Bốn mươi năm lâu không nhỉ?
Thanh minh năm đó tôi ra sân bay Tân Sơn Nhất đón người nhà liệt sĩ Sử Trách Phu, cuộc gặp gỡ mà tôi và người Liệt sĩ chờ mấy chục năm rồi…
Ngày 20 tháng 3 năm 1978 Sư 7 có trận đánh lớn, rừng Long Giang huyện Bến Cầu tỉnh Tây Ninh, anh Phu hy sinh trong đội hình Trung đoàn 141.
Bạn Khái y tá (ba chúng tôi cùng quê cùng nhập ngũ) một ngày) kể lại: ngay buổi sáng lúc trận đánh mới bắt đầu, một quả DKZ 75 của địch trúng vào anh Phu cùng một anh nữa khi các anh đang bên khẩu đại liên. Tan mù mịt bụi khói Khái bò lên. Đồng đội kia đã hy sinh còn anh Phu thều thào: “Khái ơi sao bây giờ mày mới đến”…rồi anh nhắm mắt. Nghe bạn kể bao nhiêu lần tôi vẫn khóc. Bốn mươi năm rồi anh đợi có lâu không?
Tôi cầm tấm ảnh vợ và hai con gái nhỏ của anh, tấm ảnh bốn mươi năm trước lấy ra từ ngực áo người Liệt sĩ. Máy bay hạ cánh, không hiểu sao tôi dễ dàng nhận ra họ trong đoàn hành khách.
Hai cô con gái của anh đâu? Trong ảnh đứa nhỏ được mẹ ẵm ngửa, đứa lớn níu áo đứng bên… Giờ đây trước mặt tôi là hai thiếu phụ.
Nghĩa trang Liệt sĩ Tây Ninh (Tà Võ) mới được nâng cấp, cách đây khoảng bốn năm những mộ Liệt sĩ trong đó có anh Phu mới được di dời về. Người em gái anh Phu về từ Canada cứ băn khoăn hỏi tôi: lúc di dời tôi có ở đó không? Cô ấy sợ rằng nhầm lẫn… Tôi chỉ biết trả lời “Liệt sĩ linh thiêng”!
Mộ anh Phu đây rồi, cuộc đoàn tụ sau bốn mươi năm giữa đất trời vời vợi. Tiếng khóc, nức nở ai oán, nhất là của đứa con gái được mẹ ẵm ngửa ngày xưa chưa biết mặt cha…
Tôi cũng quên băn khoăn của người em gái anh nếu cô không nói lại với tôi: Đúng mộ anh Phu rồi! vì khi cô khấn có phải anh không? thì giữa nắng chang chang, khói vàng mã mịt mù… một con chuồn chuồn bay đến đậu mộ bia, rồi lại tìm đến đậu xuống lần nữa khi người thân chuẩn bị ra về… như lưu luyến không muốn rời. Lòng tôi như có cánh…
Bốn mươi năm như mới hôm qua.
Tôi ngồi trước mộ ông… Ông là Trung tá trung đoàn trưởng Trung đoàn tôi. Buổi sáng hôm ấy từ sở chỉ huy Trung đoàn ông đi thăm các trận địa pháo phối thuộc với bộ binh. Ông đi trên chiếc xe Giải phóng, chiều muộn trên đường về gặp địch.
Anh Nam lái xe là lính mới bổ xung về đơn vị tôi, anh cần vụ cũng là lính mới còn rất trẻ tôi quên tên rồi.
Hôm sau bên bộ binh cùng với đơn vị tôi đánh lên lấy được xác ông và kéo chiếc xe về. Một quả M79 bắn trúng cửa xe chỗ ông ngồi. Có vết máu và tóc dính trên cửa xe, có lẽ ông bị thương hoặc hy sinh ngay vì quả đạn nên không thể thoát ra… thân thể in dấu vết trả thù man rợ. Vệ binh khiêng ông về bằng võng, đặt ông nằm bên đầu hồi nhà Ban hậu cần. Tôi lại gần ông, đắng lòng. Nắng tháng ba Campuchia làm thi thể ông bốc mùi lắm rồi nhưng tôi chỉ thấy xót xa, nhớ lại kỷ niệm với ông chưa đầy một năm trước.
Sau này tôi thanh thản rất nhiều vì chiều hôm ấy vô tình một mình có ít phút bên ông.
Tôi nhớ đến những người bạn cùng làng, cùng nhập ngũ đã hy sinh mà tôi không có cơ hội được ngồi bên vĩnh biệt, tôi nhớ dòng tâm sự của một nữ nhà văn: …”Chính họ làm nên bản tình ca bất diệt cho lòng quả cảm hy sinh vì Tổ quốc và bạn bè Quốc tế”.
Bản tình ca người lính trở về bao nhiêu năm cố quên không quên được… Khó hiểu đến thế sao? để trong mắt đời người cựu binh già thành dị hợm.
Tôi đi tìm bạn tôi.
(Kính tặng CCB Nguyễn Tuấn Khuê)
31/5/2023