Tuổi thiếu niên của chúng tôi chắc chẳng ai, nhất là mấy thằng con trai, quên được bộ phim “Chiến công của Pha Khát” với hình ảnh lẫm liệt: Người Chiến sĩ xe tăng dũng cảm lao vào đoàn tàu của địch…
Và nay tôi, ước mơ đã sờ thấy - Con voi chiến T54 số 307.
Lính cũng lắm chuyện ghê, các anh bảo số 3 số 7 người Việt Nam kiêng, tôi cãi người Tây lại thích. Quan điểm tôi, voi chiến của chúng tôi mang số nào cũng được. Ngắm “voi” mà niềm vui khó nói lên lời.
Kíp xe của chúng tôi gồm bốn thành viên. Trưởng xe anh quê Hùng anh to cao chắc khỏe có nước da đen đúng quê than Quảng Ninh.
Pháo thủ Xinh thì đúng như cái tên con gái, anh cao dong dỏng thư sinh, da trắng, quê Thanh Hóa anh hùng. Anh thi đỗ Đại học nhưng lưu lại giấy gọi mà xung phong lên đường nhập ngũ.
Em quê út pháo 2 ít tuổi nhất, tính vui vẻ hài hước, cứ có cơ hội lại nghĩ ra những câu mang tính chất hài hề đúng như cái tên Hội, cũng người Thanh Hóa.
Tôi lái xe và bé nhỏ nhất. Anh em thường nói đùa chưa nổi năm nhăm kilogam mà điều khiến voi chiến của chúng ta ba sáu tấn liệu voi có nghe không?
Bốn anh em chúng tôi đoàn kết như lời bài hát “Năm anh em mỗi đứa một quê, ấy khi lên xe ta cùng chung một hướng”…
Nhớ sao cái giọng trọ trẹ của Hội hát tuồng chọc người anh lái xe: “À há này con người bé nhỏ, mi cân nặng, à há chưa nổi năm nhăm cân mi đòi, á ha à hì chinh phục voi chiến của chúng ta… liệu voi chiến của ta có phục mi không á ha”…?
Đầu năm 1975 toàn quân bước vào chiến dịch quyết tâm giải phóng Miền Nam với sức mạnh chưa từng có. Các binh chủng hành quân như trẩy hội.
Lữ đoàn 203 xe tăng thiết giáp nhận lệnh một đơn vị kết hợp chiến dịch mở màn giải phóng thành Quảng Trị, còn lại hành quân tiến vào chiến dịch.
Từ Quảng trị tới Sài Gòn theo trục đường số 1 gần nhất đã hơn ngàn cây. Lữ đoàn xe tăng thiết giáp 203 chủ yếu là T54 và T59 xe tăng hạng nặng khó vượt đèo Hải Vân nên theo đường Trường Sơn tiến vào Đà Nẵng.
Voi chiến của chúng tôi nặng nề lắm, vậy là chúng tôi vòng lên đường Trường Sơn rừng núi trập trùng. Nối đuôi nhau trên con đường công binh vừa mở. Ầm ầm vang dội, một đàn voi được trở lại rừng xanh…
Voi của bốn anh em tôi hí vang đều đều cùng một giọng đồng ca với đoàn voi chiến. Có lúc nó hét to như để lấy đà qua đoạn dốc cao, rồi khi xuống dốc nó lại đổi giọng nhẹ nhàng như khúc nhạc hoàn ca khi xuống, ngoan ngoãn theo sự điều khiển của “con người bé nhỏ” để em quê Hội phải thốt lên: “Anh quê Nguyên tài quá”!
Quãng đường xa hơn và gian khổ hơn nhiều nhưng phần thưởng của voi chiến là được thấy rừng Trường Sơn rung chuyển. Cả đại ngàn Trường sơn ầm ầm tiến quân về đồng bằng.
Thích nhất nhìn lính bộ binh hành quân, vai đeo ba lô tay cầm cây gậy đồng ca: “Thanh niên quê tôi là chiếc gậy Trường Sơn. Đặt cho tên gọi là chiếc gậy hành quân”… ríu rít đám Thanh niên xung phong vẫy chào.
Giữa đám Thanh niên Xung phong đang mở đường véo von cất lên một giọng hát: “Hỡi cô gái Trường Sơn, đêm đêm đi mở đường”…
Rồi mấy cô đẩy nhau hò:
“Các anh đi chân cứng đá mềm
Chiến công vang dội chiến công
Hậu phương em đợi em chờ
Hẹn ngày chiến thắng cùng về quê hương”…
Thiệt cho lính xe tăng thiết giáp, “Gặp em cao nguyên lộng gió” mà chẳng được giao lưu. Đoàn voi chiến hí vang cuốn theo bụi mù đất đỏ để lại phía sau là ước ao những ánh mắt, mờ mờ những cánh tay chào.
Quân thì tiến vào nhưng lại có những đoàn người đi ngược lại, những bước đi nặng nề mặt cúi xuống. Một đoạn dài lại có một chiến sĩ giải phóng áp tải. Chiến trường ta thắng lớn, tù hàng binh của địch đưa ra. Ôi miền Nam sắp giải phóng… tiếng reo âm vang đất trời.
m vang trong bốn anh em tôi… Trái tim cùng một nhịp. Trông cậy cả vào voi đấy voi ơi. “Tiến về Sài Gòn, ta tiến về thành đô”… Không hành quân nhanh thì “ống bơ cũng chẳng còn mà nhặt” voi chiến nhé.
Giấc ngủ vội trên đường hành quân, gối đầu lên voi mà bên tai tôi vẳng nghe tiếng hát Thanh niên Xung phong như lời hò hẹn: “Hẹn gặp nhé, giữa Sài Gòn”…
z(Theo Ccb Nguyễn Chen - Kính tặng anh quê Nguyên)
z05/01/2023