Tôi rẽ vào lối dẫn vào nhà Claire, thấy nó đứng dưới mái hiên. Nó đang chờ tôi tới. Tôi ra khỏi xe, bước trong mưa tới chỗ nó, thậm chí còn không buồn đóng cửa xe. Váy tôi ướt sũng, dính vào đôi chân. Dường như lớp vải ấy cố níu tôi lại, ngăn tôi đừng tiến lại đó.
“Chào Amber,” nó nói. Tay khoanh lại. Dáng vẻ thoải mái. Toàn thân bất động.
“Chúng ta cần nói chuyện.”
“Em nghĩ chị cần phải bình tĩnh lại.”
“Anh ấy chưa thấy gì hết; anh ấy không biết gì đâu.”
“Em không biết chị đang nói về chuyện gì.”
“Nếu em làm tổn thương anh ấy, nếu có bất cứ chuyện gì xảy đến với anh ấy...”
Nó bước tới. “Gì cơ? Thì chị sẽ làm gì?”
Tôi muốn đánh nó. Tôi chỉ muốn làm nó tổn thương nhưng không thể. Tôi vẫn yêu quý nó hơn là ghét bỏ. Chúng tôi không thể nói chuyện này ở đây. Không thể biết được người kia đang nghe mình nói gì.
“Chị vào nhà được không?”
Nó nhìn tôi một lúc, như đang đánh giá rủi ro. Hai tay nó bỏ xuống trước khi ánh mắt quyết định. Nó gật đầu, bước vào sảnh, chừa vừa đủ chỗ cho tôi theo vào.
“Chị ướt nhẹp rồi, cởi giày ra đi.”
Tôi khẽ khàng đóng cánh cửa sau lưng lại và làm theo lời nó bảo. Tôi đứng chân trần trên tấm thảm màu kem mới tinh, lo lắng những gì sắp xảy ra. Chúng tôi đã tiến tới chỗ mà trước đây chúng tôi chưa từng đặt chân đến. Tôi tự hỏi không biết David ở đâu rồi, cậu ta có nghe thấy chúng tôi không.
“David ở trên lầu. Ảnh quay đơ chẳng bao lâu sau khi chị và chồng ra về,” nó nói, như đọc được tâm trí tôi. Chồng tôi, không còn là Paul nữa. Nó đã tự tách mình khỏi người mà nó coi là mối phiền nhiễu. Đôi mắt nó tối lại, lạnh lùng. Tôi thấy nó đã chạm đến giới hạn bên trong mà tôi hết sức hãi sợ.
“Em muốn lấy lại chúng,” nó nói. Tôi không cần hỏi chúng là gì.
“Chị đốt hết rồi.”
“Em không tin.”
“Anh ấy chưa đọc gì cả.”
“Sao hai người lại có chúng?”
“Chúng ở đây. Trên gác mái. Chị tìm thấy sau khi bố mẹ qua đời. Họ cất giữ mọi thứ của em. Không có gì của chị cả.”
“Vậy là chị lấy trộm à?”
“Không. Chỉ là chị muốn có gì đó. Bố mẹ để lại mọi thứ cho em. Cứ như thể chị không còn tồn tại vậy.”
“Đáng lẽ chị không được lấy chúng, và chị không được để cho Paul đọc chúng. Hay chị muốn có việc xảy đến với anh ta?”
“Không! Anh ấy không hề đọc. Hãy tránh xa anh ấy ra!”
“Chị phải bình tĩnh lại đi.”
“Em phải ngừng việc đang tính làm lại.” Tôi đẩy nó. Tôi không định làm thế. Nó loạng choạng lùi lại, hình ảnh ấy phản chiếu điều gì đó mà tôi nhớ trong mắt nó. Nó bước về phía trước, đối mặt với tôi. Tôi cảm nhận được hơi thở của nó.
“Anh ta đã đọc chúng và bây giờ tình huống này cần phải được xử lý,” nó nói một cách bình thản.
“Anh ấy không hề biết.”
“Anh ta đã đọc chúng.”
“Không, anh ấy không làm thế.” Tôi van vỉ, vì biết rằng đôi tai nó đang đóng chặt trước âm thanh của sự thật.
“ Hai. Hạt. Đậu. Trong. Cùng. Một. Vỏ. Quả. Anh ta bảo em thế đấy. Anh ta đã đọc rồi.” Nó nhả từng từ vào mặt tôi, cùng với mỗi từ, cơn đau bụng trong tôi càng tăng lên, đau đến nỗi tôi nghĩ hẳn nó đã đâm tôi. Chính lúc đó tôi thấy máu. Tôi nhìn vào cả hai tay nó, nhưng tay nó trống trơn, không có lưỡi dao. Nó nhìn xuống dòng máu đỏ chạy dọc mép trong chân phải tôi. Đôi tay tôi đưa xuống ôm bụng, cơn đau khiến tôi gập cong người.
“Ôi, Chúa ơi,” tôi cố thì thào. Rồi khuỵu gối xuống, tôi hạ thấp người dần theo cơn đau.
“Có chuyện gì vậy?” Claire hỏi.
“Ôi, Chúa ơi, không.”
“Chị đang mang thai sao?” Nó nhìn xuống bụng tôi, vẻ kinh ngạc và căm ghét trộn lẫn. Nó không đợi tôi đáp lại. “Sao chị không kể cho em chuyện này? Chúng ta từng kể cho nhau nghe mọi chuyện.” Tôi có thể thấy đầu óc nó đang xoay chuyển, chán nản trước thông tin mới mẻ này. Và lập kế hoạch mới.
“Chị xin lỗi,” tôi cố lên tiếng, bởi lẽ nó nghĩ tôi nên xin lỗi. Vẻ mặt nó không chút biến đổi.
“Chỉ chảy ít máu thôi. Chị sẽ ổn mà. Đưa chìa khóa xe cho em.”
Tôi lắc đầu. “Em gọi Paul đi.”
“Đưa chìa khóa cho em. Bệnh viện cách đây mười lăm phút thôi, sẽ nhanh hơn gọi xe cứu thương. Trên đường chúng ta sẽ gọi anh ấy.”
Tôi làm theo lời nó, giống như mọi khi.