Đôi Lúc Tôi Nói Dối

Lượt đọc: 1511 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Hiện tại
ngày tặng quà, tháng mười hai năm 2016

Tôi luôn thích thú khi rơi tự do giữa trạng thái ngủ và trạng thái thức. Vài giây nửa tỉnh nửa mê thật quý giá đó trước khi ta mở mắt, khi ta thấy bản thân tin rằng giấc mơ kia có thể là đời thực. Một khắc sung sướng hay đau đớn cùng tận trước khi các giác quan bùng khởi và cho biết ta là ai, đang ở đâu, làm gì. Còn bây giờ, chỉ một giây nữa thôi, tôi đang đắm vào thứ ảo tưởng cho phép tôi tưởng tượng rằng tôi có thể là bất cứ ai, tôi có thể ở bất cứ đâu và tôi có thể được yêu chiều.

Tôi cảm nhận ánh sáng phía sau mí mắt đổ dồn vào dải bạch kim trên ngón tay mình. Cảm giác như nó nặng hơn trước, như thể nó đang kéo trì tôi xuống. Tấm chăn đắp trên người thoảng mùi là lạ, và tôi nghĩ có lẽ mình đang ở trong một khách sạn thì phải. Mọi ký ức về những thứ trong mơ đều bốc hơi hết. Tôi cố gắng níu kéo, cố gắng trở thành một ai đó và lưu lại một nơi nào đó xa lạ, nhưng, chẳng thể được. Tôi mãi vẫn là tôi và hiện diện ở cái nơi mà tôi không hề mong muốn. Chân tay tôi đau nhức; cơn mệt mỏi khiến tôi chẳng buồn mở mắt - cho đến khi tôi buộc phải làm.

Nỗi hoảng sợ lan khắp cơ thể tôi như một luồng không khí lạnh giá. Tôi không thể nhớ được đây là đâu, sao tôi lại ở đây, nhưng tôi biết mình là ai: Tên tôi là Amber Reynolds; tôi ba mươi lăm tuổi, tôi đã kết hôn với Paul. Tôi nhắc lại những điều này trong đầu, giữ chặt lấy chúng như thể chúng có thể cứu mạng tôi, nhưng tôi linh cảm phần nào đấy của câu chuyện đã bị tước mất, những trang cuối cùng bị xé bỏ. Khi tôi gắng phục hồi ký ức ở mức toàn vẹn nhất, tôi dìm chúng nằm yên trong đầu để suy ngẫm, cảm nhận và cố cắt nghĩa mọi thứ. Một mảnh ký ức không chịu tuân theo, cố tìm cách nổi lên trên, nhưng tôi không muốn tin vào nó.

Tiếng động cơ phá bĩnh tập trung, cướp đi những tia hy vọng cuối cùng của tôi và chẳng để lại gì ngoại trừ một điều tôi chẳng muốn biết là mình đang ở bệnh viện. Không gian nồng nặc mùi thuốc sát trùng khiến tôi buồn nôn. Tôi ghét bệnh viện. Đây là ngôi nhà của sự chết chóc và xui rủi, vốn dĩ không phải là nơi tôi muốn thăm viếng, chứ đừng nói lưu lại.

Trước đó có người lui tới, những kẻ xa lạ, giờ thì tôi đã nhớ ra. Họ dùng thứ ngôn từ mà tôi nghĩ thà mình đừng nghe thì hơn. Tôi nhớ bao tiếng ồn bủa vây, có tiếng cất cao giọng, có tiếng hãi hùng. Tôi cố sục tìm nhiều hơn nữa, nhưng tâm trí mụ mị. Một điều gì đó cực kỳ tồi tệ đã xảy ra, nhưng tôi không thể nhớ đó là chuyện gì và diễn ra khi nào.

Sao anh ấy không có ở đây?

Sẽ thật nguy hiểm khi đặt ra một câu hỏi mà bạn đã biết thừa câu trả lời.

Anh ấy không yêu tôi.

Tôi lưu tâm ý nghĩ đó.

Tôi nghe tiếng cửa mở. Sau những nhịp chân, sự lặng im quay trở lại nhưng không gian đã bị quấy quả, không còn tĩnh mịch nữa. Tôi ngửi thấy mùi thuốc lá lưu lại, tiếng bút sột soạt trên giấy ngay bên phải. Ai đó ho phía bên trái, tôi nhận ra bọn họ có hai người. Những người lạ mặt lẩn khuất trong bóng tối. Tôi cảm thấy lạnh hơn trước và thấy mình quá sức bé nhỏ. Tôi chưa từng trải qua nỗi sợ giống như nỗi sợ đang choán ngự lấy con người tôi lúc này.

Ước gì ai đó cất tiếng.

“Cô ấy là ai thế?” Một phụ nữ hỏi.

“Chả biết. Tội nghiệp, trông bừa bộn quá,” tiếng một phụ nữ khác đáp lại.

Giá như bọn họ đừng nói gì cả. Tôi bắt đầu gào lên:

Tên tôi là Amber Reynolds! Tôi là người dẫn chương trình trên radio! Sao các cô lại không biết tôi là ai được chứ?

Tôi gắn gào những câu đó, nhưng họ phớt lờ bởi lẽ ngoài mặt tôi vẫn hoàn toàn lặng câm. Vẻ ngoài, tôi chẳng phải là người có tên tuổi để họ phải chú ý.

Tôi muốn nhìn thấy phiên bản chính tôi như họ từng thấy. Tôi muốn ngồi dậy, giơ tay ra chạm vào họ. Tôi muốn cảm nhận lại lần nữa. Bất cứ thứ gì. Bất cứ ai. Tôi muốn hỏi cả ngàn câu hỏi. Tôi muốn biết lời giải đáp. Nhưng lời đáp lại vẫn đúng một thứ mà tôi chẳng muốn nghe.

Mấy người kia rời đi và khép cửa lại, nhưng lời đáp vẫn ở lại, cho nên chỉ còn chúng tôi với nhau, tôi không thể phớt lờ nó được nữa. Tôi không thể mở mắt. Không thể cứ động. Không thể nói nên lời. Lời kia nổi lên bề mặt, nổ lộp bộp khi va chạm và tôi biết nó là thật...

Hôn mê.

« Lùi
Tiến »