Phong Lan Mỉm Cười

Lượt đọc: 1464 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Không biết nói gì Lời tác giả Thầy giáo Phương ơi Đoạn cuối Phương ơi Bác Thắng viết sử Lũ quét Tây Nguyên là nhà Anh Thanh Tri kỷ Về quê mẹ Con cô giáo Tôi xin lỗi Văn nghệ Tân binh nhớ mẹ Vừa đi vừa lớn Chuyến tàu bão táp Ông ngoại Mẹ là nhành hoa Lá thư chung Anh Lánh - Người Mường Cô du kích Củ Chi Mắt biếc Tình nguyện “Mẹ ơi”… Bức ảnh kể chuyện Tết đầu trên Tây Nguyên Bữa cơm Tuy An Nỗi nhớ lòng hồ Góc nhỏ chuyện lính Em đẹp như hoa Pơlang Chiến dịch Lòng trung Niềm vui sau một bài báo Cây đời Đứng khóc giữa trời Kachiusa Việt Nam, bình độ 400 và ngày giỗ trận sư đoàn Giữ vùng giải phóng Chị Nụ Nỗi niềm - Tình yêu người lính Hơi ấm Tháng bảy ngày này Câu nói và bài thơ để lại Quân ơi Chuyện tù binh Đã có vợ chưa Võ đặc công Nhớ người bạn tuổi thơ Từ nơi cây rừng trụi lá Mái trường của anh Nhớ giao liên Kiêu hùng Bạn chiến của tôi Em ghét anh Nhớ về xã Ái Quốc Ký ức bên dòng kinh Ngang Ngày 55 tuổi Đảng Thu Hà truyện Giấc mơ quê Trận đầu - Trận lớn Vị thần trong mơ Nơi giữ đời con gái Tiếng hô vang từ phía cổng trời Chia tay voi chiến Mầy ơi! Thằng Hải Cùng voi vào chiến dịch Cùng một dạ xung phong Một góc lính hậu cần Chuyện tình mùa xuân Phong lan mỉm cười Đồng hương binh chủng hợp thành Kể chuyện hành Người cùng tên Cảm xúc mùa xuân Nhớ từ tấm áo của cha Nhớ mãi nụ cười Kỷ niệm về một bản nhạc Quốc Oai kiên cường cách mạng Đường tới miền Đông Chặng về chiến trường sông nước miền Tây Khăn rằn thương nhớ Đồng hương tôi - Tùng điên Ngày 55 tuổi Đảng Bài ca giữ nước Những vần thơ của lính Tôi tìm bạn tôi Đường tôi đến Sài Gòn Trận đầu lính đặc công Người giao liên đặc biệt Người miền Tây Một quãng mùa xuân Đón và bảo vệ bà nữ tướng Một chiến công kỳ lạ D15 gang thép Thái Nguyên
Tiến »
Ông ngoại

❊ ❊ ❊

Có chuông điện thoại, nhìn ông giật thót mình rồi lại tủm tỉm, bà biết thừa là “nó”.

Nghe “giang hồ đồn đại” con gái là người tình kiếp trước của bố. Ngẫm có nhẽ mà thật, gái út nhà ông nhõng nhẽo thôi rồi, phiền phức thôi rồi mà xa chút là ông nhớ nó thôi rồi luôn. Giận người yêu ăn vạ bố, mặc váy cưới ôm cổ bố khóc, đau đẻ cầm tay bố ơi…

Thế nên khi Út sinh cô công chúa thứ hai, mà cũng là út của nó thì ông ngoại là người đứng cạnh cầm tay nó. Và thế là chẳng cần chọn người đón trẻ mát tay cho bé hay ăn chóng lớn, cô y tá quấn cho công chúa xong là đặt luôn vào tay ông. Từ nay gọi là Út mẹ và Út con nhé.

