Phong Lan Mỉm Cười

Lượt đọc: 1163 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Trận đầu - Trận lớn

“Ngày mai ác liệt lắm… Ta sẽ che chở cho con”.

Giấc mơ thật đến nỗi tôi bật dậy, quỳ xuống vái lạy… bàng hoàng vui sướng. Chưa gặp bao giờ mà tôi chắc lắm, đó hẳn là vị Thành Hoàng quê tôi. Trong cảm giác hạnh phúc khó diễn tả tôi ngủ lại ngon lành.

Giật mình tỉnh dậy vì một loạt đạn đạn bắn vào thành xe chan chát. Quay sang trưởng xe thì thấy anh không ngủ, anh nằm thản nhiên như đang suy nghĩ một điều gì… Tôi hỏi: “Đạn gì vậy anh”?

“Thằng C130 nó bắn vu vơ… với đạn 20ly xe mình như gãi ngứa”!

Ra cửa hầm tôi ghé mắt nhìn lên bầu trời, một chiếc máy bay đang è è phóng những tia lửa xuống mặt đất. C130 là máy bay vận tải chuyển chở xe tăng và pháo hạng nặng đồng thời nó cũng là máy bay chỉ huy mặt trận, hai bên sườn có hai khẩu 20ly. C130 mà giã 20ly thì thôi rồi… trong chiến đấu bộ binh ta rất sợ. Hàng tiếng đồng hồ, mỗi mét vuông nó rải một viên đạn.

Qua pháo sáng dù tôi thấy chiếc C130 nặng nề vòng lại: “Nó bay chậm thế pháo binh của ta không bắn”? Anh thủng thẳng vẻ thông thạo: “Ta giữ bí mật… tạo thế bất ngờ”.

Lúc này là bốn giờ sáng 16/4/1975.

Bỗng máy thông tin của xe nhấp nháy tín hiệu. Anh quê trưởng xe vội mở máy, chưa đầy phút anh quay lại nói như mệnh lệnh: “Tất cả chuẩn bị sẵn sàng, chờ giờ G”!

Mọi người mỗi người một việc. Có lẽ tôi là hồi hộp nhất vì lính mới vào trận đầu. Anh quê trưởng xe hỏi tôi: “Sao, chú em có sợ không”? Tôi ngập ngừng: “Sợ thì em không sợ… nhưng hồi hộp lắm”! Cũng may tim đập mạnh nhưng chân tay không run, thao tác công việc vẫn chuẩn.

“Em cứ bình tĩnh, cứ như thao tác ở thao trường, như những gì em đã học”. “Vâng”… tim tôi vẫn đập mạnh.

Đúng 5 giờ sáng ba quả pháo sáng vút lên bầu trời điểm giờ G. Lệnh tiến công. Đoàn xe chúng tôi ầm ầm nổ máy.

Xuất phát độ mười phút đã thấy xe đầu nhả đạn, quả đạn đỏ lừ lao vút về phía trước. Vậy là đêm hôm qua ta đã rất gần địch. Bỗng rầm rầm một loạt bom… Máy bay địch mấy chiếc lao tới. Pháo cao xạ ta bắt đầu đan lưới lửa, một chiếc máy bay địch bốc cháy, số còn lại vội vút lên cao.

Anh trưởng xe hô trong bộ đàm: “12ly7 chú ý kết hợp với pháo binh bắn máy bay”!

Tôi quay 12ly7 lên trời, đêm tối có nhìn thấy gì đâu. Thấy pháo đan lưới lửa chỗ nào tôi cũng góp phần vào khoảng trời đó với những đường đạn vạch đỏ lừ. Bên pháo binh họ có máy phát hiện máy bay bổ nhào, mình cứ bắn theo thôi.

Đến 7 giờ trời sáng hẳn. Tôi quan sát, trên trời từng đàn máy bay. Trực thăng thăng thay nhau bắn rốc két, những tốp máy bay lao xuống thả bom rồi vội nhao lên cao vì sợ lưới lửa của ta. Thế mới biết bí mật là chắc thắng năm mươi phần trăm. Quen làm chủ bầu trời hôm nay địch bị bất ngờ với pháo cao xạ của ta. Bầu trời hôm nay ta làm chủ.

Qua bộ đàm anh trưởng xe hô mọi người: “Chú ý hai bên đường, phải nhìn kỹ không bắn nhầm vào bộ binh ta”!

Lúc này tôi đã nhìn thấy rất rõ những chiếc máy bay lao xuống thả bom. Đang mải siết cò nhả đạn vào một chiếc máy bay lao thẳng tới tôi bỗng bị một bàn tay ấn mạnh đầu, vừa ngồi xuống thì cả người bị đè lên.

Lái cho xe vào bên đường. Tôi đỡ anh nằm bên cạnh, kéo chiếc chiếu phủ lên và hô lớn: “Anh Hoành bị thương, anh Đức thay vị trí anh Hoành, lái xe vẫn giữ nguyên tốc độ… em làm hai nhiệm vụ”. Và chiếc xe tăng của chúng tôi lại rú ga.

Qua bộ đàm tôi nghe rõ tiếng hô của anh quê Đức: “Mục tiêu lô cốt bên phải ba mươi độ, đạn xuyên cự ly hai nghìn mét”.

Tôi bình tĩnh lắp quả đạn xuyên. Phát hiện được mục tiêu. Anh Đức hô: “Bắn”. Tôi ấn cò. Rầm… Chiếc xe rung lên, quả đạn vút qua nòng pháo. Tôi nghe tiếng nói của anh quê Đức: “Trúng rồi”.

Anh lại hô: “Bộ binh địch, đạn nổ”! tôi lại lắp quả đạn nổ. Qua ống kính tôi nhìn thấy rõ một tốp lính ngụy tay cầm súng, có cả súng chống tăng. Tôi hô: “Phát hiện mục tiêu bộ binh”! Anh Đức hô: “Bắn”! Rầm…

Tiếng anh Đức nói qua bộ đàm: “Chú em giỏi lắm”! Làm tôi tự tin vô cùng.

Thực ra đây lần đầu tiên tôi bắn địch. Mọi việc đều nhờ tài phán đoán của anh quê.

z06/12/2022


Nguồn: TVE 4U
Được bạn:Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 24 tháng 11 năm 2025

« Lùi
Tiến »