Đôi Lúc Tôi Nói Dối

Lượt đọc: 1527 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Ngày hôm đó
thứ ba, ngày 20 tháng mười hai năm 2016 - buổi tối

Tôi lại đi mua sắm. Lần này là mua thức ăn. Trước tiên, tôi mở những gói đồ đông lạnh, tiếp đó là đồ ướp lạnh, sau nữa là mấy món linh tinh, luôn tay sắp xếp trong khi đi tới đi lui, để mọi thứ ở đúng vị trí. Tủ trữ đồ đòi hỏi phải bỏ nhiều công sức nhất. Tôi lấy hết mọi thứ ra, từng chiếc hộp thiếc, lọ và chai. Tôi lau sạch tất cả các kệ và bắt đầu lại, cẩn thận ép từng món lại theo kích thước, nhãn hướng ra phía trước. Lúc tôi làm xong việc thì trời đã tối hẳn. Tôi nhìn thấy ánh đèn đang tỏa sáng trong chiếc chòi ở đầu vườn, như vậy Paul vẫn đang ngồi viết ở đó. Có lẽ anh đã tìm được hướng đi mới. Tôi khui một chai rượu cava [1] ướp trong tủ lạnh, công việc ngày hôm nay đã đạt được một thắng lợi nhỏ, dù gì cũng là một thắng lợi đáng để ăn mừng. Kế hoạch Madeline chắc chắn đã có một khởi đầu tốt đẹp. Bất chợt thấy chai rượu vang trắng đã vơi một nửa ở cửa tủ lạnh, tôi nhớ chưa từng thấy nó ở đó trước đây. Tôi không uống vang trắng, Paul cũng vậy. Có lẽ anh đã dùng để nấu món gì đó. Tôi bỏ đi cái chai chướng mắt đó, rót cho mình một ly rồi bắt đầu nấu ăn. Rượu có vị giống như nước tiểu mèo, nhưng vì khát nên tôi vẫn uống.

Khi bữa tối đã sẵn sàng, tôi dọn đồ lên chiếc bàn ăn mà chúng tôi chưa bao giờ từng ngồi, bật nhạc, thắp vài ngọn nến. Lúc này chỉ còn thiếu mỗi chồng tôi. Anh không thích bị quấy rầy khi đang viết, nhưng đã hơn tám giờ tối, tôi muốn chúng tôi cùng nhau trải qua khoảng thời gian còn lại của buổi tối. Hẳn anh sẽ không giận khi biết chúng tôi sẽ ăn món cừu, món yêu thích của anh. Tôi bước ra vườn, hơi lạnh thấm vào má. Mặt cỏ hơi trơn, cũng khó nhìn thấy đường đi, ánh sáng lờ mờ từ phía căn chòi hắt lên đường đi.

“Chào buổi tối, nhà văn thường trú,” tôi nói bằng giọng trầm giễu nhại khi mở cửa ra. Nụ cười sớm tắt khi tôi nhận ra căn chòi trống không. Tôi đứng đó một lúc, nhìn xung quanh như thể Paul đang trốn đâu đó, rồi tôi quay lại nhìn ra ngoài, hướng về phía khu vườn trong bóng tối như thể anh có thể nhảy xổ ra từ sau một bụi cây và hét lên, Hù!

“Paul?” Tôi không hiểu vì sao mình lại gọi tên anh, khi thị giác đã báo cho tôi biết rõ ràng anh không có ở đây. Tôi cảm thấy nỗi hoảng loạn dâng lên trong lồng ngực, thít chặt cổ họng. Anh cũng không ở trong nhà, tính tới giờ tôi đã ở nhà suốt mấy tiếng đồng hồ, nếu có thì tôi phải nghe hay thấy anh. Chồng tôi, luôn bám rễ ở đây, đã đi đâu rồi; tôi lại mải đắm chìm với suy tưởng, thậm chí tôi mang cảm giác anh không hề biến mất. Tôi không nên phản ứng thái quá. Tôi vẫn luôn để trí tưởng tượng hoạt động quá mức và có xu hướng mường tượng điều tồi tệ nhất trong bất kỳ tình hưống nào. Tôi chắc chắn sẽ có lời giải thích đơn giản cho việc Paul không có mặt ở đây, nhưng những ý nghĩ trong đầu lại kém lạc quan hơn. Tôi chạy vào nhà, trượt ngã vài lần trên bãi cỏ lầy lội.

