọn mình trông giống hệt nhau. Mình chưa bao giờ thấy hạt đậu trong thứ gì khác ngoài túi bóng ở tủ đông.

Bọn mình đã tắt đèn ngủ sau mười phút, đúng như lời mẹ dặn, nhưng bọn mình còn mải mê buôn chuyện với nhau. Taylor vẫn nói khi mắt khép lại rồi ngủ thiếp đi. Mình nghĩ không phải tại mình khiến bạn ấy thấy chán. Dù đèn đã tắt, vẫn có ánh trăng chiếu xuyên vào qua kẽ rèm nên mình thấy được gương mặt bạn ấy đang say ngu. Ban đầu mình không biết chắc mẹ định ám chỉ điều gì, mình thấp hơn Taylor, bạn ấy rất gầy, song lại có nét hao hao mình. Cả hai đứa đều có mái tóc dài màu nâu.

Mình vừa biết được có ba điều mà mình thích ở Tay lor:

1. Bạn ấy thực sự khá vui tính.

2. Bạn ấy thích sách giống như mình.

3. Bạn ấy sinh cùng ngày với mình.

Bọn mình sinh ở cùng bệnh viện, cùng ngày, chỉ cách nhau vài giờ. Nếu mình được sinh ra ở gia đình Taylor, hẳn đời mình có lẽ đã tốt đẹp hơn. Mình sẽ được đưa đón đi học trên chiếc Volvo, và ông bà của Taylor vẫn còn sống. Nhưng như thế mình sẽ không có người bà tuyệt vời, vậy thì buồn lắm. Mình đã ngắm Taylor ngủ trong suốt gần một giờ đồng hồ. Có cảm giác như ngắm một phiên bản khác của mình vậy. Mình đã có một người bạn. Mình đã cố không kết bạn, nhưng có lẽ cũng ổn thôi, vì bọn mình giống như hai hạt đậu trong cùng vỏ quả kia mà.

« Lùi
Tiến »