Ông mừng hú khi mẹ con nó được rể út cho về nhà ông sau sinh, cái thằng tâm lý ghê. Và ông ngoại được ôm Công chúa Út con một tháng. Sẵn mất ngủ ông trông cháu luôn quá tiện. Ông lôi cái màn kỷ niệm thời quân ngũ ra, hai ông cháu nằm riêng, thấy sướng làm sao.

Thế là Út mẹ nhường chức vụ “người tình kiếp trước” của ông cho Út con. Nó khẳng định “chủ quyền” rất sớm.

Đầu tiên là khi hai Út về nhà nó, cách ông năm cây số, ông lụi hụi đến ngắm cháu mòn cả đường. Rồi chỉ một lần vui chuyện khi về ông quên không nựng chào Út con một tiếng mà tối ấy nghe kể lại, nhà loạn cả lên với tiếng khóc con bé, bà nội nó phải hy sinh cái nón “đốt vía” mới yên.

Khi Út con biết nói thì là ông ngoại bắt đầu cái điệu “giật mình rồi tủm tỉm”, Út con gọi, chuông lâu là nó khóc nên ông vội, ông giật mình thôi, có gì đâu, còn sau đó ông tủm tỉm cười thì có người ghen tị á… là bà ngoại đấy.

Hôm ấy mười giờ đêm là cuộc gọi từ điện thoại Út mẹ. Chắc lại “con nhớ ông ngoại, ông nhớ con không?” chứ gì. Nhưng không phải, lần này nghiêm trọng hơn. Tiếng quát của mẹ Út, tiếng dỗ của bố Út và tiếng khóc Út con. “Ông đón con đi, con không ngủ được đâu”. Hơ…

“Bố đưa con đi nhé!”

“Không! Ông đón cơ…”

Tháng Chạp, mưa phùn, thế mà ba người lớn phải chịu nó đấy. Ra mở cổng, giọng bà nó kéo dài: “Cho sướng, chiều lắm vào”! Tự nhiên muốn khóc và ông khóc thật. Chắc vui vì được cháu yêu ấy mà. Đến thấy con bé nai nịt gọn gàng, líu lo lên xe là ông cháu lại cười như mấy năm chưa gặp.

Còn ban ngày “Ông ơi cháu nhớ ông lắm, ông không đến là cháu không ăn cơm đâu”. Xảy ra suốt ấy mà. Bà ấm ức chút là phải. Nó đến là bà ra rìa luôn.

Thực ra Út con ấy cũng quấn lấy bà ngoại một ngày. Nó lên lớp Một rồi và bắt đầu chịu kỷ luật. Tối thứ sáu hôm ấy chuông điện thoại reo lúc hai mốt giờ: “Con vừa viết bài xong, mai được sang nhà ông rồi, ông đón con sớm nhé”. Bận quá, điện thoại chục cuộc gọi nhỡ, gần trưa ông vội đi đón nó. Đứng sẵn ở cổng với ba lô rồi mà nhất định “Con ứ đi nữa”. Cái chân dẫm bạch bạch nhìn xót cả ruột, hai bím tóc lắc lư. Phải chiến thuật thôi, ông quay xe về. Ui, nhót một cái đã sau lưng ông rồi, và lần này không chuyện trò gì cả.

Thế là bà ngoại có được nửa ngày chơi với Út con, đòi bà bón ăn nữa (cho ông nhìn), rồi tối ngủ với bà luôn. Ông nó kệ. Chả được lâu, lát sau một con Cún khe khẽ lấy tay ông gối đầu. Nó quên à, ông nó là bên chính trị quân sự đấy, khôn lắm.

Mười năm quân ngũ chủ yếu là đánh trận, may thằng Tàu lui quân chứ đơn vị ông đã từ chiến trường K rút về trực sẵn sàng gần biên giới phía Bắc rồi. Ông ra quân và sống chung với những mảnh đạn không lấy ra được. Bà thật dũng cảm khi đồng hành cùng ông, cùng chịu nỗi đau thân thể và cả tinh thần của người lính chiến. Chất khai quang của Mỹ trong rừng Tây Nguyên tổn hại thế hệ sau và ông thấy mình còn may mắn hơn nhiều đồng đội.