Lúc vào trong, tôi lại gọi tên Paul lần nữa. Chẳng có gì. Tôi gọi số di động của anh. Tôi nghe tiếng chuông nho nhỏ phát ra từ trên lầu. Cảm giác nhẹ nhõm bao trùm lấy tôi khi nhận ra âm thanh phát ra từ phòng ngủ của chúng tôi, có thể anh đang say giấc, có lẽ anh thấy không khỏe lắm. Tôi hộc tốc chạy lên lầu, vừa đẩy cửa phòng ngủ vừa cười nhạo nỗi hoảng hốt ngớ ngẩn của mình. Giường đã được xếp gọn, anh không nằm trên đó. Anh không bao giờ xếp chăn gối. Bối rối trong thoáng chốc, tôi lại gọi số của anh. Tiếng nhạc chuông quen thuộc vang lên, tôi vào đúng phòng, nhưng âm thanh phát ra từ chiếc tủ quần áo đang đóng chặt. Tay tôi run rẩy khi với tới tay nắm tủ. Tôi tự nhủ mình thật hậu đậu; tôi dám chắc sẽ có lời giải thích hợp lý cho toàn bộ chuyện này - Paul không có trong tủ áo quần, chúng tôi không phải lũ trẻ chơi trò trốn tìm, và đây cũng chẳng phải một cảnh phim giật gân với ai đó đang nấp trong tủ. Tôi kéo tay nắm, mở cánh cửa phía tủ quần áo anh ra. Không có gì cả. Tôi lại bấm số di động và nhìn thấy ánh sáng màn hình điện thoại trong túi chiếc áo khoác anh yêu thích. Bí ẩn về chiếc điện thoại cầm tay biến mất đã được khám phá, nhưng anh chồng mất tích của tôi thì vẫn chưa. Tôi tia thấy một túi đựng quà màu hồng trông có vẻ đắt tiền, một phần bị che dưới chồng quần jeans và áo cotton mà Paul vẫn thường gọi là “đồng phục viết văn” của anh. Tôi lôi chiếc túi ra, cẩn thận mở lớp giấy bọc món đồ bên trong. Chất liệu satin và ren đen tạo cảm giác lạ lẫm trên đầu ngón tay tôi, loại nội y tôi đã từng mặc. Có lẽ là một món quà Giáng sinh dành cho tôi. Không phải những thứ anh thường mua. Áo ngực trông hơi nhỏ, tôi săm soi lại nhãn. Không đúng kích cỡ của tôi, hy vọng anh vẫn còn giữ biên lai.

Tôi bần thần trở xuống tầng dưới, đảm bảo rằng mình đã tắt bếp. Trong khi thực hiện công việc thường nhật, chai rượu trắng bây giờ đã cạn lập tức đập vào mắt tôi. Đó là một trong những loại rượu Claire yêu thích. Nó đã tới đây. Tôi đưa tay lên miệng, chạy tới bồn rửa nôn ọe. Chẳng có gì vọt ra cả, tôi nhổ nước bọt, vặn vòi nước rồi dùng khăn lót ấm trà chà lên mặt. Tôi kiểm tra bếp ba lần, rồi với lấy túi, nhanh chóng lướt xem những món đồ bên trong. “Điện thoại. Ví. Chìa khóa.” Tôi nói dõng dạc trong khi quét mắt xác nhận sự hiện diện của chúng, như thể mọi thứ chỉ có thực khi ta điểm danh. Tôi chuẩn bị đi nhưng lại dừng ở sảnh, mở túi xách thêm lần nữa. “Điện thoại... Ví... Chìa khóa.” Tôi nói, lần này chậm hơn, đôi mắt tôi dừng lại trên từng món đủ lâu để tin vào những gì mình nhìn thấy. Kể cả như thế, tôi vẫn phải kiểm tra thêm một lần cuối cùng trước khi khép cửa lại.

