Tôi đi làm trễ mất vài phút. Madeline đã ở văn phòng rồi, nhưng hôm nay việc này chẳng đáng để bận tâm. Tôi vẫn cảm thấy lạc lối, như thể tôi đang mơ trong một giấc mơ khác. Tôi đã kiểm tra chỗ đáy tủ quần áo Paul sau khi anh đi. Chiếc túi màu hồng cùng món đồ ren đen trong đó đã biến mất, anh đã mang đi theo. Tôi lấy làm nghi ngờ nếu đó là món quà dành cho mẹ anh.
Tôi ngồi yên lặng tại bàn trong khi những người còn lại trong ê-kíp tụ tập. Các đồng nghiệp lên tiếng, “Chào buổi sáng” và tôi gật đầu đáp lại, hệt như đang nghe một đoạn băng bị rối vậy. Tôi cảm thấy không muốn chuyện trò gì hôm nay, vì xã giao hay vì lý do gì khác, buổi sáng của tôi cũng không thực sự êm đẹp. Khi nghĩ rằng không có ai đang nhìn mình, tôi ngầm soi mặt mũi cánh phụ nữ trong văn phòng. Trông tất cả đều như bị che mắt, tất cả đều mang vẻ mặt mệt mỏi, nhiều mất mát hanh hao. Một tập hợp những con người đang vùng vẫy trong vũng nước, cố gắng giữ mình nổi lên giữa một vùng biển biến động khó lường. Họ không phải là bạn thân của tôi, không hẳn vậy; tất cả chúng tôi sẽ xô đẩy nhau nếu việc đó giúp chúng tôi không chết đuối. Tôi quả quyết mình chẳng có gì phải lo lắng; họ không thể nhìn thấy con người thật của tôi, thậm chí họ không thể nhìn thấy bản ngã của họ.
Madeline bước ra khỏi phòng mắng mỏ ai đó và tôi bắt gặp ánh mắt của bà. Bà nói với người khác nhưng cứ nhìn tôi chằm chằm, trong một khoảnh khắc, tôi tin rằng bà ta đã biết. Miệng tôi dâng lên thứ mùi khủng khiếp mà tôi không thể xua đi được. Cơn buồn nôn lại dâng lên trong họng tôi, cố gắng hết sức để tỏ ra bình thản, tôi lao vào nhà vệ sinh. Vào bên trong, tôi xộc vào một buồng, xả nước và cúi mặt xuống bồn cầu cùng lúc, chỉ hy vọng sẽ không ai nghe thấy. Chỉ nôn toàn mật, tôi vẫn chưa ăn gì cả. Tôi không biết đó là do lo lắng, do cảm giác tội lỗi hay cả hai. Dù sao tôi cũng cần nhanh chóng xốc lại bản thân, tôi không có thời gian cho việc này. Tôi nghe giọng Jo bên ngoài cửa. Cô bạn nghĩ tôi nên ra tiệm mua thuốc trước khi chúng tôi lên sóng, có một quầy thuốc cách tòa nhà văn phòng không xa lắm. Tôi nghĩ cô ấy nói đúng. Tôi chờ một lúc, để đảm bảo cơn buồn nôn đã dứt, rồi tôi mở cửa, rửa tay, thấy nhẹ nhõm khi lại được ở một mình.
Sau buổi lên sóng, tôi cảm thấy khá hơn. Tuy nhiên, hình như Madeline lại không cảm thấy thế. Bà ta tới lui nhà vệ sinh suốt cả buổi sáng, người nhễ nhại mồ hôi. Bà nghĩ chắc do ngộ độc thực phẩm. Tôi nghĩ nhiều khả năng là do thuốc nhuận tràng mà tôi cho vào cà phê của bà ngay trước khi chúng tôi ghi hình. Madeline thích cà phê, bà uống rất nhiều, không bao giờ từ chối. Bà cũng thích lái xe đi làm và trở về nhà. Bà cho rằng các phương tiện giao thông công cộng “bẩn thỉu và đầy rẫy những con người mang mầm bệnh”. Bây giờ bà ta không đủ sức tự lái xe về nhà, vì vậy tôi đề nghị chở trước sự ngạc nhiên của bà ta và sự đồng tình của Matthew. Lúc đầu tôi không nghĩ bà ta đồng ý, nhưng sau một cuốc thăm nhà vệ sinh nữa, dường như bà đã chấp nhận ý tưởng đó và tôi lấy làm đắc ý.
Tôi cầm túi xách của bà ta khi chúng tôi rời văn phòng vì bà “cảm thấy đuối quá” và tôi vờ như mình không biết đâu là xe của bà khi chúng tôi ra tới bãi đỗ xe. Bà mở khóa chiếc VW Golf màu đen rồi đưa chìa cho tôi, trước khi thả mình vào ghế sau, cứ như thể cỗ xe đã biến hình thành taxi. Bà đọc mã vùng cho tôi nhập vào hệ thống định vị vệ tinh, sau đó cảnh báo tôi phải “lái cho cẩn thận vào đấy” và “để mắt đến mấy dân ngoại quốc trên đường”.
Bà ta ngủ trong khi tôi lái. Tôi thích trạng thái của bà ta thế này hơn. Im lặng. Chất độc mắc kẹt bên trong cơ thể ấy khi bà ta ngủ, ngược với lúc tuôn ra từ miệng khi bà ta thức.
Tôi chẳng ưa cầm lái ở London. Đường phố quá đông đúc, ồn ào. Có quá nhiều người lưu thông trên đường, tất cả đều hối hả đến nơi họ cần đến. Cảm giác dễ chịu hơn nhiều khi chúng tôi đã ra khỏi trung tâm thành phố, đường xá dường như rộng rãi hơn và ít đông đúc hơn.
Khi hệ thống định vị thông báo chúng tôi chỉ còn cách điểm đến mười phút, chiếc xe phát ra cảnh báo, tín hiệu màu đỏ nhấp nháy tức mắt trên bảng điều khiến.
“Xe của cô đã sắp cạn xăng rồi,” tôi vừa nói vừa quan sát cặp mắt híp lại của vị hành khách vừa tỉnh lại, thông qua kính chiếu hậu.
“Không thể nào,” bà nói.
“Cô đừng lo, cháu thấy chắc vẫn còn đủ xăng để về tới nhà cô.”
“Trông tôi có vẻ lo lắng à?” Chúng tôi lại nhìn nhau trong kính chiếu hậu. Tôi chú mục vào ánh nhìn chằm chằm của bà ta đủ lâu ở mức hợp lý khi lái xe chạm tốc độ bốn mươi dặm một giờ, rồi quay trở lại con đường phía trước.
Sau đó, chúng tôi không nói thêm gì nữa, cho tới khi tôi rẽ trái vào con đường nơi bà ta sống. Bà lại càu nhàu, bảo tôi chỗ đỗ và cách đỗ, nhưng tôi cũng không thực sự lắng nghe. Tôi đang mải quan sát khuôn viên quanh ngôi nhà của bà, không hiểu rõ cảm thấy thế nào về những gì mình đang nhìn thấy. Tôi nhận ra nơi này. Trước đây tôi từng ở đây.