Đôi Lúc Tôi Nói Dối

Lượt đọc: 1572 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Ngày hôm đó
giáng sinh, 2016

Tôi nằm trong bồn tắm, ao ước nước đủ nóng để thiêu rụi cơ thể tôi đi, nhưng tôi không muốn làm tổn thương đứa trẻ đang lớn dần trong tôi. Tôi tưởng tượng khung cảnh này trong vài tuần sắp tới, một ngọn đồi có màu da nhô ra khỏi mặt nước, một vùng đất mới đang chờ được công nhận. Tôi nhẹ nhàng đặt tay phải lên bụng, như thể nó có thể khiến tôi đau, như thể đó không phải là một phần của con người tôi nữa. Tôi không cảm thấy gì cả. Có lẽ còn quá sớm.

Khi nước lạnh hơn mức có thể chịu đựng, tôi bước ra ngoài, lau khô người. Hơi nước đã bay biến, tôi hoảng hồn khi nhìn thấy hình ảnh của mình trong gương phòng tắm; những vết đỏ ngón tay hằn trên cần cổ trắng nõn của tôi. Những vệt bầm tím lưu lâu hơn, dẫu che đậy nhưng vẫn dễ nhận ra nếu soi kĩ.

Tôi mở cánh cửa phòng tắm, nghe thấy Paul vẫn đang ở dưới lầu. Rồi tôi nghe mùi lửa bốc, khiến tôi thấy nôn khan. Tôi thận trọng bước trên một tấm thảm, cố không quấy quả. Khi đã vào đến phòng ngủ, tôi tròng vội một chiếc áo thun có cổ và chiếc quần chạy bộ thoải mái trước khi lao xuống cầu thang và vào phòng khách.

“Em đây rồi,” Paul nói. “Uống chút nhé?”

“Nó có an toàn không?”

“Đồ uống ấy hả?”

“Ngọn lửa ấy. Không phải cần dập tắt lửa trước khi uống à?”

“Không sao đâu, hôm nay là đêm Giáng sinh, nên anh nghĩ sẽ cần ấm cúng một chút.”

Căn phòng bừng lên nhờ ánh sáng từ cây thông Noel và bếp lửa. Anh đang cố làm một việc dễ thương, nhưng đã làm sai cách. Tôi không cần phải nói gì cả, anh đọc được ý nghĩ ấy trên gương mặt tôi.

“Chán thật, anh xin lỗi, có lẽ nó khiến em nghĩ tới... Anh xin lỗi, anh đúng là dở hơi.”

“Không, không sao, chắc phải dần dần mới quen được, có vậy thôi.”

Anh lấy chai rượu vang đỏ mà Edward đã mở và rót đầy hai ly. Tôi không muốn đụng đến hay uống rượu nhưng vẫn ép mình làm. Có quá nhiều điều cần nói ra, tôi cố tìm những lời lẽ nghe cho lọt tai.

“Uống vì anh và cuốn sách mới, chúc mừng nào,” tôi nặn ra mấy lời trong khi cụng ly với anh.

Uống vì chúng ta,” anh nói và hôn lên má tôi. Tôi nhấp một ngụm nhỏ và quan sát anh nốc nửa ly rượu. Chúng tôi ngồi lặng yên một lúc, chỉ nhìn chăm chăm ngon lửa. Thật khôi hài làm sao khi cùng một thứ lại có thể gợi một ý nghĩa khác đối với những người khác nhau. Tôi ước gì anh đã biết về đứa bé. Anh sẽ nghĩ đó là một phép màu nào đó. Tôi cho rằng theo một cách nào đó thì chính là như vậy. Nhưng tối nay tôi không thể thổ lộ, quá nhiều chuyện đã xảy ra hôm nay. Tôi muốn tạo ra một kỷ niệm không bị xé nát trước khi nó được tạo ra. Tôi nắm lấy tay Paul cùng lúc anh với lấy chiếc máy tính xách tay của mình.

“Đây, Laura đã gửi email những kế hoạch ban đầu cho chuyến tham quan. Sẽ rất tuyệt vời đấy. New York, London, dĩ nhiên cả Paris, Berlin nữa. Tạ ơn Chúa khi chỉ có hai ta, chúng mình sẽ không bao giờ đi được nếu bị ràng buộc.”

Tương lai tôi tưởng tượng ra xuất hiện như bong bóng xà phòng trong gió, trôi nổi lập lờ trong một phút, rồi sau đó bị xóa dấu. Lời tôi định nói phải ém lại, thay vào đó tôi nở một nụ cười. Paul gập máy tính xách tay lại và đặt nó lên bàn, uống thêm một ngụm. Tôi nhìn chằm chằm những ngọn lửa đang nhảy múa trong lò sưởi. Trông chúng thật hoang dại, bất tuân và khiến tôi muốn chạy khỏi phòng.

“Vậy giờ em vẫn viết nhật ký chứ?” Anh hỏi.

“Gì cơ? Không đâu.”

Anh cúi xuống thành ghế sô pha, một nụ cười tinh quái hiện lên trên khuôn mặt anh. “Có lẽ chúng mình nên đọc một chút, cho vui thôi?”

Tôi thấy cuốn nhật ký trong tay anh, những vòng uốn lượn của số 1992 trên bìa, tôi thấy lạnh người thay vì vui vẻ. “Anh nói anh cất lại rồi mà.”

Anh nghe nhầm tôi đang đùa, anh cho rằng đây chỉ là một trò chơi. “Chỉ đọc phần ghi chép một ngày thôi, nào.”

“Em đã bảo là không.” Tông giọng tôi to hơn, tôi nhận ra mình đã đứng bật dậy. Gương mặt anh biến đổi, anh chìa cuốn nhật ký ra cho tôi. Tôi giật lấy như điệu bộ của một đứa con nít rồi ôm gọn vào ngực trước khi ngồi xuống. Paul đang nhìn tôi chăm chú nhưng tôi không thể rời mắt khỏi ngọn lửa, tôi sợ những gì sẽ xảy ra nếu tôi thôi quan sát.

“Sao em lại giữ lại mấy cuốn nhật ký này khi mà chúng làm em thất vọng đến thế?” Anh hỏi.

Giờ tôi đã làm hỏng cả buổi tối nay rồi, tôi ghét bản thân vì điều này. Tôi luôn hủy hoại mọi thứ. Mặt tôi nóng bừng, không hiểu sao ngọn lửa có vẻ dâng cao hơn cả người tôi, như thể việc chúng vươn ra và đốt cháy hết những gì còn lại của tôi chỉ là vấn đề thời gian mà thôi.

“Anh không hề đọc. Anh đã tìm thấy chúng trên gác mái ở nhà bố mẹ khi dọn nhà vào năm ngoái.” Paul đặt chiếc ly rỗng của mình xuống bàn nhỏ, bên cạnh chiếc ly mà tôi hầu như chưa chạm vào. Tôi nhắm mắt lại để khỏi nhìn thấy ngọn lửa, nhưng tôi vẫn có thể nghe thấy tiếng gào thét của nó.

“Anh cứ nghĩ giữa chúng ta không có bí mật nào?” Anh nói.

“Không đâu. Chúng không phải là bí mật của em. Mấy cuốn nhật ký này là của Claire.”


Nguồn: TVE 4U
Được bạn:Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 31 tháng 12 năm 2025

« Lùi
Tiến »