Claire sống cách đây chưa tới một dặm. Đi bộ cũng không xa lắm, nhưng đáng ra tôi nên mặc thêm áo khoác - trời lạnh buốt. Tôi vòng tay ôm lấy thân mình trong khi thả bước, mắt nhìn chăm chăm vỉa hè. Tôi hít một luồng khí thoảng mùi gas khi đi ngang qua một dãy nhà trông giống hệt nhau; thứ mùi đó len qua lỗ mũi rồi luồn xuống cổ họng khiến tôi cảm thấy buồn nôn, thế nên chân bước nhanh hơn một chút. Claire đã sống trên con phố này từ rất lâu, hiện vợ chồng nó sở hữu ngôi nhà, cũng như gara để xe bên cạnh, nơi David làm việc. Con đường quen thuộc đến nỗi tôi có thể nhắm mắt đi bộ từ đây đến trước cửa nhà cô em. Hai nhãn cầu tôi trương ra, thứ đầu tiên tôi nhìn thấy là chiếc ô tô của Paul. Nó khá đặc biệt. Một chiếc MG Midget đời 1978 xanh lục đã qua sử dụng, được tút đẹp mã hệt như thời hoàng kim của nó. Anh đã tậu bằng số tiền ứng trước của cuốn tiểu thuyết đầu tay, anh yêu nó bao nhiêu thì tôi lại ghét bấy nhiêu.

Tôi tiến lại lối lái xe vào nhà với lồng ngực tức căng, cảm giác như thể mình đã ngừng thở hoàn toàn. Tôi có chìa khóa dự phòng của nhà Claire trong túi xách nhưng cảm thấy không thoải mái khi dùng. Cô em đã đưa chiếc chìa khóa cho tôi, những mong hâm nóng quan hệ. Nhưng cũng chẳng ích gì.

Tôi bấm chuông liên tục, muốn làm cho ra lẽ việc này, bất kể thế nào. Cái lạnh làm tê mấy đầu ngón tay, tôi như có thể cầm nắm luồng hơi bốc ra. Bên trong, tôi nghe thấy tiếng một đứa trẻ bắt đầu khóc, tôi thấy bóng một người lớn đang dần hiện ra qua lớp kính mờ. Chồng Claire giật mạnh cánh cửa trước và chào đón tôi với vẻ mặt mà tôi vẫn thường đón đãi mấy nhân viên tiếp thị tận nhà. Tôi chẳng rõ lý do chúng tôi không hợp nhau. Không phải là vì không có điểm chung nào - chúng tôi có Claire - vì vậy có lẽ đó là điểm trái ngược.

“Chào chị Amber. Cảm ơn đã đánh thức hai đứa nhóc.” Cậu ta nói, chẳng có lấy một nét cười. Cậu ta không mời tôi vào. Em rể tôi đang khoác lên thân hình cao lớn bộ đồ bảo hộ lao động. Thói thường cậu ta vẫn tỏ ra bận rộn và thiếu kiên nhẫn.

“Chị xin lỗi cậu, David. Chị đang mải suy nghĩ. Chị hỏi có chút lạ đời, nhưng anh Paul có ở đây không?”

“Không có,” cậu ta đáp. “Ảnh nên ở đây sao?” Trông cậu ta thật mệt mỏi, mắt thâm quầng. Cuộc sống hôn nhân với em gái tôi khiến cậu ta hốc hác đi thấy rõ. Cô em tôi gọi cậu là David nên chúng tôi gọi theo, nhưng những người khác thường gọi cậu là Dave.

“Xe anh ấy ở đây,” tôi nói. David nhìn qua vai tôi về phía chiếc xe ở sân trước gara.

“Đúng thế.” Cậu ta không nói rõ hơn. Khi tôi không nói gì để đáp lại, cậu ta cau mày sâu hơn, tưởng như cái cau mày ấy có thể ép vỡ mặt cậu ta. David nhìn xuống chân tôi và tôi dõi theo ánh nhìn ấy. Tôi vẫn đang xỏ đôi dép đi trong nhà. Hai con chó mặt xệ hau háu ngước nhìn tôi, đôi mắt chúng nhíu lại, vẻ đầy kinh ngạc và thương hại. Đôi dép này bày ở khu dành cho trẻ em trong siêu thị, nhưng đi rất vừa chân mà tôi rất thích chúng.

“Chị ổn chứ?” Cậu ta hỏi.

Tôi nghĩ về câu hỏi của cậu ta, đáp lại bằng lời nói thành thực nhất mà tôi nghĩ ra được. “Không, không ổn lắm. Chị không nghĩ là mình ổn. Chị muốn nói chuyện với Claire. Nó có nhà không?” Cậu ta vươn thẳng người lên một chút, trông khó xử, sau đó một vẻ thô cộc lan khắp các cơ mặt cậu.

“Claire không ở nhà suốt cả ngày hôm nay. Em cứ tưởng cô ấy tới chỗ chị.”

Một loại rượu sủi bọt nổi tiếng nhất của Tây Ban Nha.

« Lùi
Tiến »