Mấy hôm nay mảnh đạn ở đầu giở quẻ, ông mà phải nói đau là bà biết rồi. Thằng rể, bố nói còn tự đi được không cần, mà cứ lùi lũi theo ông đến viện làm thủ tục vào viện xong mới chịu về, tối đầu còn đến ngủ cùng ông. Nói vậy chứ ông vui lắm. Còn hôm nay cả lũ con cháu đến, “chà chà”… cứ như ông nguy lắm rồi. Thích nhất là được ôm “người tình kiếp trước” Út con. Ông ước hết đau để về cùng chúng nó. Nghe Út mẹ kể bà nó muốn đến chăm ông, Út con ngửa mặt đòi: “Con ở chăm ông cơ” làm cả phòng cười quên cả nội quy “Đi nhẹ nói khẽ”…

Đứng cửa phòng bệnh ông nhìn theo lũ cháu con, mắt mờ lệ… Có cái mặt xịu đi, kìa bàn tay bé xíu của Út con cứ quay nhìn vẫy vẫy.

z09/10/2021

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 24 tháng 11 năm 2025

« Lùi
Không biết nói gì Lời tác giả Thầy giáo Phương ơi Đoạn cuối Phương ơi Bác Thắng viết sử Lũ quét Tây Nguyên là nhà Anh Thanh Tri kỷ Về quê mẹ Con cô giáo Tôi xin lỗi Văn nghệ Tân binh nhớ mẹ Vừa đi vừa lớn Chuyến tàu bão táp Ông ngoại Mẹ là nhành hoa Lá thư chung Anh Lánh - Người Mường Cô du kích Củ Chi Mắt biếc Tình nguyện “Mẹ ơi”… Bức ảnh kể chuyện Tết đầu trên Tây Nguyên Bữa cơm Tuy An Nỗi nhớ lòng hồ Góc nhỏ chuyện lính Em đẹp như hoa Pơlang Chiến dịch Lòng trung Niềm vui sau một bài báo Cây đời Đứng khóc giữa trời Kachiusa Việt Nam, bình độ 400 và ngày giỗ trận sư đoàn Giữ vùng giải phóng Chị Nụ Nỗi niềm - Tình yêu người lính Hơi ấm Tháng bảy ngày này Câu nói và bài thơ để lại Quân ơi Chuyện tù binh Đã có vợ chưa Võ đặc công Nhớ người bạn tuổi thơ Từ nơi cây rừng trụi lá Mái trường của anh Nhớ giao liên Kiêu hùng Bạn chiến của tôi Em ghét anh Nhớ về xã Ái Quốc Ký ức bên dòng kinh Ngang Ngày 55 tuổi Đảng Thu Hà truyện Giấc mơ quê Trận đầu - Trận lớn Vị thần trong mơ Nơi giữ đời con gái Tiếng hô vang từ phía cổng trời Chia tay voi chiến Mầy ơi! Thằng Hải Cùng voi vào chiến dịch Cùng một dạ xung phong Một góc lính hậu cần Chuyện tình mùa xuân Phong lan mỉm cười Đồng hương binh chủng hợp thành Kể chuyện hành Người cùng tên Cảm xúc mùa xuân Nhớ từ tấm áo của cha Nhớ mãi nụ cười Kỷ niệm về một bản nhạc Quốc Oai kiên cường cách mạng Đường tới miền Đông Chặng về chiến trường sông nước miền Tây Khăn rằn thương nhớ Đồng hương tôi - Tùng điên Ngày 55 tuổi Đảng Bài ca giữ nước Những vần thơ của lính Tôi tìm bạn tôi Đường tôi đến Sài Gòn Trận đầu lính đặc công Người giao liên đặc biệt Người miền Tây Một quãng mùa xuân Đón và bảo vệ bà nữ tướng Một chiến công kỳ lạ D15 gang thép Thái Nguyên
Tiến »